Trong khi đó ở chiếc sofa cách đó không xa, Ôn Diên nằm im như x.á.c c.h.ế.t, chẳng có chút động tĩnh nào, đừng nói là dậy hay trở mình, ngay cả tiếng thở cũng nhẹ đến mức khó nhận ra.

Ha ha... để anh ta đi đóng vai “người chồng ngủ say” chắc hợp lắm đây.

Thu Tranh cứ suy nghĩ linh tinh đủ thứ trong đầu như thế cũng chẳng biết từ lúc nào mới chìm vào giấc ngủ.

Chỉ là ngủ rồi cũng chẳng yên ổn, cô liên tục nằm mơ, giấc mơ kỳ quái lạ lùng, chẳng có logic hay trật tự gì cả, đến cuối cùng đột nhiên biến thành mộng xuân.

Thu Tranh không nhìn rõ đối tượng trong mộng xuân là ai, quá trình cụ thể cũng mơ mơ hồ hồ, chỉ cảm thấy... rất thoải mái, cả người ấm áp, xương cốt như mềm nhũn ra.

Giấc mơ dần dần tan biến khiến cô ý thức được đây là mơ, có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào nhưng cô lại có chút không nỡ.

Còn đang muốn điều khiển giấc mơ tiếp tục thì bất ngờ nhìn thấy người đang ngồi bên mép giường, cô giật mình hoảng sợ, cả người lập tức tỉnh táo lại.

“Ôn... Ôn Diên?”

Lúc này trời đã tờ mờ sáng, trong phòng đã có chút ánh sáng, cô miễn cưỡng nhìn rõ đôi mắt đen láy của Ôn Diên đang nhìn chằm chằm vào mình.

Nếu là bình thường chắc chắn cô sẽ chẳng nể nang gì mà độp lại một câu “mộng du à?”, nhưng bây giờ Thu Tranh chỉ bất an cựa quậy, cô chột dạ mà!

Dù sao cũng là phòng người ta, giường người ta, chăn đệm người ta. Sao cô... lại còn nằm mộng xuân được chứ?

Thậm chí cô còn cảm nhận được chút dính dớp khó chịu. Thu Tranh sống không còn gì luyến tiếc, chỉ sợ bị phát hiện ra.

Tuy nhiên ngay giây tiếp theo, cô nghe thấy Ôn Diên hỏi: “Mộng xuân à?”

Thu Tranh: “!” Sao anh ta biết hay vậy?

“Khắp phòng... đều là mùi tin tức tố của em.” Giọng người đàn ông có chút khàn đặc: “Thu Tranh, ở trên giường của tôi mà làm thế này...”

Hắn ngừng một chút, cứ thế từ trên cao nhìn xuống người trên giường, đôi môi mỏng khẽ mở, nghiêm túc hỏi: “Em là đồ biến thái sao?”

Mặt Thu Tranh đỏ bừng trong nháy mắt.

Trời sập rồi, trời sập rồi! Cô là một thanh niên tốt năm tốt, vậy mà... vậy mà lại bị người ta gọi là biến thái! Thu Tranh bật dậy khỏi chăn, lùi về phía bên kia giường, tay nắm c.h.ặ.t lấy chăn.

Quá xấu hổ, cả đời này cô chưa từng xấu hổ như thế bao giờ.

Vừa xấu hổ, Thu Tranh bắt đầu nói năng lộn xộn để chữa cháy:

“Chỉ là mộng xuân thôi mà, sao lại gọi là biến thái chứ? Ai... ai mà chẳng từng mơ chứ? Ha ha... anh không nghĩ là tôi mơ thấy anh nên vì anh mới như vậy đấy chứ? Sao có thể? Thật ra đối tượng tôi mơ thấy là...”

Cô đâu biết mình mơ thấy ai, lúc này chỉ cảm thấy nhất định phải bịa ra một cái tên nào đó mới vớt vát lại chút thể diện.

Nghĩ ra tên gì đây? Cô còn chưa nghĩ ra nhưng cũng không còn cơ hội để nghĩ nữa, bởi vì sắc mặt Ôn Diên đột nhiên trở nên âm trầm. Thu Tranh theo bản năng muốn tiếp tục lùi lại nhưng thấy người đàn ông đã áp sát tới.

Thu Tranh ngã ngửa ra giường theo động tác của Ôn Diên, đôi mắt phía trên cô sâu thẳm tối tăm như đang cố sức kìm nén điều gì.

“Là ai?”

