"Đại ca, đó chính là Tạ Nhị tiểu thư sao? Quả nhiên trông rất giống muội."
Sau đó lại nhìn thấy Kê Vân Quy bên cạnh ta, nàng che môi cười.
"Hóa ra không phải Tạ Nhị tiểu thư không để mắt tới đại ca, mà là trong lòng đã sớm có người khác rồi."
Lời vừa dứt, sắc mặt Thôi Diễm Chi trắng hơn cả tuyết trên mái hiên, trong mắt lộ vẻ thất thần mất mát.
Hắn bước tới, ánh mắt dừng trên dải vải trắng che mắt Kê Vân Quy một lát.
"Ta cứ tưởng lương duyên A Cẩn lựa chọn, ít nhất cũng phải là người mắt sáng, có thể bảo vệ nàng chu toàn giữa thời loạn thế này. Nhưng hắn ngay cả nhìn cũng chẳng nhìn thấy. Sau này đao kiếm ập tới, hắn lấy gì bảo vệ nàng?"
Hắn lại quay sang Kê Vân Quy, cười như không cười mà nói:
"Ngươi chẳng qua dựa vào một gương mặt mà được A Cẩn để mắt. Nhưng dung mạo rồi cũng sẽ già, cuối cùng cũng có ngày tàn phai. Sau này sắc suy, ngươi dựa vào đâu giữ được nàng?"
Ta nắm lấy tay Kê Vân Quy, nhìn thẳng vào mắt Thôi Diễm Chi, lạnh lùng bật cười.
"Dung mạo do cha mẹ ban cho, Vân Quy sinh ra đẹp mắt là phúc phận của hắn, cũng là vận may của ta."
"Ta thích hắn, tại sao phải từ chối?"
"Còn những điểm tốt khác của hắn, ta tự sẽ từ từ nhìn, chậm rãi cảm nhận. Không cần để người ngoài đều biết."
Thịnh Nguyệt đứng bên nghe hồi lâu, cuối cùng không nhịn được mà bước ra nói:
"Nhị tiểu thư, đại ca cũng chỉ có ý tốt, vậy mà cô chẳng chịu nhận chút tình nào. Hắn chẳng qua chỉ dựa vào gương mặt ấy để tiếp cận cô, ai biết trong lòng đang tính toán điều gì? Cô cứ nhất quyết không chịu nghe khuyên, sau này đừng có hối hận."
Nói rồi, nàng lại mang theo vài phần không phục:
"Chẳng lẽ đại ca còn không bằng hắn sao? Đại ca tài mạo song toàn, phong độ nhẹ nhàng, nhìn khắp thiên hạ cũng chẳng tìm được mấy người. Một kẻ ngay cả mắt cũng không nhìn thấy, cho dù dung mạo có đẹp hơn nữa, làm sao sánh được với đại ca dù chỉ nửa phần?"
Ta liếc nàng một cái, lười chẳng muốn phí lời thêm:
"Thịnh tiểu thư quả thật quan sát Thôi công t.ử rất kỹ. Chẳng trách hai người ngày ngày cùng ra cùng vào, như hình với bóng."
Sắc mặt Thịnh Nguyệt lập tức thay đổi, trong mắt nổi lên tức giận:
"Cô đang châm chọc ta sao? Nghi ngờ ta và đại ca có tư tình?"
"Uổng công đại ca còn khen cô khác với những nữ t.ử khác, hóa ra cũng chỉ là hạng người hay ghen tuông đa nghi, chuyện gì cũng so đo tính toán."
Thôi Diễm Chi vẫn luôn không lên tiếng, chỉ trầm mặc nhìn ta một cái.
Hồi lâu sau, hắn kéo khóe môi, khinh thường nói:
"Ta cũng muốn xem thử, một kẻ hai mắt đều mù có điểm nào hơn được ta."
Nói xong, hắn xoay người bỏ đi.
08
Thôi Diễm Chi ở lại thành Lâm Tân.
Nghe nói là do phụ thân hắn chủ ý, muốn hắn tìm cách cưới ta, nhờ đó gián tiếp giành lại quyền sở hữu thành Giang Đô.
Ta đương nhiên sẽ không cho hắn cơ hội ấy.
