Đúng là sợ thật, Thu Tranh phải mất một lúc mới hoàn hồn, nhận lại điện thoại từ tay hắn: “Sao anh lại ở đây?”
Khoảng cách quá gần, cô muốn lùi lại một chút nhưng lưng đã dựa vào lan can, không còn đường lui.
Ngược lại Ôn Diên nhận ra động tác của cô nên lùi lại hai bước, sau khi giãn ra một khoảng cách, hắn đút tay vào túi quần nhìn cô.
Hắn đương nhiên không thể nói là do sau khi cô đi thì Ôn Lâm cũng biến mất, sợ người kia lại chạy tới quấy rầy Thu Tranh nên hắn mới ra đây tìm.
Kết quả lại thấy Thu Tranh nhìn điện thoại cười khúc khích không biết vì chuyện gì.
Đó là sự thả lỏng xuất phát từ nội tâm.
Ôn Diên nén lại cảm giác kỳ lạ trong lòng, mở miệng nhắc nhở cô: “Ôn Lâm ấy, không có việc gì thì em tránh xa cô ta ra một chút.”
“Hả?”
“Em thích cô ta?”
“Cũng được mà?” Thu Tranh chậm rãi trả lời. Chị gái xinh đẹp ai mà chẳng thích?
“Chỉ là cũng được? Vậy cô ta ôm em, em cứ thế để cho cô ta ôm à?”
“Chị ấy là phụ nữ mà.”
“Cô ta là Alpha!” Ôn Diên nhấn mạnh.
“Nhưng... chị ấy là con gái...” Khí thế của Thu Tranh yếu hẳn đi.
“Thu Tranh! Cô ta là Alpha!” Trong giọng nói của người đàn ông lần này thực sự chứa đựng sự nghiến răng nghiến lợi.
Thu Tranh im lặng, cô xuyên đến thế giới này đã ba bốn năm rồi, tuy nói là vậy nhưng cơ hội giao tiếp với người khác quá ít, cộng thêm thế giới này phần lớn vẫn là Beta mà Beta thì cũng chẳng khác gì nam nữ đơn thuần ở thế giới của cô.
Cho nên cô quả thực vẫn giữ lại tiềm thức cũ mà bỏ qua sự phân chia ngoài nam nữ.
Lúc này bị Ôn Diên nhấn mạnh như vậy, cô tự kiểm điểm lại bản thân, phát hiện đứng từ góc độ của họ thì hình như đúng là như thế thật.
Thế là cuối cùng cô gật đầu: “Xin lỗi, tôi biết sai rồi.”
Nhưng cục tức nghẹn trong n.g.ự.c Ôn Diên làm thế nào cũng không trôi xuống được. Hắn biết người phụ nữ này rất nhát gan, xin lỗi nhanh hơn bất cứ ai nhưng không có nghĩa là cô ấy thực sự biết mình sai ở đâu.
Hắn lại nhớ đến cảnh Ôn Lâm ôm cô vào lòng còn cô thì hoàn toàn không đề phòng, sao cô có thể thiếu cảnh giác đến thế? Cô chỉ phân biệt nam nữ thôi sao? Nhỡ đối phương có ý đồ xấu thì sao?
Cô có biết dù là Alpha nữ thì cũng có thể đ.á.n.h dấu cô cũng có thể...
Chỉ cần nghĩ đến đó thôi là Ôn Diên đã thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như muốn nổ tung vì tức giận, kèm theo đó là cảm giác ngột ngạt, hắn buộc phải thầm hít sâu một hơi để xoa dịu, nhưng người phụ nữ kia lại dường như chẳng hề bị ảnh hưởng.
Phải rồi từ lần đầu gặp mặt cô dường như đã không bị ảnh hưởng. Không bị tin tức tố ảnh hưởng, không bị độ tương thích ảnh hưởng và cũng không bị hắn ảnh hưởng.
Im lặng một lúc, Ôn Diên đột nhiên lên tiếng hỏi: “Thu Tranh, độ tương thích trong kho gen của chúng ta là một trăm phần trăm, em đối với tôi, không có bất kỳ cảm xúc khác lạ nào sao?”
Câu này nếu là người khác hỏi thì ít nhiều cũng mang chút mập mờ.
Nhưng được thốt ra từ miệng Ôn Diên thì lại giống như một nhà nghiên cứu đang ghi chép lại số liệu lạnh băng.
