“Cậu tưởng không có tôi dẫn dắt thì cậu là cái thá gì? Cậu không làm theo lời tôi, tin không công ty có thể đóng băng hoạt động của cậu bất cứ lúc nào!”
Bước chân Thu Tranh khựng lại, hình như lỡ nghe thấy chuyện gì đó rồi, bây giờ đi ra ngoài có phải ngại quá không.
Sau đó, cô nghe thấy một giọng nói hơi quen thuộc.
“Anh Tưởng.”
giọng nói đó đối mặt với cơn thịnh nộ của người kia vẫn giữ vẻ thong dong:
“công ty mà coi trọng anh thì đã không phân anh cho tôi rồi. Tôi bị đóng băng cùng lắm thì về nhà ăn bám bố mẹ còn anh, mấy nghệ sĩ anh dẫn dắt trước đây đều xảy ra chuyện rồi đúng không? Nếu không đào tạo được ai ra hồn nữa thì cả nhà già trẻ lớn bé hít khí trời mà sống à?”
“Cho nên anh cứ nghĩ cách đàng hoàng mà giúp tôi nổi tiếng đi, chứ đừng ở đây đe dọa này nọ.”
Thu Tranh nhận ra rồi, người nói là Mộc Nhất Phàm.
Người bị gọi là anh Tưởng rõ ràng tức đến mức không nói nên lời: “Cậu! Cậu như thế mà đòi nổi tiếng? Tôi thấy cả đời này cậu cũng chỉ đến thế mà thôi!”
Ánh mắt người đàn ông đột nhiên liếc thấy một bóng người sau cây kim tiền, tặc lưỡi một cái: “Muốn nổi tiếng cũng không phải dựa vào quy tắc ngầm mà nổi, làm người khác buồn nôn.”
Thu Tranh kinh ngạc!
Cô vừa nghe thấy gì? Quy tắc ngầm?
Trời ạ.
Bên kia lại cãi nhau thêm vài câu nữa, Thu Tranh nghe không rõ, chỉ biết sau một trận tiếng bước chân thì mọi thứ trở lại yên tĩnh, xem ra là tan rã trong không vui.
Thu Tranh vừa thở phào nhẹ nhõm thì trước mặt đột nhiên tối sầm lại, ngẩng đầu lên nhìn, người đàn ông không biết đã đi đến trước mặt từ lúc nào.
“Cô nghe thấy hết rồi à?”
Thu Tranh: “...” Cô mà nói cô không nghe thấy gì... có ai tin không?
Sao lại còn bị ép hóng drama thế này chứ?
Tuy nhiên Mộc Nhất Phàm dường như cũng không có ý định ép hỏi cô, hỏi xong câu đó thì đứng dựa vào tường ngay cạnh cô, Thu Tranh quay đầu nhìn sang, góc nghiêng của người đàn ông lờ mờ mang theo vài phần u sầu.
Nhớ lại những lời vừa nghe được, Thu Tranh không kìm được tiếng thở dài, trong lòng thấy hơi khó chịu.
“Ông ta chỉ là người quản lý của anh thôi, sao dám nói chuyện với anh như vậy?”
“Ông ta đầu óc có vấn đề, tính tình nóng nảy, chỉ biết bắt nạt kẻ yếu thôi.”
Thu Tranh đại khái tóm tắt lại được: “Chính là thấy anh không nổi tiếng nên bắt nạt anh chứ gì.”
Mộc Nhất Phàm gần như ngay lập tức quay sang nhìn cô, nghiêm túc biện minh cho mình: “Tôi không nổi tiếng chủ yếu là do tôi có vẻ đẹp vượt quá thẩm mỹ của thế giới này thôi.”
Anh ta cuống rồi anh ta cuống rồi.
Đúng kiểu lỗi không phải ở người khác thì là lỗi của thế giới, Thu Tranh không nhịn được bật cười, đến khi thấy người đàn ông ngẩn ra mới vội vàng thu lại nụ cười.
“Cái đó... bạn tôi đang đợi, tôi đi trước được không?”
Mộc Nhất Phàm nhìn cô: “Nhỡ cô nói chuyện có người muốn dùng quy tắc ngầm với tôi ra ngoài thì làm sao?”
“Tôi sẽ không nói đâu!” Chẳng phải do anh tự mình oang oang cái mồm lên sao? Anh không nói thì tôi nghe thấy được à? Lúc đầu Thu Tranh còn chẳng hiểu họ cãi nhau cái gì nữa là.