Thu Tranh rén rồi. Nếu đặt trong tiểu thuyết thì tiếp theo sẽ là cảnh nam chính ghen tuông, nam nữ chính mây mưa cuồng nhiệt mà ai cũng thích xem.

Nhưng đây không phải tiểu thuyết, cô quyết định không nên gây thêm rắc rối.

“Không... thật ra không có mộng xuân gì cả...”

Thu Tranh cố gắng suy nghĩ cách cứu vãn danh dự:

“Chỉ là... rụng trứng...”

Cô định nói là kỳ rụng trứng, phụ nữ trong kỳ rụng trứng thì ham muốn t.ì.n.h d.ụ.c sẽ tăng cao một chút, nhưng thế giới này không thịnh hành cách nói đó, cô ấp úng một hồi cuối cùng cũng tìm được một từ thay thế thích hợp:

“Kỳ mẫn cảm, hình như tôi đến kỳ mẫn cảm rồi.”

Lần đầu tiên cô cảm thấy biết ơn cái thiết lập ABO này đã cho cô một lý do để biện minh.

Gương mặt người phụ nữ đỏ bừng, vài lọn tóc con vương trên má trông như một quả đào tươi mọng nước khiến người ta muốn c.ắ.n một miếng.

Cổ họng Ôn Diên khô khốc.

Người phụ nữ này nếu chịu nhìn xuống dưới một chút, nhìn thấy phản ứng không nên có của hắn thì sẽ hiểu ai mới là kẻ biến thái thực sự.

Cả đêm Ôn Diên không hề chợp mắt.

Đây là lần đầu tiên hắn... chung sống hòa bình với Thu Tranh trong một phòng như thế này, nhưng dường như còn khiến người ta bứt rứt khó chịu hơn cả những lúc thân mật.

Đương nhiên hắn sẽ không ngủ chung giường với Thu Tranh khi không có quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c, đây cũng là một mục trong danh sách cấm kỵ, hắn không định phá giới nên cứ nằm bất động trên ghế sofa.

Công việc vùi đầu trong phòng thí nghiệm khiến thời gian ngủ mỗi ngày của hắn vốn dĩ rất ít, chưa bao giờ nằm xuống sớm thế này.

Vì vậy hắn vẫn luôn tỉnh táo, lẳng lặng lắng nghe động tĩnh của Thu Tranh, từng tiếng trở mình, tiếng xuống giường, tiếng ma sát sột soạt của chăn đệm.

Cô ấy thật sự... rất phiền phức.

Lấy ví dụ chuyện đi vệ sinh, lúc cô ngồi dậy sẽ nhìn hắn một cái, đi ngang qua nhìn một cái, lúc quay lại lại nhìn thêm cái nữa.

Dù cách một khoảng khá xa nhưng hắn vẫn cảm nhận được ánh mắt dáo dác nhìn sang của cô.

Ôn Diên gần như phát cáu, sao cô cứ luôn... trêu chọc hắn như vậy?

Người đàn ông cố gắng không để ý nhưng dù nhắm mắt, hắn vẫn có thể tưởng tượng ra trong đầu cô đang làm gì khi phát ra những âm thanh đó, biểu cảm sẽ như thế nào.

Mãi cho đến rất khuya, có lẽ cô cuối cùng cũng ngủ say, không còn tiếng động nào truyền đến nữa.

Căn phòng hoàn toàn yên tĩnh trở lại.

Nhưng Ôn Diên vẫn không thể ngủ được, dường như sự tồn tại của người trên giường bản thân nó đã là một sự ồn ào rồi.

Sau đó, tin tức tố của hắn bắt đầu không kiểm soát được mà tràn ra ngoài.

Ban đầu Ôn Diên còn kiềm chế nhưng dần dần hắn từ bỏ ý định đó. Dù sao thì... Thu Tranh cũng không quá nhạy cảm với tin tức tố của hắn.

Như tìm được cái cớ, hắn bắt đầu mặc kệ cho tin tức tố lan tỏa tùy ý trong phòng.

Phần lớn trong số đó đều tràn về phía giường ngủ.

Không cần hắn cố ý điều khiển, tin tức tố đã bao bọc c.h.ặ.t lấy người phụ nữ, quấn quýt không buông, chạm vào từng tấc da thịt như muốn nhuộm đẫm người này từ trong ra ngoài bằng mùi hương của hắn.

Dục vọng bị phóng đại vô hạn trong bóng tối.

Hơi thở của Thu Tranh dần trở nên nhẹ nhàng đều đặn, ngược lại hơi thở của hắn lại dần nặng nề hơn, trong căn phòng yên tĩnh này muốn lờ đi cũng khó.