Thu Tranh thành thật lắc đầu nhưng lại cảm thấy làm thế có vẻ hơi mất mặt hắn quá nên cân nhắc tìm lời giải thích cho bản thân.
“Cũng... cũng không phải là hoàn toàn không có đâu nhỉ?”
Thỉnh thoảng thấy hắn đẹp trai thì có tính không?
“Hơn nữa độ tương thích này cũng đâu có ảnh hưởng gì đến anh đâu. Em còn kém cả anh, hay là do tinh thần lực của anh mạnh hơn.”
Nghệ thuật giao tiếp: Tự hạ thấp mình, nâng cao người khác, chắc chắn là không sai được.
Nhưng không hiểu sao sắc mặt Ôn Diên dường như càng khó coi hơn. Môi hắn mấp máy như muốn nói gì đó rồi lại nuốt xuống. Cuối cùng hắn mím môi, ánh mắt trầm xuống đen kịt như mực.
Thu Tranh hơi sợ, cô từng nghe nói Alpha do tác dụng áp chế mạnh mẽ của tin tức tố và tinh thần lực nên ít nhiều đều mang trong mình tác dụng phụ là chứng cuồng bạo.
“Vậy... tôi đi trước đây, tôi đi xem tối nay ăn gì, ha... ha ha.” Cô vừa cười gượng vừa rời đi, bước chân không chút chần chừ.
Chuồn lẹ, chuồn lẹ.
Ôn Diên nhìn theo hướng cô rời đi, cô thật sự chẳng có chút lưu luyến nào.
Hồi lâu sau, người đàn ông quay người nhìn ra bên ngoài, lấy từ trong túi ra một điếu t.h.u.ố.c nhưng mãi vẫn không châm lửa, cuối cùng không biết nghĩ đến điều gì mà đá mạnh vào lan can một cái.
C.h.ế.t tiệt! Sao lại có thể không ảnh hưởng chứ?
Hắn là giả vờ còn cô hình như là thật.
Buổi tối, Thu Tranh ngủ ở phòng Ôn Diên, hắn lớn lên ở nhà tổ nên căn phòng vẫn luôn được giữ nguyên không thay đổi.
Căn phòng được bài trí theo tông màu tối giản và có phần áp bức.
Thu Tranh biết người này có ý thức lãnh thổ rất cao, ngay cả nơi ở riêng của Ôn Diên cô cũng chưa từng đến, lúc này đứng giữa phòng cô có chút lo lắng không biết phải làm sao.
Người đàn ông cũng không nhìn cô, chỉ mở tủ quần áo lấy ra thêm một bộ chăn đệm.
“Ga gối trên giường đều là đồ mới thay, em yên tâm ngủ.” Ôn Diên vừa nói vừa ôm chăn đệm đi về phía ghế sofa ở một bên.
Có vẻ là không định ngủ chung giường với cô rồi.
Thu Tranh thở phào nhẹ nhõm, xem ra hai người có cùng suy nghĩ, thì... lên giường là lên giường, nằm chung một giường mà không làm gì hình như lại là một chuyện khác.
Cả hai dường như đều không thích điều đó lắm.
Thu Tranh cũng không tranh giành chuyện ai ngủ sofa, Ôn Diên phần lớn thời gian vẫn khá ga lăng, chắc sẽ không để mình ngủ giường đâu.
Cô chậm chạp nằm xuống.
Sau khi tắt đèn, căn phòng chìm trong bóng tối, cô cũng chẳng dám chơi điện thoại, may mà không phải lo lắng chuyện cập nhật chương mới.
Không biết có phải do lạ nhà hay không mà Thu Tranh mãi không ngủ được, cô không biết Ôn Diên đã ngủ chưa, muốn trở mình lại sợ làm phiền người ta, phải cách một lúc lâu mới dám rón rén trở mình một cái.
Càng không ngủ được lại càng muốn đi vệ sinh.
Thu Tranh dở khóc dở cười, dùng ánh sáng màn hình điện thoại soi đường lén lút xuống giường, đi đứng rón rén chẳng khác nào ăn trộm.
Nhà cao cửa rộng cũng không bằng ổ ch.ó của mình, câu nói này ngay khoảnh khắc này đã được cụ thể hóa.
Cô muốn về căn phòng đơn của mình, có thể tùy ý làm gì thì làm, muốn lăn lộn thế nào thì lăn lộn, muốn ngủ mấy giờ thì ngủ.