Cậu ta len lén nhìn giáo sư, thấy người đàn ông hai tay đan vào nhau đặt dưới cằm, che khuất quá nửa biểu cảm, chỉ có đôi mắt u ám đang nhìn chằm chằm vào màn hình.

Giáo sư không nói gì nữa cũng không bảo cậu ta ra ngoài, trợ lý chỉ đành thấp thỏm đợi trong bầu không khí ngột ngạt như sắp c.h.ế.t này một lúc lâu, cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói của hắn.

“Lại giúp tôi tra một chút, tất cả ảnh... lộ cơ bụng của người này.”

Hả?

Lúc trợ lý đi ra ngoài vẫn còn đang ngơ ngác. Yêu cầu quái đản gì thế này? Giáo sư muốn làm gì? So sánh à?

Nhưng khi Ôn Diên nói câu đó, giọng điệu mạc danh kỳ diệu như đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng khiến trợ lý không dám chậm trễ chút nào, lập tức đi tra.

Đối với phòng nghiên cứu của họ, việc thu thập dữ liệu lớn là chuyện đơn giản như ăn kẹo.

Cho nên cậu ta rất nhanh đã mang kết quả về.

Ảnh phù hợp với yêu cầu của Ôn Diên rất ít, vài tấm hiếm hoi đều là ảnh hậu trường của cùng một bộ phim.

Ôn Diên lật đi lật lại mấy lần, xác định không có tấm hắn nhìn thấy trong điện thoại Thu Tranh hôm đó.

Cho nên đó cũng là gửi riêng, gửi riêng...

Sau khi xác định được điều này, có một loại cảm xúc nào đó trong khoảnh khắc ập đến như sóng thần khiến việc hít thở cũng trở nên vô cùng khó khăn.

Trong đầu Ôn Diên lúc này toàn là...

Họ đã liên lạc từ sớm.

Họ vẫn luôn chat riêng.

Bắt đầu từ khi nào? Đã đến mức độ nào rồi?

Hắn nhớ lại nụ cười mỉm của người phụ nữ ngồi trên giường nhìn điện thoại đêm hôm đó ở Vân Loan, nhớ lại khung chat trên máy tính, nhớ lại những lời khen ngợi hết lời của cô dành cho người đó và cả...

cuộc điện thoại gọi đến tận rạng sáng hôm qua.

Sự tức giận xen lẫn sợ hãi leo lên đỉnh điểm vào khoảnh khắc đó, đến mức gần như không thể chịu đựng nổi.

Ôn Diên bật dậy khỏi ghế.

“Đồ đê tiện đáng c.h.ế.t!”

Khi hắn c.h.ử.i, cơ mặt vì tức giận mà căng cứng đến mức hơi run rẩy, tay đã giơ lên như muốn trút giận đập mạnh xuống, nhưng khi rơi xuống lại như mất hết sức lực, cuối cùng chỉ có thể nắm c.h.ặ.t lấy mép bàn, dùng sức đến mức móng tay và khớp xương trắng bệch.

Hắn đang nhẫn nhịn.

Nhưng tin tức tố mang theo cơn thịnh nộ của Alpha vẫn khiến không gian trong phòng trở nên loãng đi trong nháy mắt.

Chân trợ lý run lẩy bẩy.

Cậu ta đi theo Ôn Diên bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên thấy hắn như vậy, lúc này cũng chỉ có thể cố gắng gượng mới mở miệng được:

“Giáo sư, ngài bình tĩnh một chút. Dù họ có liên lạc cũng không có nghĩa là Thu tiểu thư...”

Ôn Diên hoàn toàn không nghe thấy cậu ta nói gì, trong đầu toàn là những lời nguyền rủa điên cuồng.

“Cái thằng đê tiện đó, tiểu tam không biết xấu hổ, sao hắn có thể mặt dày mày dạn gửi loại ảnh đó cho vợ người khác chứ?”

Không phải mắng Thu tiểu thư? Thế thì trợ lý ngậm miệng.

Cơn hận thù Ôn Diên tưởng đã lắng xuống lúc này quay trở lại gấp bội như muốn nhấn chìm hắn.

Hai người đó rốt cuộc đang nói chuyện gì, thân mật đến mức nào rồi? Gã đàn ông đê tiện đó ngoài ảnh cơ bụng còn gửi cái gì nữa? Hắn chắc chắn đang không ngừng quyến rũ Thu Tranh.

