Mộc Nhất Phàm: Vậy nếu cô thấy nhiều quá, ngày mai cô có rảnh không? Chúng tôi quay xong rồi, định nghỉ ngơi một ngày rồi mới về.

Mộc Nhất Phàm: Mời tôi ăn cơm nhé?

Phản ứng đầu tiên của Thu Tranh lại không phải là từ chối mà là liếc nhìn Ôn Diên, lúc này cô mới phát hiện Ôn Diên không biết đã mở mắt từ lúc nào, ánh mắt khó đoán đang nhìn chằm chằm vào cô.

Nụ cười trên mặt cô thu lại: “Có phải bật đèn ảnh hưởng anh ngủ không?”

“Không.” Ôn Diên đáp lại một tiếng rồi hỏi: “Đang nói chuyện với ai thế?”

Trông hắn có vẻ như chỉ thuận miệng hỏi nên Thu Tranh cũng thuận miệng trả lời: “Bạn bè.”

Vừa nói cô vừa gõ chữ: Không rảnh.

Mộc Nhất Phàm: [Sticker] Tiếc nuối.

Mộc Nhất Phàm: Vậy để lần sau nhé.

Thu Tranh không trả lời nữa, Ôn Diên cũng không nói gì thêm, thậm chí đã nhắm mắt lại. Cô nhìn thời gian cũng không còn sớm nên tắt đèn đi ngủ.

Lần này tuy vẫn ở chung phòng với Ôn Diên nhưng có lẽ không phải ở địa bàn của hắn như lần trước, ngược lại tiền phòng đều do cô trả nên Thu Tranh cảm thấy vô cùng thoải mái, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.

Không biết qua bao lâu, người đàn ông trong bóng tối lại mở mắt ra.

Trong phòng hơi tối nhưng khi đã quen mắt thì cũng dần nhìn rõ được một số đường nét.

Hắn nằm ở mép giường phía trong, rất gần Thu Tranh, chỉ cách một cái bàn đầu giường khiến hắn thậm chí có thể nghe thấy tiếng thở đều đều từ giường bên cạnh.

Ôn Diên lại cố gắng ngửi ngửi, nhưng lần này trong không khí không có mùi tin tức tố của Thu Tranh, ngược lại là mùi của chính hắn đã theo thói quen hễ cứ ở một mình là lại không kìm được mà bò ra, quấn lấy.

Hắn nhớ lại nụ cười vừa nãy của Thu Tranh.

Hắn vừa tham lam ngắm nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, vừa cảm thấy trong lòng như có ngàn vạn con kiến đang bò.

Dù bây giờ không nhìn thấy nữa nhưng cảm giác cào xé tâm can ấy cũng chẳng giảm bớt chút nào. Hắn ngồi dậy, ánh mắt liếc qua chiếc điện thoại đang sạc của Thu Tranh đặt bên cạnh.

Hắn biết rõ, bản thân muốn biết Thu Tranh đang nói chuyện với ai mà cười vui vẻ đến thế.

Như thế là không đúng, Ôn Diên nhận ra, hắn đang tự đặt mình vào vị trí người chồng thực sự, cho nên mới nảy sinh ham muốn soi mói và chiếm hữu mãnh liệt đến vậy, nhưng họ... đâu được tính là vợ chồng thực sự?

Vợ chồng...

Hắn nhẩm lại hai chữ này, không biết tại sao, trái tim như bị ném một viên đá, không tạo nên ngàn con sóng nhưng từng vòng gợn sóng cứ lan tỏa mãi không dừng.

Ôn Diên lại nằm xuống.

Dù nói thế nào thì họ cũng đã lĩnh chứng rồi, bất kể có uẩn khúc gì, họ vẫn là vợ chồng danh chính ngôn thuận.

Mấy hôm trước khi cảm xúc mất kiểm soát nhất, hắn thậm chí thực sự cảm thấy mình cần tin tức tố an ủi.

Nhưng lúc này, dù Thu Tranh chỉ nằm bên cạnh, không hề để lộ chút tin tức tố nào, hắn cũng cảm thấy bình yên chưa từng có.

Cô ấy có vẻ không giận lắm.

Chắc là... cũng không ghét hắn lắm.

Cô ấy còn đưa hắn đi ăn, đưa hắn về chỗ ở. Thực ra chỉ cần gặp mặt, cô ấy đối xử với hắn rất tốt.

Lần này Ôn Diên không mất ngủ cả đêm như lần trước ở nhà tổ nữa. Thời gian qua hắn gần như thức trắng đêm này qua đêm khác, trong đầu toàn là suy nghĩ Thu Tranh ghét mình thế nào.

Bây giờ lòng đã an nên hắn cũng nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ.

Khi Thu Tranh tỉnh dậy, Ôn Diên vẫn đang ngủ.

Cô nhìn thời gian đã chín giờ rồi, cô ngủ nướng thì thôi đi, hắn cũng ngủ nướng sao? Lạ thật đấy.

Thu Tranh không dậy ngay mà ngồi trên giường lướt điện thoại.

Cô có cảm hứng cho cuốn sách mới rồi, không biết tại sao Mộc Nhất Phàm lại lờ mờ mang lại cho cô chút cảm hứng về thiết lập nhân vật nam chính, cô tranh thủ ghi lại ngay.

Giữa chừng Ôn Diên tỉnh một lần, trông có vẻ mơ màng, nhìn cô một cái: “Thu Tranh.”

Hắn như vẫn còn trong mộng, giọng nói khàn khàn không tỉnh táo, Thu Tranh ngơ ngác đáp một tiếng: “Sao thế?” Hắn lại như yên tâm cũng không trả lời, nhắm mắt ngủ tiếp.

Không phải chứ? Hắn không những mấy ngày không ăn cơm mà còn mấy ngày không ngủ sao? Rốt cuộc là đi nghiên cứu dự án lớn gì vậy?

Thu Tranh nhìn khuôn mặt người đàn ông một lúc, khi ngủ trông hắn không còn vẻ mệt mỏi như thường ngày, mái tóc rối bời khiến hắn trông bớt đi vẻ nghiêm túc chỉn chu, có thể thấy là hắn thực sự rất mệt.

Thấy người đàn ông ngủ lại, Thu Tranh tiếp tục ghi chép.

Mãi đến khi bụng hơi đói, cô nhìn đồng hồ đã mười một giờ rồi. Thu Tranh không đợi nữa, tự mình dậy, vào nhà vệ sinh sửa soạn một hồi, lúc ra Ôn Diên vẫn chưa tỉnh, cô cầm áo khoác đi ra ngoài tìm đồ ăn.

Khách sạn này, à không, chính xác là nhà nghỉ, quy mô nhỏ nên không phục vụ ăn uống.

Nhưng bên ngoài thì có rất nhiều quán ăn.

Vì trong phòng còn một người, Thu Tranh cũng không thể mặc kệ, bèn gọi luôn phần của hắn định mang về.

Lúc đợi đồ ăn thì điện thoại reo là Ôn Diên gọi.

Vừa bắt máy, giọng người đàn ông đã truyền đến: “Em đi đâu rồi?”

Giọng nói không còn vẻ bình tĩnh thường ngày, thậm chí lờ mờ nghe ra chút bất an.

“Anh ngủ khỏe thật đấy, tôi đói nên ra ngoài mua cơm, có mua cả cho anh nữa.”

Bên kia dường như sững lại: “Tôi cũng có sao?”

“Ừ, anh không kén ăn chứ?”

Ôn Diên im lặng một lúc mới trả lời: “Không kén.”

“Được, lát nữa tôi về ngay.” Thu Tranh nói xong liền cúp máy.

Người đàn ông ở đầu dây bên kia, khi đặt điện thoại xuống vẫn còn chút ngẩn ngơ, hắn cảm thấy độ tương thích chắc lại phát huy tác dụng rồi, nếu không chỉ vài câu nói bình thường ngắn gọn như thế, sao hắn lại cảm thấy...

rung động và ngọt ngào đến vậy.

Có lẽ vì họ lúc này giống như một đôi vợ chồng bình thường, không có những thỏa thuận kia.

Ngay sau đó, Ôn Diên vò mạnh mái tóc vốn đã rối, trong mắt thoáng qua vẻ hối hận.

Hắn thế mà lại ngủ lâu như vậy để cô phải chịu đói, giờ còn đi mua cơm cho hắn. Dù hắn chưa từng qua lại với Omega nào khác nhưng cũng biết đây không phải việc cô nên làm.

Biết thế đã mang theo trợ lý.

Ôn Diên lại nhìn sang giường của Thu Tranh, lúc tỉnh dậy không thấy người đâu, hắn gần như theo bản năng bắt đầu hoảng loạn, cứ như thể... lại bị cô bỏ rơi. Nên mới lập tức gọi điện thoại.

Bây giờ nghĩ lại, hơi mất mặt.

Người đàn ông đứng dậy, nhìn chằm chằm chiếc giường đó một lúc từ từ cúi người xuống, vùi mặt vào chỗ Thu Tranh đã ngủ.

Chương 49 - Đơn Hướng Trầm Mê - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia