Tất nhiên là trước đây, bây giờ Ôn Diên biến thành “Ôn Nóng” (chơi chữ tên Diên đồng âm với Diễm - nóng/lửa), cô hơi không chịu nổi.

Chân thành luôn là tuyệt kỹ lớn nhất, câu này của cô quả thực một nửa xuất phát từ đáy lòng nên lời vừa thốt ra, cô cảm nhận được người đàn ông dịu lại, áp lực xung quanh cũng giảm đi không ít.

Ôn Diên nhìn cô một lúc rồi lại hỏi: “Vậy điểm hấp dẫn của tôi nằm ở đâu?” Hắn dường như suy nghĩ một chút, không biết có phải sợ Thu Tranh không trả lời được không mà còn đưa ra lựa chọn: “Tính cách? Hay là trí tuệ?”

Thu Tranh suýt thì hộc m.á.u, đúng là sự tự tin đáng ghen tị, giá mà anh nói anh có tiền thì tốt biết mấy?

Khó trả lời quá đi.

“Câu hỏi trước là gì nhỉ? À đúng rồi tin tức tố đúng không, không sai thực ra tôi rất thích tin tức tố của anh.”

Câu hỏi khó chưa chắc đã mất mạng, nhưng trả lời trái lương tâm thì thật sự sẽ mất lương tâm.

Kết quả của việc giữ lương tâm là tiếp tục không phân biệt ngày đêm, thậm chí cơm cũng ăn luôn trong phòng.

Mãi đến khi Thu Tranh thực sự phát cáu, Ôn Diên mới chịu thả người.

Lúc này Thu Tranh đang ngồi đầu giường sạc điện thoại, trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy rào rào, mấy ngày không sờ đến điện thoại, giờ cô mới thấy tin nhắn mình không có thời gian xem từ hôm đó.

Tin nhắn từ Cục Quản lý Gen.

“Thu tiểu thư, chúc mừng cô và Ôn tiên sinh quen biết nhau đã được một năm là người có độ tương thích gen một trăm phần trăm hiếm có, trân trọng mời cô điền vào bảng câu hỏi dưới đây.”

Phía sau là một đường link.

Thu Tranh không biết đây là do Ôn Diên xóa tin nhắn của mình rồi bảo bên kia tạm thời gửi lại.

Cô bấm thẳng vào, đúng là một bảng câu hỏi khảo sát, đa số hỏi về mức độ hài lòng với người tương thích.

Hầy, cái này Thu Tranh rành.

Hài lòng, hài lòng, rất hài lòng.

Dù sao cũng toàn điền thế cả, chẳng lẽ lại chọn không hài lòng sao? Làm cho có lệ thôi mà.

Tuy nhiên đang điền thì nhớ đến những ngày “tối tăm mặt mũi” vừa qua, Thu Tranh lại nảy sinh oán khí.

Nghĩ lại thì Ôn Diên chắc chắn không hài lòng với cô, giờ mình lại hài lòng hết thế này, liệu hắn có lại nghĩ mình là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga không?

Thu Tranh rùng mình một cái, bắt đầu sửa đáp án.

Không hài lòng, không hài lòng...

Toàn bộ đều không hài lòng.

Cũng không đúng, cô lại suy nghĩ, toàn bộ không hài lòng trông giống như trả thù điền bừa, chẳng có ý nghĩa gì.

G.i.ế.c người phải g.i.ế.c tâm (đánh vào tâm lý).

Trên mặt cô nở nụ cười gian ác.

“Bạn có gợi ý gì cho bạn đời không?”

Không.

Chủ yếu là lười viết.

“Xác nhận gửi bảng khảo sát này không?”

Xác nhận.

Cô vừa định gửi thì cửa phòng tắm mở ra là Ôn Diên đi ra. Thu Tranh vừa chột dạ vừa tức, thấy người đàn ông đi về phía tủ quần áo, cô rút sạc điện thoại đi ra phòng khách bên ngoài.

Ôn Diên bên cạnh tủ quần áo dừng động tác nhìn Thu Tranh đi ra ngoài.

Thực ra đây luôn là kiểu chung sống của họ, xuống giường là không quen biết, hắn lẽ ra phải quen rồi mới đúng, thậm chí có thể nói đây chính là hướng đi mà hắn mong đợi lúc ban đầu.

Nhưng bây giờ, Ôn Diên lại nảy sinh xúc động muốn ném người quay lại giường.

Hắn thu lại vẻ mặt.

