Thu Tranh không biết Ôn Diên đang nghĩ gì, cô rót cho hắn cốc nước để đó rồi cúi đầu nhắn tin trả lời Mộc Nhất Phàm.

Trong lúc nói chuyện với Ôn Diên vừa nãy, Mộc Nhất Phàm đã gửi mấy tin nhắn rồi.

Mộc Nhất Phàm: Người đâu rồi?

Mộc Nhất Phàm: Cái gì trùng hợp?

Mộc Nhất Phàm: Bảo tôi xem cái gì?

Mộc Nhất Phàm: Ơ kìa? Sao có người xấu tính thế, nói được một nửa rồi thôi à? Cố tình làm người ta mất ngủ đúng không? Mai tôi còn lịch trình kín mít đấy.

Thu Tranh buồn cười, cuối cùng cũng bắt đầu trả lời.

Thu Tranh: Xin lỗi, đi độ kiếp cái, vừa phiền thăng xong là về trả lời anh ngay đây.

Đối phương trả lời rất nhanh: Hóa ra đại lão lịch kiếp ở ngay trước mắt. Thần tiên có nhận đồ đệ không?

“Em ở đây có quen không?” Hình như Ôn Diên đang nói chuyện với cô.

Thu Tranh thuận miệng đáp: “Quen chứ.”

Tay vẫn tiếp tục gõ lạch cạch: Nhận. Đăng ký ngay bây giờ, không cần 998 cũng không cần 198, chỉ cần 98 thôi.

Mộc Nhất Phàm gửi biểu tượng cười lớn.

Thu Tranh cũng coi như quen thân với anh ta rồi nên lúc này còn trêu chọc tiếp: Còn bày đặt mai lịch trình kín mít, fan của anh đều bảo anh đang ở nhà cạy chân kìa.

Mộc Nhất Phàm sững sờ, ai mà bóc mẽ anh ta thế, thôi kệ, chuyện anh ta chìm nghỉm cũng chẳng phải bí mật gì. Nghĩ lại thì đối phương biết cả lịch trình hoạt động của mình.

Cô ấy có để ý đến mình! Nỗ lực thời gian qua vẫn có kết quả.

Mộc Nhất Phàm: Tôi rảnh thật nhưng không cạy chân đâu nhé, đang tập gym đây.

Mộc Nhất Phàm: [Hình ảnh]

Là một bức ảnh toàn thân, qua chiếc áo ba lỗ mỏng có thể thấy dáng người khá đẹp của chủ nhân bức ảnh. Thu Tranh xuýt xoa, trông anh chàng này lười biếng tùy hứng thế mà quản lý cơ thể cũng kỷ luật phết.

“Thu Tranh.”

Thu Tranh hoảng hốt trong giây lát mới nhớ ra trong phòng hình như còn người khác, vừa nãy còn nói chuyện với mình đúng không nhỉ?

Cô ngẩng đầu, Ôn Diên không biết đã đứng dậy từ lúc nào, đang đứng trước cửa sổ, đôi đồng t.ử đen láy nhìn chằm chằm vào cô.

“Hả? Anh nói gì?”

Ôn Diên nhìn cô một lúc rồi mới chậm rãi mở miệng: “Buổi tối phải kéo rèm lại.”

“Hôm nay trời mưa mà nên mới không kéo. Giờ tôi kéo nhé?”

Ôn Diên lại ngăn cô: “Thôi, không vội.” Hắn như nhịn một lúc rồi không nhịn được nữa, cuối cùng cũng hỏi: “Em đang nói chuyện với ai thế?”

Lần trước cũng vậy, cô cũng cười như thế này.

Lần này cũng thế, đến mức không nghe thấy hắn nói gì.

Đối phương rốt cuộc là ai?

Thu Tranh chỉ nghĩ hắn thuận miệng hỏi: “Bạn bè.”

Không ngờ Ôn Diên có vẻ như muốn hỏi cho ra nhẽ: “Bạn bè nào?”

Ơ... hắn quản rộng thật đấy!

Ôn Diên dường như cũng nhận ra điều đó, quay người nhìn ra cửa sổ, qua hình ảnh phản chiếu trên tấm kính liên tục bị nước mưa tạt vào, Thu Tranh lờ mờ thấy được vẻ mặt có chút chật vật của hắn.

Thôi bỏ đi, một trăm phần trăm mà, thông cảm thông cảm, có thể đôi khi chính hắn cũng không biết mình đang làm gì.

Tiếc là anh không phải người Trái Đất.

Thu Tranh còn tưởng chủ đề này qua rồi, ai ngờ một lúc sau hắn lại quay lại, hỏi lại lần nữa: “Bạn bè nào?”