Người đàn ông dường như đang suy nghĩ, một lát sau, lấy điện thoại từ trong túi ra.
“Kết bạn đi, tôi mới tin.”
“Kết bạn rồi thì tôi sẽ không nói à?”
“Kết bạn rồi cô cứ việc nói thoải mái, dù sao tôi cũng tìm được cô.”
Thu Tranh: “...”
Có lẽ cảm thấy người này khá thú vị, hoặc là nói chuyện với anh ta khá thoải mái, cuối cùng cô mơ hồ đồng ý kết bạn.
Ra khỏi quán bar đã khá muộn, mọi người đều tỉnh táo nên chào tạm biệt nhau ngay cửa quán.
Khách sạn Thu Tranh đặt ở ngay gần quán bar, cô đang định đi bộ về, vừa quay đầu lại thì thấy một chiếc xe đỗ bên đường cách đó không xa.
Xe sang dù không biết tên thì khí chất đặc biệt của nó cũng khiến người ta phải nhìn thêm vài lần.
Thu Tranh hiện tại chính là đang trong trạng thái đó.
Cửa xe đúng lúc này mở ra, nhìn người bước xuống xe, trong khoảnh khắc cô tưởng mình uống say thật rồi.
Ôn Diên?
Người đàn ông không mặc bộ âu phục thường ngày mà khoác một chiếc áo măng tô dài màu đen.
Ngoại hình của Alpha quá mức nổi bật, vốn dĩ ánh mắt người qua đường thỉnh thoảng đã tụ tập vào chiếc xe, giờ người vừa xuống xe lại càng thu hút mọi ánh nhìn.
Thu Tranh đứng chôn chân tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn người đang bước từng bước lại gần, khuôn mặt người đàn ông vẫn hoàn hảo không tì vết, chỉ là cảm giác gầy đi đôi chút lại gần mới thấy quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt.
Ánh mắt hắn khóa c.h.ặ.t lấy cô không rời, trong đôi mắt u tối cuộn trào cảm xúc mãnh liệt khiến người ta theo bản năng muốn bỏ chạy, làm cho giọng nói Thu Tranh bỗng nhiên lắp bắp: “Ôn Diên? Anh... sao anh lại ở...”
Lời chưa nói hết đã tắt ngấm vì đôi môi bất ngờ bị chặn lại, xúc cảm ấm áp khiến mắt cô vô thức mở to, ngỡ ngàng nhìn khuôn mặt đột ngột phóng đại ngay trước mắt.
Không phải lúc làm chuyện đó lại ở trên đường người qua kẻ lại tấp nập... hôn môi?
Chuyện này chưa từng xảy ra bao giờ, trong khoảnh khắc đó Thu Tranh vì quá kinh ngạc mà không thể cử động, thực ra Ôn Diên chỉ đơn thuần chạm nhẹ vào môi Thu Tranh cũng không lưu luyến quá lâu, trước khi cô kịp phản ứng thì hắn đã thẳng người dậy.
Hắn tỏ ra rất bình thản như thể việc vừa làm chỉ là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa lại đón lấy túi xách trên vai cô, thuận tay nắm lấy tay cô.
Một loạt động tác trơn tru đến mức Thu Tranh suýt tưởng họ là một cặp đôi yêu đương bình thường, ngơ ngác để hắn dắt đi.
Ngược lại người đàn ông bên cạnh, vừa nãy còn như núi lửa sắp phun trào, giờ đây cả người lại trở nên bình lặng như nước.
“Đúng lúc đi công tác ở đây, có chút việc cần giải quyết, không ngờ lại gặp em.”
Hắn đang giải thích.
Kệ hắn là “đúng lúc” hay “không ngờ” đi, Thu Tranh không truy cứu sâu, dù sao Ôn Diên nói thế nào thì cô tin thế ấy vậy.
Sau cơn chấn động ban đầu cô đã bình tĩnh lại, theo thói quen muốn rút tay ra khỏi tay Ôn Diên, động tác này không xa lạ gì với cả hai.
Mỗi lần như vậy, Ôn Diên quả thực sẽ im lặng để cô rút tay ra, hắn có lòng tự trọng nên không muốn ép buộc bản thân, điểm này Thu Tranh có thể cảm nhận được.
Nhưng lần này, Thu Tranh rút không được.
Người đàn ông ngược lại nắm c.h.ặ.t hơn, Thu Tranh nhìn hắn thì thấy hắn nhìn thẳng về phía trước, không chớp mắt cũng không nói gì.