Thu Tranh không động đậy nữa.
Cô không “liệt” (trong từ trinh liệt/liệt nữ/liệt nam) như Ôn Diên, chỉ thắc mắc, lòng tự trọng của anh Thiên Nga đâu rồi?
Cảm thấy bàn tay bị mình nắm lấy không còn ý định giãy giụa nữa, Ôn Diên mới từng chút, từng chút một, thăm dò nới lỏng lực đạo, xác nhận cô vẫn yên lặng để mình nắm, người đàn ông mới hơi nghiêng đầu, liếc nhìn người bên cạnh.
Vốn dĩ trước khi gặp cô, dù là trên đường đi hay lúc đợi ở đây, hắn đều đang nghĩ liệu mình làm thế này có phải quá... bám đuôi không, trông như thể hắn không thể rời xa Thu Tranh vậy.
Nhưng khoảnh khắc bóng dáng người phụ nữ xuất hiện trong tầm mắt, mọi lo lắng đều trở nên nực cười và yếu ớt như tờ giấy gặp nước.
Ôn Diên nhìn chằm chằm vào cô, nhìn cô tạm biệt người khác, trên mặt nở nụ cười thoải mái, đợi người khác đi rồi mới đút hai tay vào túi áo măng tô, đi về hướng khác.
Nụ cười trên mặt vẫn chưa tan hết, cuối cùng ánh mắt rơi về phía hắn.
Dù biết đối phương không nhìn thấy mình, tim Ôn Diên cũng như ngừng đập khi cô nhìn sang.
Hắn mở cửa xe, lần này không còn bất kỳ lo lắng hay do dự nào nữa, chỉ còn lại bản năng.
Bản năng muốn gặp cô.
Bản năng muốn hôn cô.
Dù chỉ là môi chạm nhẹ vào nhau, lỗ hổng trong lòng lại kỳ diệu thay được lấp đầy, tràn đầy đến mức hắn muốn thở dài.
Tìm bao nhiêu cái cớ, do dự bấy lâu nay, ngày đêm không yên, chẳng qua cũng chỉ là... muốn gặp cô.
Tay kia hắn còn cầm túi xách của Thu Tranh, không nặng nhưng lại mang theo sức nặng khó tả như thứ gì đó mang tên niềm vui và hạnh phúc, kéo lại cảm xúc suýt chút nữa mất kiểm soát rơi tự do của hắn.
Sự bất an khi không được gặp nhau, sự bất an vì độ tương thích bằng 0, sự bất an khi bị cô lạnh nhạt, sợ cô giận dỗi ghét bỏ mình, tất cả những cảm xúc sôi sục dày vò, sắp ép hắn phát điên, cuối cùng khi đứng bên cạnh cô đều được xoa dịu.
“Vậy anh xong việc chưa?” Thu Tranh hỏi.
Ôn Diên ừ một tiếng.
“Khi nào về?”
“Lúc nào cũng được.”
Lúc nào cũng được là có ý gì?
Thu Tranh suy nghĩ một lát, không lẽ định đi theo cô đấy chứ? Chắc là không đâu, làm ơn đừng là thế.
Thôi kệ, tới đâu hay tới đó.
“Anh ăn chưa?”
Thu Tranh vừa hỏi xong thì Ôn Diên nhìn sang, ánh mắt đó khiến cô suýt tưởng mình vừa hỏi câu gì ghê gớm lắm.
“Em hết giận rồi à?”
Ôn Diên hỏi cô, chắc là hết giận rồi, nếu không sao lại quan tâm hắn ăn chưa? Nghĩ vậy, l.ồ.ng n.g.ự.c bắt đầu nóng lên, đầu óc cũng choáng váng khiến hắn không kìm được mà nắm c.h.ặ.t t.a.y người phụ nữ thêm một chút.
Hả?
Thu Tranh ngơ ngác, chỉ cảm thấy bàn tay nắm lấy tay mình đang nóng lên, chuyện gì thế này? Cô nói gì sai à? Sao Ôn Diên đột nhiên biến thành “Ôn Nóng” rồi còn có xu hướng phát triển thành “Ôn Bỏng” thế này?
Cô không nên hỏi hắn ăn chưa à? Hay nên hỏi hắn uống t.h.u.ố.c chưa?
Còn Ôn Diên thì tự mình nói tiếp: “Hôm đó tôi không cố ý cúp điện thoại của em.” hắn dường như không biết giải thích cụ thể thế nào nên cuối cùng chỉ nói: “xin lỗi, sau này sẽ không thế nữa.”
Thực ra Thu Tranh không để tâm lắm, chỉ ồ một tiếng.
Người đàn ông lúc này mới trả lời câu hỏi ban đầu.