Hai người cùng rời khỏi phòng, vào thang máy Thu Tranh cũng cố tình đứng cách xa Ôn Diên một chút.

Cô nhớ lại thỉnh thoảng thấy tin đồn về Ôn Diên, rất nhiều người đ.á.n.h giá hắn có khí chất cấm d.ụ.c.

Cười c.h.ế.t mất thôi.

Cô nhất định phải bóc phốt hắn vài chục bài.

Trong thang máy còn có một cặp đôi, chắc cũng vừa từ phòng ra, hai người dựa sát vào nhau, người phụ nữ được người đàn ông ôm vào lòng, ra dáng cặp đôi đang yêu cuồng nhiệt không muốn rời nhau nửa bước.

Ánh mắt Ôn Diên dừng lại trên cặp đôi phía trước một lát sau đó qua hình ảnh phản chiếu trong thang máy nhìn sang Thu Tranh đang đứng cách đó không xa với vẻ mặt “tôi không quen anh”.

Không rõ là tâm tư gì, Ôn Diên lấy bàn tay trong túi quần âu ra, bên phía gần Thu Tranh, ngón tay khẽ động đậy.

Còn Thu Tranh thì đang lướt điện thoại.

Hoàn toàn không phát hiện tay Ôn Diên ở trong túi hay ở ngoài.

Ôn Diên lại đút tay trở về.

Có lẽ rời khỏi căn phòng dễ khiến người ta sa ngã đó, lúc này lý trí của hắn đã quay trở lại không ít.

Thế này cũng tốt, độ tương thích là 0 thì sao chứ?

Ít nhất có thể đảm bảo cô ấy sẽ không có ý nghĩ gì với mình.

Thế này chẳng phải bớt đi cho mình bao nhiêu rắc rối sao?

Hắn nhìn thấy màn hình điện thoại của Thu Tranh qua hình ảnh phản chiếu trong thang máy, trơ mắt nhìn người phụ nữ nhập tên mình vào thanh tìm kiếm.

Ôn Diên mím môi, yết hầu cũng trượt lên xuống theo.

Thực ra có rắc rối... cũng chẳng có gì không tốt.

Cửa thang máy mở ra, hai người cùng bước ra ngoài nhưng vẫn giữ khoảng cách không xa không gần.

Nhân viên khách sạn đã lái xe của Ôn Diên đến, lần này Ôn Diên không gọi tài xế, rõ ràng hắn định tự lái.

Thu Tranh không đi theo.

Ôn Diên đi đến cửa ghế lái nhìn sang: “Lên xe, tôi đưa em về.”

Thu Tranh đứng yên, xe của cô đúng là không lái đến đây nhưng cô cũng không muốn ngồi xe Ôn Diên: “Khá xa đấy, tôi tự gọi xe.”

Nói xong dời mắt đi không nhìn hắn nữa.

Tay cầm chìa khóa xe của Ôn Diên siết c.h.ặ.t lại, hồi lâu sau mới thốt ra một câu: “Tùy em.”

Sau đó lên xe.

Đây quả thực là phong cách thường thấy của hắn, hắn sẽ không lãng phí thời gian vào những việc không quan trọng, chứ đừng nói đến việc cầu xin Thu Tranh để hắn đưa về.

Loại lời nói này hắn tuyệt đối không nói ra được.

Nhưng người đàn ông đã lên xe lại cứ mím c.h.ặ.t môi, mãi không chịu nổ máy.

Vì đang ở ngay cửa chính khách sạn nên chẳng bao lâu sau đã có xe phía sau bấm còi inh ỏi giục giã. Ngay cả Thu Tranh đã lấy điện thoại ra cũng phải nhìn sang.

Răng Ôn Diên bất giác nghiến c.h.ặ.t hơn một chút nhưng cuối cùng vẫn nổ máy xe.

Hắn nhìn qua kính chiếu hậu, người phụ nữ đã cúi đầu xem điện thoại của mình, có lẽ là đang gọi xe, tóm lại là chẳng thèm nhìn hắn thêm cái nào.

Tiếp theo sẽ là một tháng đại tự do!

Thu Tranh bây giờ sảng khoái như vừa hết kỳ kinh nguyệt hàng tháng vậy.

Cái thứ đó mãi không đến thì lo lắng bất an, đến rồi thì sao? Cũng phiền c.h.ế.t đi được. Mà nó ào ạt không dứt thì đúng là tai họa.

Còn khi nó đi rồi, đương nhiên là cả nhà cùng vui.