Những ngọt ngào trong buổi hẹn hò hôm qua cứ như một giấc mơ, ý định gạt bỏ độ tương thích để tìm hiểu lại từ đầu vừa nhen nhóm của hắn cứ như là hắn tự mình đa tình.
Đó là tám mươi phần trăm.
Giống như hiện tại, dù có ngăn cản thế nào, họ cuối cùng cũng sẽ gặp gỡ, quen biết, trở nên thân thiết sau đó sau đó...
Rồi sau đó vứt bỏ hắn.
Thu Tranh xuống ăn trưa đúng giờ.
Phải nói là đầu bếp nhà Ôn Diên nấu ăn rất ngon, cô cảm thấy từ khi chuyển vào đây mình đã béo lên không ít.
Mộc Nhất Phàm nhắn tin cho cô, than thở đủ điều, nói mình đã đến sân bay rồi mà lại bị bắt về.
Bây giờ đang ngồi xổm ở phim trường than khóc.
Mộc Nhất Phàm: [Hình ảnh]
Mộc Nhất Phàm: Cô nhìn xem đây là cái gì?
Thu Tranh nhìn, ôi chao, đúng là t.h.ả.m thật, cơm hộp dùng một lần, nhìn qua toàn rau là rau nhạt nhẽo vô vị.
Làm sao bây giờ, nghĩ đến hai người cùng xuyên không mà số phận khác biệt, cô hoàn toàn không đồng cảm nổi, thậm chí còn hơi muốn cười. Hầy, cuộc sống sung sướng phải có người làm nền mới thấy ngọt ngào hơn chứ.
Thu Tranh dứt khoát mở camera, định chụp một tấm gửi qua cho anh ta thèm chơi.
Vừa mới căn chỉnh xong thì nghe thấy tiếng động truyền đến từ phía bên kia.
“Ông chủ, ngài về rồi ạ?”
Động tác của Thu Tranh khựng lại, nhìn về phía đó, bóng dáng Ôn Diên quả nhiên đã xuất hiện cách bàn ăn không xa, nhưng người đàn ông không đi tới ngay mà cứ đứng đó, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô.
Ánh mắt ấy trầm lắng khiến người ta lạnh sống lưng.
Cũng không biết hắn mới về hay thế nào, biệt thự này ít người giúp việc, không giống thời xưa chủ nhân về là có cả đám người ra đón.
Lúc này dì Lưu vội vàng dọn bát đũa lên.
Động tác của Thu Tranh hơi gượng gạo nhưng tay vẫn nhanh hơn não ấn chụp, sau đó lập tức thu điện thoại về.
“Sao hôm nay về muộn thế?” Thu Tranh tìm chuyện để hỏi.
Bởi vì Ôn Diên buổi trưa chưa chắc đã về ăn nhưng nếu về thì thường rất đúng giờ, thậm chí là về sớm.
Ánh mắt Ôn Diên dừng lại trên điện thoại của cô một lúc lâu mới mở miệng: “Hôm nay nhiều việc.”
Thế sao còn về ăn? Dù sao phòng nghiên cứu của Ôn Diên toàn là thiên tài bậc nhất, nghe nói ăn uống cũng mời đầu bếp xịn sò cơ mà.
Tất nhiên, dù có thắc mắc như vậy nhưng cô cũng không ngốc đến mức nói ra. Đây là nhà người ta, không thể lộng hành được.
Người đàn ông cuối cùng cũng cử động. Không biết có phải ảo giác không, Thu Tranh cứ cảm thấy bước chân của Ôn Diên hôm nay có vẻ nặng nề lạ thường.
Phòng thí nghiệm xảy ra chuyện gì sao?
Nghĩ một chút rồi cô cũng nhanh ch.óng quẳng ra sau đầu, không phải cô vô tình mà là vấn đề Ôn Diên gặp phải thì dù có thêm một trăm người như cô cũng vô dụng, thôi thì đừng lo chuyện bao đồng.
Trong lòng cô còn đang tính kế khoe khoang với Mộc Nhất Phàm nên thấy Ôn Diên ngồi xuống đối diện liền cúi đầu nhắn tin cho Mộc Nhất Phàm.
Thu Tranh: [Hình ảnh]
Thu Tranh: Chỉ là một ngày bình thường giản dị thôi mà.
Mộc Nhất Phàm:!!! Độc ác quá.
Mộc Nhất Phàm: Không được rồi, mặc kệ công việc, bây giờ tôi phải bay qua đó ăn đồ ngon ngay.
