Liên tiếp như vậy khiến vũng nước tù đọng trong lòng bị khuấy động lên những gợn sóng mà đến giờ vẫn chưa chịu yên ắng trở lại.
Hắn biết đây là do tin tức tố tác quai tác quái.
Ôn Diên nhắm mắt tựa lưng vào ghế sofa, chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi mà giới hạn đã lùi lại hai bước. Người tương thích này của hắn quả thực không thể xem thường.
Có lẽ vì quá mệt cộng thêm hôm nay tầng trên ngừng thi công nên Thu Tranh ngủ một mạch đến gần trưa hôm sau.
Cô thuê một căn hộ đơn, cũng không tính là nhỏ vì có cả nhà vệ sinh và bếp. Do không có khách khứa nên cô chọn đặt giường ở phía gần cửa ra vào, vừa khéo bức tường nhà vệ sinh cạnh cửa có thể che chắn tầm nhìn từ bên ngoài.
Vị trí gần cửa sổ mới là chỗ đặt sofa, miễn cưỡng có thể coi là phòng khách nhỏ.
Căn nhà này Thu Tranh thuê đã lâu, không đổi chỗ khác vì ban đầu đã đóng tiền thuê cả năm.
Về sau là do thuần túy lười biếng, đồ đạc quá nhiều nên chuyển nhà một lần rất phiền phức.
Nhìn chung cô vẫn khá hài lòng với nơi này. Dù sao lúc mới đến thế giới này thì ngay cả tầng hầm không chút ánh sáng cô cũng từng ở qua rồi.
Tất nhiên lúc gia hạn hợp đồng thì tầng trên chưa bắt đầu oanh tạc sửa chữa, nếu không cô thế nào cũng phải siêng năng chuyển chỗ một lần.
Thu Tranh dậy vệ sinh cá nhân xong thì vặt vài cọng hành lá trồng ngoài ban công vào nấu mì ăn, vừa ăn vừa nhắn tin tán gẫu.
Cô không có bạn bè ngoài đời thực nhưng lại có những người bạn qua mạng rất hợp cạ, đa phần cũng là tác giả mạng. Bình thường mọi người rảnh rỗi sẽ cùng nhau thảo luận hoặc than thở với nhau.
Lúc này trong nhóm chat ba người chắc ai cũng đang rảnh nên mọi người đang rôm rả mỗi người một câu.
Khang Nhã: [Hình ảnh] [Hình ảnh] [Hình ảnh]
Khang Nhã: Chị em mau xem này, đẹp không!
Thanh Thu: Đẹp quá! Nhã Nhã, bà đang ở đâu đấy?
Khang Nhã: Cố Thành! Thật sự đấy, chỗ này siêu đẹp luôn.
Thu Tranh bấm vào xem ảnh của Khang Nhã, quả nhiên non xanh nước biếc, chỉ cần nhìn ảnh thôi là tâm trạng đã tốt lên ngay tức thì.
Nam Tinh: Đẹp, kỹ thuật chụp ảnh của Nhã Nhã cũng đỉnh nữa.
Nam Tinh chính là b.út danh của Thu Tranh.
Khang Nhã: [Sticker Chống nạnh]
Khang Nhã: Cái đó là tất nhiên, kỹ năng cần thiết của dân du lịch mà. Khi nào mọi người cùng nhau đi chơi một chuyến đi!
Khang Nhã là một tác giả vừa viết văn vừa du lịch toàn thời gian, thường xuyên gửi đủ loại ảnh ẩm thực và phong cảnh vào nhóm.
Thu Tranh lướt xem lại từng tấm ảnh một lượt, càng nhìn càng thấy động lòng.
Trước đây cô là kẻ không hộ tịch.
Có trời mới biết làm kẻ không hộ tịch ở thế giới này khó khăn đến mức nào.
Kiếm tiền khó, cơm áo gạo tiền đi lại cũng khó.
Sau này cuối cùng cô cũng có hộ khẩu, trong tay cũng có chút tiền nên Thu Tranh đã nhen nhóm ý định mua nhà.
Chỉ là chưa nghĩ ra nên mua ở đâu.
Nghĩ vậy thì đi xem nhiều nơi cũng tốt, chọn một mảnh đất lành để an cư. Dù sao... cô cũng không thích nơi như Hải Thành này lắm. Tán gẫu xong chuyện phong cảnh, đột nhiên có người tag Thu Tranh.
Thanh Thu: Phải rồi, Nam Tinh bà viết sắp xong cuốn này rồi nhỉ? Cuốn sau định viết gì thế?
Nam Tinh: Vẫn chưa nghĩ ra.
Khang Nhã: Bà vẫn định viết giới tính chỉ phân chia nam nữ à?
Nam Tinh: ...
Thanh Thu: Bà vẫn định viết ai cũng không có tin tức tố à?
Khang Nhã: Bà vẫn định bỏ luôn độ tương thích à?
Nam Tinh: ...
Khang Nhã: Hay là Tinh Tinh à, tụi mình bỏ thể loại khoa học viễn tưởng đi được không? Đề tài này “flop” quá.
