Hắn biết hành động này của mình trông kỳ quặc thế nào nên ban đầu cũng do dự. Nhưng sự rối loạn tin tức tố trong cơ thể đã rất nghiêm trọng rồi, hắn cần được an ủi hiệu quả.
Ôn Diên tự thuyết phục bản thân, nén xuống nỗi xấu hổ khó hiểu.
Nhưng khi thực sự vùi xuống, hắn mới phát hiện từng lỗ chân lông trên cơ thể mình dường như đều mở ra, gào thét sự hưng phấn và khao khát.
Nơi đó dường như vẫn còn lưu lại mùi hương của cô.
Hắn hít sâu một hơi.
Không phải mùi tin tức tố mà là một mùi hương khác khiến người ta an lòng.
“Thu Tranh.”
Độ tương thích một trăm phần trăm không thể dựa vào sự kháng cự hoàn toàn, đây là kinh nghiệm hắn rút ra từ lần mất kiểm soát này.
Sự kìm nén quá mức không chỉ gây tổn hại đến tinh thần của hắn mà còn dẫn đến sự phản phệ điên cuồng.
Cho nên... cũng cần có sự thỏa mãn thích hợp.
Sau khi thỏa mãn thì có thể không bị ảnh hưởng trong một khoảng thời gian.
Hắn lẽ ra nên đến sớm hơn.
Thu Tranh cũng không biết sao lại thế này, cuối cùng lại biến thành hai người cùng nhau đi dạo lung tung ở đây.
À đúng rồi, bắt đầu là do Ôn Diên hỏi cô có đi không, cô tưởng Ôn Diên muốn đi để tách ra, đương nhiên cô nói không đi.
Sau đó Ôn Diên không nói một lời mà ở lại luôn.
Thu Tranh có nỗi khổ khó nói, chỉ đành lái xe đưa hắn đi dạo khắp nơi, tất nhiên, người lái xe là cô.
Ký ức về lần suýt vượt đèn đỏ quá khắc cốt ghi tâm, dù bây giờ Ôn Diên trông có vẻ hoàn toàn bình thường nhưng cô cũng không dám giao cái mạng nhỏ vào tay hắn nữa.
Cứ tưởng kiểu đi dạo này Ôn Diên sẽ thấy nhàm chán.
Nhưng hứng thú của người đàn ông lại tốt ngoài mong đợi, đi cùng cả buổi chiều vẻ mặt vẫn bình thản, giữa chừng chỉ nghe điện thoại của ông nội Ôn một lần.
Chắc là ông nội hỏi hành tung của hắn, hắn mặt không đổi sắc trả lời là đang hưởng tuần trăng mật.
Thu Tranh đứng cách một đoạn mà cũng nghe thấy tiếng cười sảng khoái của ông nội Ôn ở đầu dây bên kia, lúc nói câu đó Ôn Diên hình như cũng nhìn cô một cái, Thu Tranh quay mặt đi coi như không nghe thấy.
Trăng mật cái nỗi gì, cô sắp thành mướp đắng rồi đây này.
Mãi đến tối, họ chọn một quán để ăn cơm.
Quán này lên món không nhanh, Thu Tranh thì không sao nhưng đoán Ôn Diên chắc chưa từng chịu đãi ngộ thế này: “Anh có đợi sốt ruột không? Hay là mình đổi quán khác.”
Ôn Diên trông không có vẻ gì là mất kiên nhẫn: “Chẳng phải bảo quán này nổi tiếng lắm sao? Chậm một chút cũng là bình thường, không vội.”
Thu Tranh cũng không nói gì nữa, chỉ đứng dậy đi vệ sinh giữa chừng.
Ôn Diên quả thực chưa từng lãng phí thời gian vào việc đợi món ăn thế này.
Nhưng dù sao cũng là đi cùng Thu Tranh, thời gian dùng để làm gì cũng không quan trọng.
Họ đến muộn, vị trí ngồi cũng bình thường, khá gần cửa ra vào.
Nghe thấy tiếng ồn ào ở cửa, Ôn Diên lơ đãng liếc mắt nhìn sang. Có vẻ là những vị khách đặc biệt còn có người đích thân ra đón dẫn họ vào chỗ ngồi.
Khi nhìn thấy người đi giữa đám đông, vẻ mặt Ôn Diên khựng lại trong giây lát.
Người đàn ông trông cũng khá bảnh bao nhưng vẻ mặt uể oải, thiếu tinh thần ở giữa kia, không phải Mộc Nhất Phàm thì là ai.
Ôn Diên đã xem ảnh người này, vì một loại cảm xúc không mấy dễ chịu nên lúc đó hắn không nhìn kỹ, nhưng khổ nỗi trí nhớ quá tốt, chỉ liếc qua vài lần mà người đàn ông có độ tương thích hai chiều tám mươi phần trăm với Thu Tranh kia, hắn đã nhớ rất rõ.
Biểu cảm người đàn ông lúc này hoàn toàn trầm xuống, thậm chí mang theo sự đề phòng và thù địch nồng đậm.
Sao hắn ta lại ở đây?
Ngồi xuống rồi, Tiểu Lục đang rót nước thì nghe thấy nghệ sĩ nhà mình gọi, bèn nhìn sang.
“Sao thế anh Mộc?”
“Hình như tôi gặp fan rồi.” Mộc Nhất Phàm trông có vẻ hơi khổ sở.
“Hả?” Tiểu Lục nhìn quanh: “Có à?”
Thôi kệ cũng không loại trừ khả năng đó, dù chìm đến đâu thì cũng phải có vài người hâm mộ chứ.
“Ở đâu thế?”
Cuối cùng nhìn theo hướng Mộc Nhất Phàm ra hiệu, cô nhìn thấy Ôn Diên đang ngồi cách đó không xa. Ngoại hình và khí chất vượt trội của Alpha khiến cô nhất thời không quản lý nổi biểu cảm.
Trời ơi, nơi này sao lại có người đẹp trai đến thế.
Nhưng vì khí thế người đàn ông quá sắc bén nên dù bị kinh ngạc, cô cũng không dám nhìn chằm chằm vào người ta quá lâu, rất nhanh đã thu hồi tầm mắt.
“Thấy rồi chứ?” Mộc Nhất Phàm hỏi cô.
“Thấy thì thấy rồi, nhưng người ta thực sự là... fan của anh á?”
Sau khi nhìn rõ dáng vẻ của Ôn Diên, Tiểu Lục giờ đây vô cùng nghi ngờ điều này.
Mộc Nhất Phàm lại tỏ vẻ rất chắc chắn:
“Từ lúc tôi vào cửa anh ta cứ nhìn chằm chằm tôi, hơn nữa tôi có thể cảm nhận được một loại cảm xúc cực kỳ mãnh liệt, tuyệt đối là fan! Lát nữa em cũng đừng nghiêm khắc quá, nếu người ta muốn chụp ảnh thì cứ để họ chụp.”
Tiểu Lục không chắc chắn nhìn lại lần nữa, lập tức bị sắc mặt âm trầm của người đàn ông dọa cho cúi gằm mặt xuống, nói chuyện cũng chỉ dám nhìn mặt bàn.
“Anh gọi cái này là fan á?”
Lần này Mộc Nhất Phàm “đích thân” quay đầu nhìn sang, chạm phải ánh mắt của Ôn Diên.
Anh ta thì không bị dọa sợ, chỉ là ánh mắt đáng sợ kia khiến anh ta cũng thực sự nảy sinh nghi ngờ với nhận định ban nãy của mình.
Tất nhiên, thừa nhận sai lầm là chuyện không thể nào.
“Em cứ nói xem cảm xúc này có mãnh liệt không?” Anh ta hỏi.
Trông như muốn g.i.ế.c anh c.h.ế.t tươi luôn ấy chứ mãnh liệt! Tiểu Lục toát mồ hôi lạnh, anh Mộc đắc tội với người ta từ bao giờ thế? Nhìn qua là biết đại lão rồi, người không nổi tiếng sao rắc rối lắm thế không biết?
“Xem ra là antifan.” Mộc Nhất Phàm suy tư: “cũng tốt, có antifan chứng tỏ sắp nổi rồi.”
Không, anh ơi, em nghi là anh sắp “tiêu” rồi.
Người đàn ông bên kia đột nhiên đứng dậy, nói gì đó với nhân viên phục vụ rồi cầm lấy chiếc túi xách phụ nữ bên cạnh, trông có vẻ như định rời đi nhưng lại không đi ra cửa chính mà đi về một hướng khác.
Tiểu Lục rất để tâm chuyện này, trơ mắt nhìn bóng lưng hắn biến mất, nhưng Mộc Nhất Phàm lại có vẻ vô tâm vô phế, chẳng để bụng chút nào, ngược lại sau khi món ăn được mang lên còn phá lệ nói muốn chụp ảnh trước.
“Hôm nay tôi vốn hẹn người ta, nhưng cô ấy bận.”
“Nên tôi chụp hai tấm gửi cho cô ấy xem.”
Mộc Nhất Phàm giải thích.
Tiểu Lục: “...” Cô bó tay toàn tập rồi.