Cô đang suy nghĩ, hiếm khi đến trung tâm thành phố một chuyến, có nên mua chút đồ rồi hẵng về không.

Đang nghĩ ngợi thì đột nhiên nghe thấy tiếng còi xe bíp bíp.

Cô ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Ôn Diên đã quay lại, cửa kính xe đã hạ xuống.

Nụ cười trên mặt Thu Tranh đông cứng lại.

Sơ suất rồi, cô quên mất là cái thứ “kỳ kinh nguyệt” này thích nhất là quay xe (hồi mã thương).

Ôn Diên với vẻ mặt lạnh lùng cao quý không hề biết mình bị so sánh với cái gì, bình thản mở miệng: “Lên xe, về công ty với tôi trước, lát nữa tôi bảo tài xế đưa em về.”

Thực ra... Thu Tranh cảm thấy hắn có thể bảo tài xế lái xe khác đến đón cô ngay bây giờ cũng được mà.

Thôi bỏ đi, làm người cũng không thể không chịu thiệt chút nào được nhỉ?

Thu Tranh vẫn lên xe.

Theo thông lệ Thu Tranh ngồi ghế sau.

Đây cũng không phải lần đầu tiên Ôn Diên làm tài xế cho cô, trong xe vẫn yên tĩnh như mọi khi, thực ra hai người dù có ở riêng với nhau cũng chẳng có gì để nói.

Thu Tranh quen nhất chính là sự im lặng này.

Cô thấy thế này rất tốt.

Cho đến khi nghe thấy Ôn Diên gọi tên cô.

“Thu Tranh.”

Thu Tranh theo bản năng ngẩng đầu, chạm mắt với Ôn Diên qua kính chiếu hậu trong xe. Trong mắt người đàn ông như đang ẩn chứa điều gì đó, muốn nói lại thôi.

Sau vài giây nhìn nhau, Thu Tranh kinh hãi, cả người chồm về phía trước bám lấy ghế của hắn.

“Đèn đỏ! Đèn đỏ kìa!”

Ôn Diên kịp thời phanh xe, vượt qua vạch dừng một chút nhưng chưa vượt hẳn.

Người phụ nữ phía sau vì chồm tới nên giọng nói nghe rất gần, không còn cảm giác xa cách lạnh lùng như lúc bắt đầu từ khách sạn nữa.

“Anh lái xe tập trung chút đi!” Cô vẫn còn đang càm ràm.

Giữa hai lông mày Ôn Diên dường như giãn ra đôi chút khó nhận thấy như thể vừa trút được gánh nặng.

“Xin lỗi.”

Người đàn ông trầm giọng nói một câu, không rõ là xin lỗi vì điều gì.

Thu Tranh không tiếp lời nữa nhưng vì chuyện này mà thần kinh cô căng như dây đàn, cái mạng nhỏ nằm trên vô lăng của người ta, cô cứ chồm người về phía trước suốt cả quãng đường, chằm chằm nhìn đường phía trước.

Cuối cùng xe cũng đến công ty, tài xế vào thay thế, cô mới thở phào nhẹ nhõm dựa lưng vào ghế.

Cửa kính xe bị ai đó gõ nhẹ, Thu Tranh hạ kính xuống.

“Có muốn tìm thời gian nào đó, em cũng làm kiểm tra sức khỏe một lần không.” Ôn Diên hỏi cô: “Tôi đã sắp xếp xong rồi.”

Đương nhiên Thu Tranh sẽ không đồng ý, nhưng từ chối thẳng thừng thì có vẻ hơi chột dạ nên cô trả lời qua loa: “Đợi khi nào tôi rảnh rồi tính.”

Người đàn ông “ừ” một tiếng nhưng tay vẫn đặt trên cửa kính xe đã hạ xuống không nhúc nhích, đôi mắt nhìn chằm chằm Thu Tranh, một lúc lâu sau đột nhiên lại nói một câu: “Xin lỗi.”

Khác với lời xin lỗi không rõ ý nghĩa lần trước, lần này rõ ràng là nhắm vào sự mất kiểm soát và việc đ.á.n.h dấu lần này.

Thu Tranh cạn lời, haizz, liệt nam chắc đã suy nghĩ suốt cả quãng đường mới thốt ra được câu xin lỗi này nhỉ? Hơi cạn lời.

Nhưng cô không có thì là không có nóng nảy gì.

So với nóng nảy, Thu Tranh thích ghi sổ nợ trong lòng hơn.

Cô xua tay ý bảo không sao lại kéo kính xe lên, lúc này Ôn Diên mới chịu buông tay lùi lại hai bước.

Ôn Diên đứng tại chỗ đợi đến khi chiếc xe hoàn toàn khuất bóng, nhưng hắn không vào công ty mà bắt một chiếc xe khác đi thẳng đến Cục Quản lý.

Từ Thành đã đợi sẵn, thấy hắn với bộ mặt lạnh tanh cũng không đùa cợt nữa, trực tiếp đưa hắn đến trung tâm kiểm soát dữ liệu.

Ôn Diên tận mắt chứng kiến một lần nữa, hai người ghép đôi, Thu Tranh quả thực tương thích một trăm phần trăm với hắn, nhưng đảo ngược lại, độ tương thích của Ôn Diên với cô quả thực chỉ có 0.

Chuyện khó tin đến vậy mà thực sự đã xảy ra.

Người đàn ông chống hai tay lên cằm, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào màn hình trước mặt.

Từ Thành khẽ ho một tiếng:

“Thực ra, dù bỏ qua độ tương thích gen... cậu chắc chắn cũng có sức hấp dẫn với cô ấy. Hơn nữa sức hấp dẫn này mới là sức hấp dẫn thực sự, không liên quan gì đến gen hay tin tức tố, đây chẳng phải điều cậu mong muốn sao?”

Thấy Ôn Diên không phản ứng, anh ta lại nhắc: “Cái đó... chuyện cậu nói tài trợ nâng cấp hệ thống cho chúng tôi, tôi coi là thật rồi đấy nhé.”

Ôn Diên như không nghe thấy lời anh ta nói, khi đứng dậy trên mặt đã không còn biểu cảm dư thừa nào.

“Còn ai có trường hợp như thế này nữa không?” Giọng điệu đã trở lại vẻ bình tĩnh công việc.

“Không có, Thu tiểu thư là người duy nhất.”

“Ừ, cậu tiếp tục theo dõi, có tin tức gì thì báo cho tôi.”

Đang nói chuyện, màn hình trước mặt đột nhiên nhảy ra một trang thông báo.

Người dùng 367803275722 Thu Tranh đã gửi bảng khảo sát.

Liếc thấy cái tên này, động tác của Ôn Diên theo bản năng dừng lại, một lát sau hắn lại ngồi xuống. Vì khoản đầu tư, Từ Thành rất tự giác mở bảng khảo sát giúp hắn:

“Hôm qua cậu bảo tôi gửi lại tin nhắn, tôi bèn gửi một bảng khảo sát đấy.”

“Thu tiểu thư thế mà điền thật, đúng là ngoan ngoãn đáng yêu.”

Câu này vừa thốt ra đã nhận ngay ánh mắt sắc như d.a.o, Từ Thành khẽ ho một tiếng vội chuyển chủ đề: “Ấy? Chị dâu chấm điểm cho cậu cũng cao phết đấy!”

Vì biết Ôn Diên không công nhận từ trong thâm tâm nên những người biết Thu Tranh như bọn họ đều gọi là Thu tiểu thư.

Đây là lần đầu tiên Ôn Diên nghe thấy tiếng gọi “chị dâu”.

Hắn ngẩn người trong chốc lát, ánh mắt nhanh ch.óng chuyển sang màn hình, không so đo câu “đáng yêu” vừa rồi của Từ Thành nữa.

Điểm Thu Tranh chấm cho Ôn Diên quả thực rất cao, 95 điểm.

Điểm tối đa là 100, 20 câu hỏi, mỗi câu 5 điểm.

Cô đều chọn mức “Rất hài lòng” - mức điểm tối đa.

Tuy nhiên nhìn một lượt, Ôn Diên lại cau mày, hắn nhận ra chắc chắn có một câu Thu Tranh cho 0 điểm.

Hắn để ý đến con số 0 đó một cách khó hiểu nên vội vàng lướt xuống.

Cuối cùng hắn cũng tìm thấy ở câu hỏi cuối cùng, ngay cả Từ Thành cũng ghé sát lại xem.

“Cô có hài lòng với khả năng giường chiếu của bạn đời không?”

Thu Tranh chọn: Rất tệ.

“Phụt...”

Từ Thành không nhịn được mà bật cười thành tiếng, nhận ra không ổn liền vội vàng nín lại, nhưng càng nín càng muốn cười, mãi cho đến khi bắt gặp khuôn mặt lạnh tanh của Ôn Diên mới vội vàng chữa cháy:

“Không sao, có một con 0 thì đã làm sao, những cái khác đều là điểm tuyệt đối mà! Nhìn chung là rất hài lòng!”