Thu Tranh húp một ngụm mì rõ to, ông trời ơi, rốt cuộc là ai mới viễn tưởng đây hả? Mặc kệ, dù sao thì cả thế giới này viễn tưởng chứ đâu phải cô.
Mọi người tán gẫu xong thì ai làm việc nấy, Thu Tranh tiếp tục lướt điện thoại.
Không biết có phải do ảnh hưởng từ nội dung cuộc trò chuyện ban nãy hay không, mà mạng xã hội toàn đề xuất cho cô những nội dung về phong cảnh du lịch hoặc kế hoạch đi chơi.
Thu Tranh bấm vào xem, vừa xem vừa thả tim.
Càng xem càng like thì nó lại càng đề xuất nhiều hơn.
Đúng là thời đại bị big data giám sát, dù xuyên không rồi cũng chẳng thay đổi được.
Xem chán rồi cô ném điện thoại sang một bên, hôm nay là thứ năm, thứ bảy đến nhà ông nội Ôn không biết tình hình thế nào nên phải tranh thủ trữ bản thảo trước.
Thuốc ức chế mới chỉ vừa được đưa vào thử nghiệm lâm sàng nên khi Ôn Diên ngồi xe về nhà, tay hắn vẫn không rời khỏi máy tính bảng để xử lý công việc.
Sau khi xem xong số liệu cuối cùng và chuyển về màn hình chính, hắn nhìn vào ứng dụng giải trí duy nhất nằm lọt thỏm giữa một rừng phần mềm công việc trên giao diện.
Người chưa kịp phản ứng thì tay hắn đã bấm vào rồi.
Ôn Diên không theo dõi Thu Tranh, hắn theo thói quen nhập vào một dãy số là ID tài khoản của cô. Dù tên có đổi thế nào thì chỉ cần không đổi tài khoản là hắn có thể tìm ra.
Ảnh đại diện là nhân vật hoạt hình, tên hiển thị là Mùa Thu.
Theo thông lệ, hôm nay cô cũng chẳng đăng gì cả.
Hắn bấm vào mục “Đã thích” của cô.
Có lẽ vì Thu Tranh chẳng bao giờ đăng bài cũng không bình luận hay theo dõi ai. Mà chỉ thuần túy lưu trữ và thả tim nên cô không bật chế độ riêng tư, nhờ đó hắn có thể nhìn thấy những nội dung cô thích gần đây.
Lượng like hôm nay của Thu Tranh nhiều hơn hẳn mọi khi.
Ôn Diên lần lượt bấm vào từng video đó xem.
Tất cả đều liên quan đến du lịch.
Cô muốn đi chơi sao?
Cũng phải, hình như chưa từng thấy cô ra khỏi Hải Thành bao giờ.
Ôn Diên bất giác trở nên nghiêm túc hơn vài phần, khi hắn phát hiện ra mình thực sự đang lên kế hoạch trong đầu thì vội nhắm mắt lại tắt màn hình đi.
Sự sai khiến của tin tức tố đối với bản năng con người quá mức len lỏi vào từng ngóc ngách, thực sự là phòng không xuể.
Hắn nhắm mắt thả lỏng một lúc để xóa sạch những ý nghĩ lộn xộn vừa nhen nhóm. Thế nhưng khi mở mắt ra, ý nghĩ xẹt qua trong đầu lại là: Ngày kia là thứ bảy rồi nhỉ?
Thứ bảy, Thu Tranh dậy từ rất sớm.
Dù sao cũng là đi gặp người lớn, nếu gặp Ôn Diên thì không sao, không có thời gian chải chuốt thì tùy ý một chút cũng được, vì dù gì dáng vẻ t.h.ả.m hại hơn hắn cũng thấy rồi.
Không đúng, người đàn ông đó căn bản chẳng thèm nhìn người khác bằng nửa con mắt, mặc gì cũng như nhau cả thôi.
Nhưng gặp trưởng bối thì phải thận trọng một chút.
Thu Tranh chọn một chiếc váy dài màu xanh lam và trang điểm nhẹ. Cô nhìn mình trong gương, màu xanh tôn lên làn da càng thêm trắng trẻo, Thu Tranh khẽ tự luyến một chút.
Cô mà chưng diện lên thì cũng xinh đẹp lắm chứ bộ.
Chiếc váy cổ chữ V khiến phần cổ trông hơi trống trải.
Thu Tranh nhớ đến sợi dây chuyền Ôn Diên tặng. Hắn tặng cô vốn dĩ là để giữ thể diện cho hắn mà, thế này chẳng phải đúng lúc dùng đến sao. Cô lấy nó ra từ trong ngăn kéo.
Sau khi đeo lên, Thu Tranh ngắm nghía trái phải rồi lại không nhịn được mà tự luyến lần nữa.
Tưới nước cho hoa cỏ ngoài ban công xong xuôi cô mới ra khỏi nhà.
Cô đến trụ sở tập đoàn WK trước.