Ôn Diên nghĩ thôi đã thấy mình sắp phát điên rồi.

“Lấy hết lịch sử trò chuyện của họ ra đây cho tôi.”

Việc này đối với hắn không khó, nhưng trợ lý không làm ngay mà c.ắ.n răng chịu đựng áp lực, tê cả da đầu khuyên can.

“Giáo sư Ôn, ngài làm vậy chỉ càng đẩy Thu tiểu thư ra xa hơn mà thôi.”

Thực ra cậu ta sợ giáo sư nếu thật sự nhìn thấy gì đó thì sẽ càng phát điên hơn. Alpha đối với Omega của mình vốn đã có tính chiếm hữu vượt mức bình thường.

“Thu tiểu thư nếu biết ngài lén xem trộm lịch sử trò chuyện của cô ấy, trong lòng chắc chắn sẽ có khúc mắc. Chi bằng ngài nói chuyện thẳng thắn với cô ấy xem sao.”

Ôn Diên im lặng.

Không nhìn thấy thì chỉ có thể đoán già đoán non, càng khiến người ta như mắc xương cá trong họng.

Trái tim hắn như bị vô số móng vuốt cào xé để lại từng vết m.á.u loang lổ, nhưng lại bị câu “để lại khúc mắc” đóng đinh tại chỗ.

Hồi lâu sau, Ôn Diên nhắm đôi mắt đỏ ngầu tơ m.á.u lại.

Chịu ảnh hưởng của tin tức tố, Alpha dù biểu hiện ra ngoài có tao nhã đến đâu thì bản chất vẫn là nóng nảy và dễ kích động, không chịu được bất kỳ sự khiêu khích nào.

Ôn Diên từ nhỏ đã coi việc kiểm soát cảm xúc là bài học bắt buộc.

Rõ ràng trước đây hắn luôn làm rất tốt.

Hắn khinh thường những kẻ vừa bị tin tức tố điều khiển là trở nên như dã thú, khinh thường những kẻ luôn cố gắng dùng tin tức tố để áp chế người khác.

Cho đến tận bây giờ, hắn mới phát hiện ra, hóa ra mình cũng chẳng khác gì.

Trong phòng, khí thế sắc bén của Alpha cuối cùng cũng tan biến từng chút một, không còn áp lực nữa, trợ lý lúc này mới đứng vững hơn một chút, nhưng chân vẫn còn hơi run.

Cậu ta lén thở phào một hơi mới nhìn về phía Ôn Diên. Người đàn ông đã quay lưng lại, cơn giận ngút trời ban nãy có vẻ đã tan biến, nhưng lúc này nhìn bóng lưng ấy lại toát lên một vẻ... đáng thương.

“Cậu ra ngoài trước đi.”

Giọng Ôn Diên vang lên, trước khi đi trợ lý suy nghĩ mãi, cuối cùng vẫn phải nhắc nhở hắn về công việc: “Phòng thí nghiệm số 2, bắt đầu từ hôm nay phải chuyển sang giai đoạn tiếp theo rồi ạ.”

Ôn Diên “ừ” một tiếng.

Căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Ôn Diên nhìn ra cửa sổ phía xa, trầm mặc hồi lâu.

Sau cơn thịnh nộ là sự bất an, sợ hãi, nôn nóng tột độ.

Người ngoài hoàn toàn không thể hiểu được, tương thích một chiều thực ra cũng chẳng là gì. Nếu cô ấy đối với tất cả mọi người đều là 0 thì cũng thôi đi.

Bất cứ ai cũng không có sức hấp dẫn với cô ấy.

Cô ấy sẽ không vì sự thu hút của gen mà thích ai đó.

Cô ấy có thể không thích ai cả.

Nhưng tại sao, tại sao lại cứ phải có một cái tám mươi phần trăm khiến trên đầu hắn như treo lơ lửng một thanh gươm có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Cô ấy bất cứ lúc nào... cũng có thể bị người khác dụ dỗ.

Ôn Diên lấy điện thoại ra, hắn muốn gọi cho Thu Tranh cũng không phải để chất vấn, chỉ là cảm thấy dù chỉ nghe được giọng nói của cô, trái tim hắn lúc này cũng có thể an định hơn đôi chút.

Nhưng ngón tay chưa kịp chạm vào màn hình đã dừng lại.

Chương 77 - Đơn Hướng Trầm Mê - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia