Thu Tranh ngó ra ngoài trước, quả nhiên thấy Ôn Diên, hắn có vẻ đến rất vội, trời lạnh thế này mà không mặc áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, người còn dính chút nước mưa.

“Sao anh lại đến đây?”

Trong mắt người đàn ông cuộn trào những cảm xúc cô không hiểu, tuy không hiểu nhưng lại mãnh liệt đến mức như muốn kéo cô vào nhấn chìm.

“Thu Tranh.”

“Gì cơ?”

“Xin lỗi.”

Thu Tranh ngơ ngác: “Hả?”

“Tôi đã lừa em.”

“Hả?”

“Lịch trình của tôi luôn được bảo mật, dù không có vệ sĩ đi theo công khai thì cũng sẽ có người âm thầm đi theo, thông tin của em cũng chưa từng bị lộ ra ngoài, không cần lo lắng vấn đề an toàn.”

Biểu cảm của Thu Tranh chuyển từ nghi hoặc sang vỡ lẽ sau đó dần dần chuyển sang tức giận.

“Cho nên hôm đó, hoàn toàn không có kẻ thù nào cả?”

Đầu Ôn Diên hơi cúi xuống, tránh ánh mắt của cô, cuối cùng cũng “ừ” một tiếng, tiếng “ừ” này hiếm khi mất đi vẻ tự tin thường ngày.

Thu Tranh tức nghẹn họng, cơn giận bùng lên ngùn ngụt, suýt chút nữa muốn túm lấy cổ áo Ôn Diên mà gầm lên: Điểm của bà! Điểm bị trừ vì lái xe quá tốc độ của bà!

Chưa kịp động thủ thì đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa phòng bên cạnh, sắc mặt Thu Tranh thay đổi, không màng đến chuyện khác nữa, vội vàng kéo người vào trong nhà, đóng sập cửa lại.

Quả nhiên cửa phòng bên cạnh mở ra, có vẻ như dì La nghe thấy động tĩnh gì đó nên ra xem. Không thấy gì lại đóng cửa vào.

Thu Tranh nghe thấy tiếng cửa đóng lại mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn người đàn ông trước mặt. Thân hình cao lớn của hắn khiến lối vào vốn đã chật chội của cô càng thêm chật hẹp.

Bị cắt ngang như vậy, cơn giận của cô cũng xẹp xuống.

Lớn tuổi rồi nên dễ xìu.

“Anh lừa tôi làm gì?”

Cô miễn cưỡng chất vấn một câu sau đó lại nhận ra là do mình tự biên tự diễn trước, nhớ lại lúc đó mình tưởng tượng bay bổng thế nào còn tưởng mình thông minh lắm, hóa ra là đại ngốc, Thu Tranh lập tức thấy xấu hổ cũng chẳng muốn hỏi nữa:

“Thôi bỏ đi bỏ đi cũng chẳng có gì, an toàn là được rồi, anh về đi.”

Cô nói rồi định mở cửa cho hắn, nhưng người trước mặt lại chắn kín đường khiến cô buộc phải lùi lại hai bước.

Thu Tranh ngẩng đầu, dùng ánh mắt nghi hoặc hỏi.

Môi Ôn Diên mấp máy, hồi lâu sau mới mở miệng: “Mưa bên ngoài to quá.”

Thu Tranh suy nghĩ một lúc, tuy rất muốn hỏi hắn vậy anh đến đây bằng cách nào. Nhưng vì sự an toàn, cuối cùng cô cũng thỏa hiệp, ra hiệu cho hắn vào trong ngồi.

Người phía sau không đi theo ngay, Thu Tranh quay đầu lại thấy hắn đang nhìn chân mình.

Dù sao trời cũng mưa, khó tránh khỏi dính nước mưa.

Nhưng Thu Tranh hơi ngạc nhiên vì hắn lại để ý chuyện này, lần đầu tiên vào đây hắn chẳng do dự chút nào.

Lúc đó cô cũng chẳng thấy có gì không ổn, dù sao ai nhìn thấy đôi giày trông có vẻ đắt tiền kia cũng chỉ nghĩ là sàn nhà sẽ làm bẩn giày thôi.

“Không sao đâu.” Thu Tranh nói: “cũng không có dép cho anh thay, cứ vào đi.”

Ôn Diên dừng lại một chút, đây không phải lần đầu tiên hắn đặt chân đến đây, khác với sự thản nhiên lần đầu, hắn của lúc này, dưới vẻ ngoài bình tĩnh lại che giấu biết bao cảm xúc cuộn trào.

