Nghề nghiệp của Thu Tranh là một tác giả mạng. Công việc chính của cô trước khi xuyên không cũng là nghề này, cho nên sau khi xuyên qua và trở thành kẻ không hộ tịch thì cô cũng chỉ có thể làm việc này mà thôi.

Hai năm đầu... bỏ đi, chuyện xui xẻo tạm thời không nhắc tới. Nếu sống tốt thì cô cũng chẳng đến mức phải đồng ý cái thỏa thuận kết hôn kia.

Tóm lại là sau khi thoát kiếp sống chui lủi nhờ thỏa thuận kết hôn, nửa năm nay cô mới bắt đầu vực dậy được. Bất kể độc giả có nhiều hay ít thì cô vẫn là một tác giả cập nhật truyện hàng ngày đàng hoàng.

Đứt chương rồi... muốn c.h.ế.t quá.

Mở trang quản lý ra thấy không ai quan tâm... cô càng muốn c.h.ế.t hơn.

Haizz, chuyện đã đến nước này thì đành trữ bản thảo trước vậy.

Thu Tranh vốn dĩ là một người không thích giao tiếp, chưa kể cái thế giới với đám tin tức tố quỷ quái cùng mấy kỳ mẫn cảm gì đó trong mắt cô đều chứa đầy nguy hiểm.

Trước khi cưới Ôn Diên thì cô lại là dân không hộ tịch.

Bị chồng chất đủ loại bất lợi nên dần dà cô trở nên khá ru rú trong nhà.

Nói chung sau khi gặp Ôn Diên lần này thì chắc họ có thể cách nhau một thời gian dài không cần gặp lại nữa, vì thế Thu Tranh dự định nhân cơ hội này trữ thêm ít đồ, thời gian tới sẽ không ra ngoài nữa.

Về đến dưới lầu khu nhà trọ, sau khi đỗ xe thì Thu Tranh xách theo túi lớn túi nhỏ đi lên.

Khu nhà cũ nát này không có thang máy, may mà cô ở tầng cũng không cao lắm, tầng năm, coi như là lượng vận động cho cả tuần này của cô rồi. Nhắc đến vận động... ây da!

Thu Tranh thầm than trong lòng, vội đuổi mấy hình ảnh kỳ quặc vừa hiện lên ra khỏi đầu.

Thu Tranh xách đồ đi lên lầu, đồ đạc quả thực hơi nhiều nên có chút tốn sức nhưng không đến mức không cầm nổi.

Việc thi công ở tầng sáu hôm nay đã bắt đầu, càng lên cao tiếng ồn càng rõ ràng ch.ói tai vô cùng nhưng nghe mãi rồi cũng thành quen.

Thu Tranh bước vào căn hộ tầng năm của mình.

“Phù~”

Cửa đóng lại, cô thở phào một hơi dài, có cảm giác an tâm như vừa trốn về khu vực an toàn.

Đặt đồ trên tay xuống, cô vào nhà vệ sinh rửa tay trước. Lúc ngẩng đầu nhìn mình trong gương, Thu Tranh vén mái tóc xõa sang một bên để lộ ra cần cổ.

Da của Thu Tranh rất trắng, thuộc kiểu trắng đến mức thu hút sự chú ý giữa đám đông. Lúc này trên làn da nơi cổ chi chít những dấu hôn xanh tím.

Đặc biệt là vị trí tuyến thể lại càng dày đặc hơn.

Nếu cô có cái thứ gọi là tuyến thể đó…

Thu Tranh đưa tay lau lau nhưng chẳng có tác dụng gì nên cô lại buông tóc xuống che đi.

Tâm trạng hiện tại... không nói rõ được nhưng cô cũng chẳng có thời gian nghĩ nhiều, cô còn bận lắm.

Phải phân loại và sắp xếp đồ đạc vừa mua, dọn dẹp sơ qua căn nhà đã hai ngày không ngó ngàng tới. Cô còn phải bù chương tiểu thuyết chưa cập nhật hôm qua nữa.

Dù có người đọc hay không thì thái độ làm việc vẫn phải nghiêm túc.

Mãi đến đêm khi đã nằm trên giường, Thu Tranh mới nhớ ra việc bị mình lãng quên.

Cô bật dậy mở đèn, tìm chiếc áo khoác mặc về hôm nay mà chưa kịp giặt.

Món quà Ôn Diên tặng vẫn còn nằm trong đó!

Thu Tranh cẩn thận mở ra. Bên trong là một sợi dây chuyền vàng với mặt dây chuyền là một chiếc vòng tròn nhỏ thiết kế cách điệu bất quy tắc.

Cái nhìn đầu tiên đương nhiên là cô thích nó, hiếm ai có thể từ chối một món quà như vậy. Nhưng chỉ một lát sau, cảm giác bất an sâu sắc hơn lại dâng lên.

Ban đầu Thu Tranh đồng ý cuộc hôn nhân này chủ yếu là để giải quyết vấn đề hộ khẩu. Nhưng Ôn Diên từng đưa cho cô một khoản tiền vào lúc mới ký thỏa thuận kết hôn.