“Tôi chưa ăn.”
Cuối cùng, Thu Tranh đưa Ôn Diên đến một quán ăn cô từng ghé qua cũng không phải nơi sang trọng gì nhưng khá sạch sẽ.
Người đàn ông không nói một lời, cô gọi gì thì ăn nấy, món nào cũng ăn sạch sẽ như thể bao lâu rồi chưa được ăn cơm vậy. Dù phong thái ăn uống không chê vào đâu được nhưng Thu Tranh cũng nhìn đến trợn mắt há mồm.
Mãi đến khi Ôn Diên ăn xong, cô mới vừa đẩy khăn giấy về phía hắn vừa hỏi: “Anh ở đâu?”
“Vẫn chưa tìm được chỗ ở.” Ôn Diên trả lời xong, ánh mắt lại liếc về phía Thu Tranh.
Ý là muốn cô sắp xếp à?
Cô cũng chẳng biết tiếp lời thế nào, chỉ đành cười cười: “Chỗ tôi ở, sợ anh ở không quen.”
“Tôi sao cũng được.”
Thu Tranh: “...” Không hiểu sao lại có ảo giác như người họ hàng nghèo khó đến nương nhờ mình vậy?
Cuối cùng cô vẫn đưa người về khách sạn mình ở, vốn định thuê thêm một phòng nữa, kết quả được thông báo là hết phòng trống.
Thu Tranh hơi nghi ngờ mình bị gài bẫy, cô liếc nhìn người đang im lặng đi theo mình... nhưng không có bằng chứng.
Cuối cùng đành phải đưa người về phòng mình.
Thu Tranh ở phòng tiêu chuẩn hai giường đơn, Ôn Diên rõ ràng không ngờ tới, hơi sững người một chút.
Hắn bước vào, ánh mắt lướt qua chiếc giường rõ ràng đã có người ngủ của cô, nhìn sang chiếc còn lại, Thu Tranh tuy không ngủ giường đó nhưng có ngồi qua nên trông hơi nhăn, cô đi tới vỗ vỗ cho phẳng.
“Nếu anh không đi chỗ khác thì chỉ còn cái này thôi.”
“Ở đây là được rồi.”
Ôn Diên nhìn đôi dép khách sạn cung cấp ở đầu giường.
Đôi còn lại chưa từng được sử dụng.
“Em ở một mình à?”
Thu Tranh cảm thấy câu hỏi của hắn thật kỳ cục: “Thế anh muốn hai nam một nữ, hay là hai nữ một nam?”
Người đàn ông bị cô làm cho nghẹn lời, ngồi quay lưng về phía cô bên mép giường, bóng lưng trông có vẻ buồn bực.
Đúng là không biết đùa, nếu không phải vì hắn là bên A cao quý thì Thu Tranh thực sự muốn nghiêng đầu như chim nhỏ, ghé sát mặt hắn hỏi một câu: “Giận thật đấy à?”
Buổi tối hai người nằm trên giường của mình, Ôn Diên dường như không có thói quen dùng điện thoại lại bắt đầu diễn vai “người chồng ngủ say”, nằm thẳng đơ như x.á.c c.h.ế.t, nhắm mắt không nhúc nhích.
Thu Tranh thì ngồi xem điện thoại, người bạn mới kết bạn hôm nay đã gửi tin nhắn cho cô.
Mộc Nhất Phàm: Mộc Nhất Phàm.
Chắc là nói tên để tiện cho cô lưu vào danh bạ.
Thu Tranh suy nghĩ một chút rồi cũng trả lời tên mình: Thu Tranh.
Sau đó tiếp tục gõ chữ: Hôm đó anh đưa 3000, dù tính cả tiền rửa xe thì cũng nhiều quá, tôi trả lại cho anh.
Cô gửi yêu cầu chuyển khoản.
Nhưng đối phương không nhận.
Mộc Nhất Phàm: Không nhiều đâu là điều nên làm mà.
Mộc Nhất Phàm: Thật sự đừng để ý quá, tôi là ngôi sao mà, chút tiền lẻ ấy mà.
Thu Tranh: Ban đầu tôi cũng nghĩ như vậy.
Mộc Nhất Phàm: Vậy bây giờ thì sao?
Thu Tranh không dám nói, nhưng đối phương dường như tự hiểu ra.
Mộc Nhất Phàm: Bây giờ cảm thấy tôi chìm đến mức sắp bị quy tắc ngầm rồi, không dễ dàng gì đúng không?
Câu này do chính anh ta nói ra khiến Thu Tranh buồn cười không chịu được, không được, cười nữa là mất hết công đức.
Thu Tranh: Cũng không phải, chỉ là thấy nhiều quá thôi.