Ôn Diên không thể không hỏi, vốn dĩ hắn cũng không muốn tỏ ra để ý như vậy nhưng trong lòng như có hàng ngàn con kiến đang bò còn có một cơn giận, không phải nhắm vào Thu Tranh mà là người kia.

Ôn Diên không biết đây là tâm trạng gì, l.ồ.ng n.g.ự.c vừa chua vừa chát, giống như hận, hận muốn c.h.ế.t, hận đến nghiến răng nghiến lợi, hận không thể khiến kẻ kia tránh xa Thu Tranh ra.

“Thì là...” Thu Tranh nhìn cái tên Mộc Nhất Phàm trong danh bạ, lặng lẽ chuyển trang: “bạn viết sách của tôi, chúng tôi thường xuyên thảo luận về việc viết sách.”

Ôn Diên không hỏi nữa cũng không biết là tin hay không tin.

Mãi cho đến khi Thu Tranh nghe tiếng mưa bên ngoài dường như đã nhỏ đi, cô thăm dò: “Mưa có vẻ nhỏ rồi.”

Ôn Diên chậm rãi đi về phía sofa ngồi xuống.

“Tôi uống hết cốc nước này đã.”

Thu Tranh cạn lời, biết thế cô đã không rót cốc nước này.

Nhưng may mà cuối cùng cô cũng tiễn được vị Phật này đi, trước khi đi, Ôn Diên đặc biệt kéo rèm cửa sổ lại, dặn cô không được tùy tiện mở ra.

Thu Tranh gật đầu lia lịa bảo biết rồi biết rồi.

Thái độ qua loa khiến người ta không biết cô có thực sự nhớ hay không.

Ôn Diên ngồi trong xe, hồi lâu không động đậy, chỉ nhìn chằm chằm vào cửa sổ phòng Thu Tranh.

Điện thoại của trợ lý một lúc sau mới gọi tới, báo cáo mấy việc hắn giao phó trước khi ra khỏi nhà Thu Tranh.

“Giáo sư, ảnh chụp bên phía Thu tiểu thư tôi đã gửi cho ông cụ rồi. Nhưng mà, ngài tự thú như vậy có ổn không? Ông cụ biết cô ấy vẫn ở bên ngoài, điều kiện lại kém như vậy nên nổi trận lôi đình.”

Cậu ta cảm thấy giáo sư lần này chắc chắn sẽ bị mắng thê t.h.ả.m.

Ôn Diên mặt không đổi sắc “ừ” một tiếng.

“Trước khi cô ấy chuyển đi, sắp xếp hai vệ sĩ đến âm thầm bảo vệ.”

Hả? Thu tiểu thư chuyển đi đâu?

Khoan đã cũng phải, ông cụ đã nổi giận rồi thì chắc chắn sẽ ép Thu tiểu thư chuyển nhà. Không phải là chuyển đến nhà giáo sư chứ?

Một Alpha thật thâm hiểm.

“Vâng... vâng ạ còn về Mộc Nhất Phàm kia, thực ra giáo sư, ngài không cần ra tay đâu.”

“Sao?”

“Cậu ta vốn dĩ đã chìm nghỉm rồi, chẳng có mấy thông báo.”

Ôn Diên im lặng một lát nhưng vẫn nói: “Cứ để mắt tới, đừng để hắn ta nhận được phim, hạn chế tối đa việc hắn ta xuất hiện trước công chúng.”

Bù đắp cho nhà họ Mộc thế nào hắn sẽ nói với chú hai.

Dù sao nhà họ Mộc vốn cũng không ủng hộ Mộc Nhất Phàm đi theo con đường này, nếu không với gia thế nhà họ Mộc, cậu ta lẽ ra phải nổi tiếng từ lâu rồi mới phải.

“Cuối cùng là việc ngài bảo tôi điều tra hộ dân đối diện nhà Thu tiểu thư, cái này có thể cần thời gian. Vì khu đó đông dân cư, có người chưa chắc đã đăng ký tạm trú.”

“Ừ, tôi biết rồi.”

Ôn Diên cuối cùng cũng cúp điện thoại.

Tinh thần lực của Alpha rất mạnh, khi đứng trước cửa sổ hắn cảm nhận được một ánh nhìn rình rập rõ ràng, rõ ràng là người đó đang rình rập Thu Tranh.

Ánh mắt người đàn ông trở nên âm u, hắn nhất định phải tóm được kẻ này.

C.h.ế.t tiệt! Rốt cuộc cô ấy đang sống ở cái nơi quỷ quái gì thế này.

Sự tức giận và đau lòng dành cho người kia khiến Ôn Diên lúc này dù bị đuổi ra khỏi căn phòng đó cũng chần chừ mãi không muốn nổ máy rời đi.

Hôm sau vừa tỉnh dậy, Thu Tranh đã nhận được điện thoại của ông cụ Ôn.