Hắn hết lần này tới lần khác sai người tới mời, ta đều tìm đủ lý do từ chối.
Thời gian lâu dần, dường như hắn bắt đầu không ngồi yên được nữa.
Một ngày nọ, ta nhận được thư do chính tay hắn viết.
Đầu thư nhắc chuyện xưa, nói thuở nhỏ hai thành thường xuyên qua lại, hắn từng đối đãi với ta bằng tất cả chân thành.
Hắn không hiểu vì sao hôm nay ta lại lạnh nhạt với hắn, tránh hắn như tránh kẻ thù.
Hắn tự kiểm điểm hết lần này tới lần khác, quả thật vẫn không nhận ra mình từng có chỗ nào phụ bạc ta.
Cuối thư hỏi ta có bằng lòng cùng hắn tới rừng mai, thưởng hương mai giữa trời đông hay không.
Ta siết bức thư trong tay, đầu ngón tay khẽ run, lòng như bị ai khuấy nát.
Vị đắng trào lên cổ họng, hốc mắt gần như muốn rơi lệ.
Kiếp trước, trước khi ta và hắn thất lạc, trong bụng ta đã m.a.n.g t.h.a.i ba tháng.
Sau đó, trong lúc trốn tránh truy binh, ta bất cẩn ngã ngựa, đứa trẻ ấy cũng không còn.
Sau khi trùng phùng, Thôi Diễm Chi tự tay trồng một rừng mai trong phủ, nói là để tưởng nhớ đứa trẻ đã mất ấy.
Hắn lấy chuyện đau đớn nhất kiếp trước của ta làm mồi nhử, thử xem liệu ta có phải cũng đã trọng sinh hay không.
Ta cầm b.út hồi âm, mực vừa hạ xuống giấy đã sắc bén hơn ngày thường vài phần.
"Ngắm mai tự có vị hôn phu của ta đi cùng, đâu cần Thôi công t.ử phải nhọc lòng?"
"Ngươi chẳng qua chỉ là con trai của một tòa thành phụ thuộc, hiện giờ lại đang ăn nhờ ở đậu, vậy mà cũng dám mở miệng trèo cao?"
Ngòi b.út khựng lại, ta lại viết thêm một câu.
"Huống hồ giữa ngươi và ta đã sớm chẳng còn chuyện cũ nào đáng nhắc. Từ nay về sau, mỗi người tự trân trọng, không cần tiếp tục thư từ qua lại."
09
Thôi Diễm Chi dẫn Thịnh Nguyệt tới rừng mai ngoài thành.
Nghe nói hai người nấu rượu giữa trời tuyết, cùng nhau thưởng hoa, sóng vai mà đứng, nói nói cười cười, nhìn qua quả thật rất xứng đôi.
Chưa được hai ngày, Thịnh Nguyệt đã ôm một bó mai vừa bẻ tới cửa, cười tươi đưa tới trước mặt ta:
"Đại ca nói nếu huynh ấy tự mình mang tới, có lẽ cô sẽ không chịu gặp, nên nhờ ta chuyển cho cô."
Ta cúi đầu nhìn bó mai ấy, không đưa tay nhận.
Thịnh Nguyệt cũng không giận, chỉ khẽ thở dài, trong giọng mang theo vài phần tủi thân.
"Tạ tiểu thư, đôi khi ta thật sự rất ngưỡng mộ cô. Cha mẹ đều còn, huynh trưởng cũng che chở cô, chuyện gì cũng có người sắp xếp chu toàn."
"Tuy ta có vài phần giống cô, nhưng trên đời này, người thật sự bảo vệ ta cũng chỉ có một mình Thôi đại ca."
Nàng ngẩng đầu nhìn ta, dò hỏi:
"Cô không muốn gả cho huynh ấy... rốt cuộc là vì để tâm tới ta, hay cảm thấy huynh ấy không đủ tốt?"
Ta nhìn bó mai trong tay nàng.
Cơn giận trong lòng cuộn lên mấy lượt, giằng co hồi lâu mới cuối cùng bị ta ép xuống.
Kiếp trước, vừa khi Thôi Diễm Chi nhận lại ta, hắn đã muốn đưa Thịnh Nguyệt rời đi.