Mọi thứ trước mắt giống như một cái bẫy ấm áp, người phụ nữ buông câu “cứ vào đi” kia giống như một thợ săn đang đợi hắn tự chui đầu vào lưới.

Điều này phá vỡ sự lựa chọn không can thiệp lẫn nhau của họ, bước vào là bước vào thế giới của cô rồi.

Ôn Diên nghĩ vậy nhưng lại cảm thấy buồn cười, quy tắc hắn phá vỡ còn ít sao? Từ khoảnh khắc tìm cớ ở lại, tâm tư của hắn chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?

Chẳng qua là cái lỗ hổng ấy lại lớn thêm một chút mà thôi.

Cuối cùng Ôn Diên cũng bước vào.

Căn phòng trước mắt rất nhỏ, đồ đạc lại nhiều nên càng chật chội, hắn đứng ở phòng khách là có thể nhìn bao quát toàn bộ.

Giường cô ngủ, cốc cô uống nước, gối dựa trên ghế. Ôn Diên thậm chí không ngửi thấy mùi tin tức tố nhưng trong căn phòng này, mỗi một đồ vật, mỗi tấc không khí đều mang hơi thở của cô.

Không phải màu tím duy nhất trong căn phòng xám trắng đen của hắn; cũng không phải căn phòng khách sạn mỗi lần ân ái xong cô đều dọn dẹp sạch sẽ chỉ còn lại mùi tin tức tố sớm muộn gì cũng tan biến.

Tin tức tố còn thành thật hơn cả hắn đã nóng lòng tràn ra chiếm lĩnh từng ngóc ngách.

Ôn Diên liếc nhìn sắc mặt Thu Tranh, đối phương không có phản ứng gì.

“Tôi có thể ngồi không?” Hắn hỏi người có vẻ định mặc kệ mình.

Thu Tranh nhìn hắn như nhìn thấy ma: “Anh chưa ngồi bao giờ à?”

Ôn Diên nghẹn lời nhưng cũng ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn hắn từng ngồi lần đầu tiên đến đây.

Thu Tranh thì ngồi xuống ghế cạnh bàn máy tính, màn hình một nửa là bản thảo, một nửa là khung chat.

Ôn Diên chưa kịp nhìn rõ cô đang chat với ai, chỉ thấy đối phương gửi một bức ảnh rồi Thu Tranh đã tắt khung chat đi.

Đó là một bức ảnh trời mưa.

Cứ như thể họ muốn trò chuyện thì chẳng cần chủ đề gì cả.

Hắn có bao giờ chia sẻ cuộc sống thường ngày với Thu Tranh không? Đương nhiên là không, sao hắn có thể làm những chuyện... đó chứ.

Thu Tranh đã tắt hết các cửa sổ trên máy tính, lúc này mới có tâm trạng hỏi Ôn Diên: “Vậy tại sao lúc đó anh lại rời khỏi đó?”

Câu hỏi này có vẻ khó trả lời vì Ôn Diên im lặng hồi lâu không lên tiếng.

Thu Tranh liền bỏ qua: “Vậy hành lý của tôi đâu?”

“Bên trong có đồ gì quan trọng không?”

Thu Tranh ngẫm nghĩ: “Đồ quan trọng thì không có...” Toàn bộ gia tài cộng lại không biết có đến bốn con số không.

“Tôi hỏi muộn quá.” Ôn Diên bèn trả lời: “lúc cho người đến thì khách sạn đã dọn dẹp đồ đạc rồi.”

Hắn quan sát biểu cảm của Thu Tranh, cảm xúc của người phụ nữ bình tĩnh ngoài dự đoán, chỉ phàn nàn một câu “Chịu thật, làm gì có khách sạn nào như thế.”, đến cả hắn là thủ phạm chính cũng chẳng trách móc gì.

Cô luôn như vậy như một cục bông gòn, cảm xúc đối với hắn đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Ôn Diên biết, đó là vì cô chưa bao giờ đặt hắn vào vị trí người chồng, mặc dù họ có mối quan hệ thân mật nhất nhưng cô chỉ coi hắn là người thực hiện hợp đồng, sống tạm bợ qua ngày.

Không có tiêu chuẩn thì đương nhiên không có trách cứ.

Như vậy, theo lý mà nói thì phải tốt mới đúng.

Vậy bây giờ hắn đang không vui vì cái gì?