Thu Tranh cười, thế sao được: Đồ ngon ở đâu chẳng ăn được, anh bây giờ phải làm việc cho tốt vào.
Dù sao cũng là “nhân tài” cô đã cam đoan giới thiệu với Ôn Diên, không kính nghiệp thế này chẳng phải vả mặt cô sao?
Tuy không nói cho Mộc Nhất Phàm biết chuyện này nhưng Thu Tranh vẫn nhắc nhở một phen: Khó khăn lắm mới nhận được kịch bản này, anh phải tập trung mà làm cho tốt vào.
Thu Tranh: Gặp mặt cũng không cần vội mà còn nhiều thời gian.
Thu Tranh: Cùng lắm thì tôi đi tìm anh là được chứ gì. Dù sao tôi cũng rảnh.
Gần như ngay khi tin nhắn này được gửi đi, Mộc Nhất Phàm trả lời ngay lập tức.
Mộc Nhất Phàm: Tôi đặt vé máy bay cho cô.
Mộc Nhất Phàm: Ăn ở đi lại tôi bao tất, đảm bảo cô không cần lo lắng chút gì.
Thu Tranh vốn chỉ thuận miệng nói, lúc này cũng thực sự hơi động lòng. Lần trước đi du lịch dở dang, lần này coi như đi chơi bù cũng không tệ.
Cho nên cô suy nghĩ một lát rồi quyết định làm như vậy.
Thu Tranh: Được thì được, nhưng tôi còn chút việc phải xử lý, hai ngày nữa mới đi được.
Cô nói là chuyện hợp đồng bản quyền trước đó, vẫn chưa chốt xong xuôi, nhưng cũng chỉ trong vài ngày này thôi.
Thu Tranh vừa chat vừa lờ mờ cảm thấy bầu không khí có vẻ không đúng lắm, ngẩng đầu lên thì thấy Ôn Diên đối diện đang nhìn mình.
Bát đũa trước mặt người đàn ông vẫn chưa hề động đậy, hắn cứ nhìn chằm chằm cô như thế, im lặng không tiếng động nhưng đôi mắt ấy lại như chứa đựng sóng to gió lớn muốn cuốn phăng cô vào trong.
Tim Thu Tranh đập thót một cái, úp ngay điện thoại xuống bàn.
“Nói chuyện với ai? Vui vẻ thế.”
Giọng Ôn Diên mang theo vẻ khàn khàn như bị cảm.
Thu Tranh theo thói quen trả lời qua loa: “Ừm... bạn bè thôi.”
“Bạn bè.”
Hai chữ này được Ôn Diên lặp lại, giọng điệu không rõ ý tứ. Khi Thu Tranh nhìn sang, đối phương đã cúi đầu, cô chỉ kịp nhìn thấy nụ cười tự giễu thoáng qua.
Sao thế này?
Cô cũng không dám hỏi và cơm một lúc lâu lại thấy người đối diện vẫn bất động.
Tay múc canh của Thu Tranh khựng lại.
Người này không phải về ăn cơm sao? Giờ đang làm cái gì thế? Không hợp khẩu vị? Không giống lắm, dù sao cô chưa từng thấy Ôn Diên kén ăn.
Vốn dĩ Thu Tranh cũng chẳng quản được, nhưng Ôn Diên lúc này trông... rất tệ, không nói rõ được là tệ thế nào, chỉ cảm thấy một luồng cảm xúc u ám nặng nề bao trùm lấy hắn. Giống như sợi dây đàn sắp đứt phựt.
Chiếc muôi múc canh của cô dừng lại một lúc, cuối cùng chuyển hướng về phía chiếc bát không trước mặt Ôn Diên.
Khoảng cách hơi xa, cô phải đứng dậy nhoài người qua. Ngược lại Ôn Diên khi nhận ra hành động của cô, lặng lẽ nâng bát lên cao một chút, phối hợp với việc múc canh của cô.
Phản ứng này khiến Thu Tranh yên tâm hơn chút, xem ra cũng không phải chuyện gì to tát không thể kiểm soát.
“Sao anh không ăn?” Cô hỏi: “Không phải bảo công việc bận lắm sao? Lát nữa còn phải đến phòng thí nghiệm chứ?”
Người đàn ông trầm thấp “ừ” một tiếng, đặt bát xuống, cuối cùng cũng có động tĩnh. Nhưng cũng chỉ uống bát canh Thu Tranh vừa múc, từng chút một, không động đến món khác.