Số tiền đó không nhiều đến mức phóng đại như trong tiểu thuyết nhưng cũng không phải ít. Ít nhất có thể giúp một tác giả kém tiếng như cô sống lay lắt thêm một thời gian.

Cô là người biết lo xa nên phần lớn số tiền đó đều được gửi tiết kiệm.

Ngoài khoản đó ra thì giữa họ không còn tranh chấp tiền bạc nào nữa.

Thu Tranh cảm thấy như vậy rất tốt.

Thế nên bây giờ đối diện với món quà nhìn qua đã biết là đắt tiền này, cô lại có chút luống cuống. Nhưng cầm cũng đã cầm về rồi, cũng chẳng còn cách nào khác.

Thu Tranh lấy điện thoại ra, hiếm khi mở khung chat với Ôn Diên. Cảm thấy nên nói lời cảm ơn lần nữa nhưng phải nói thế nào đây? Nói cái gì bây giờ?

Hơn nữa giờ này cũng không còn sớm, nhắn tin lúc này có ổn không nhỉ?

Cô vừa đắn đo vừa lướt lên lướt xuống màn hình. Cơn buồn ngủ ban nãy giờ chẳng biết bay đi đâu mất. Còn chưa kịp nghĩ thông suốt thì cuối trang tin nhắn trước mặt đột nhiên xuất hiện thêm một dòng.

[Thứ bảy rảnh không?]

Tin nhắn bất ngờ hiện ra khiến cô suýt tưởng bị lỗi hoặc hoa mắt, phải thoát ra vào lại để chắc chắn mình không nhìn nhầm rồi mới trả lời.

Vừa gõ xong mấy chữ [Có thời gian] thì cô lại xóa đi và sửa thành:

[Có việc gì không?]

Có rảnh hay không còn tùy thuộc vào việc anh ta nói là gì đã.

Không nhận được hồi âm ngay lập tức, Thu Tranh cũng không vội, rảnh rỗi lướt lên xem tin nhắn cũ thì phát hiện khung chat của hai người ban đầu chỉ toàn là thông báo đơn giản và câu “đã nhận”, về sau thì bên phía cô đến cả những câu như “đã nhận”,“đã biết”, “được” cũng lược bỏ luôn.

Kiểu trò chuyện qua lại ngay lập tức thế này đúng là lần đầu tiên.

Ôn Diên đã nhắn lại, Thu Tranh lướt xuống tin dưới cùng.

[Chưa ngủ à? Ông nội bảo chúng ta về nhà tổ một chuyến.]

Nếu là lời của ông nội Ôn...

Thu Tranh không suy nghĩ quá lâu liền đồng ý: [Được.] Còn vế đầu tiên thì cô trực tiếp lờ đi.

Ôn Diên: [Vậy sáng thứ bảy chín giờ tôi qua nhà đón em.]

Thu Tranh lập tức nghĩ đến ánh mắt ghét bỏ không cần nói cũng hiểu của Ôn Diên trong lần duy nhất hắn đến đây: [Thôi, đến lúc đó tôi đợi anh dưới lầu công ty là được rồi.]

Đối phương cách một lúc mới trả lời: [Được.]

Khung chat yên ắng trở lại, dường như chủ đề đến đây là hết, Thu Tranh lúc này mới sực nhớ ra sợi dây chuyền bèn tranh thủ lúc chưa im lặng quá lâu để vội vàng cảm ơn: [Tôi xem dây chuyền rồi, rất đẹp, cảm ơn anh.]

Ôn Diên: [Thích là được.]

Thu Tranh: [Thích mà.]

Ôn Diên: [Ừ.]

Sau câu này thì chủ đề hoàn toàn kết thúc. Chỉ một lúc trò chuyện thế này thôi mà số lượng tin nhắn đã gần bằng cả nửa năm cộng lại.

Thu Tranh thoát khỏi giao diện trò chuyện, không được, muộn quá rồi phải ngủ thôi. Dù sao sáng mai còn phải tiếp tục đón nhận đợt oanh tạc đúng giờ từ tầng trên nữa.

Ôn Diên vừa từ công ty trở về khách sạn.

Lúc này quần áo vẫn chưa thay, hắn ngồi trên ghế sofa bên cửa sổ cầm điện thoại.

Hắn đếm hết số câu trò chuyện của hai người lần này, sau đó lại lấy cuốn sổ tay của mình ra.

Lại thêm một dấu gạch chéo nữa nằm sau dòng [Một lần trò chuyện không quá năm câu].

Hôm nay... rõ ràng là đã vượt quá rồi.

Sáng mới vi phạm một cái, tối lại thêm một cái nữa.

Tuy nhiên hắn buộc phải thừa nhận rằng khi nhìn thấy trang tin nhắn cuối cùng cũng hiện lên câu trả lời của Thu Tranh, hắn có thể cảm nhận được nhịp tim mình tăng tốc, mỗi một câu trả lời như một cái gảy nhẹ vào tim hắn.