Nàng kéo tay áo hắn, khóc đến nước mắt đầy mặt.

"Nàng ta là thê t.ử của chàng, nhưng nàng ta chỉ ở bên chàng nửa năm."

"Ta đã ở bên chàng trọn vẹn ba năm! Ba năm đấy! Chẳng lẽ còn không bằng nửa năm kia sao?"

"Sao chàng có thể nhẫn tâm như vậy, đợi đến lúc ta đã động lòng rồi lại đuổi ta đi?"

Thôi Diễm Chi quay lưng về phía nàng, nắm tay siết đến khớp xương trắng bệch, giọng trầm thấp.

"Ta từng thề với A Cẩn, đời này chỉ có một mình nàng ấy."

"Ngay từ ngày đưa ngươi trở về, ta đã nói rõ, ngươi chẳng qua chỉ là người thay thế nàng ấy."

"Đã là thế thân thì nên giữ đúng bổn phận."

"Thịnh Nguyệt, là chính ngươi đã sinh ra tâm tư không nên có."

Nàng khóc đến gần như không đứng vững, liên tục nói mình không cầu danh phận, chỉ muốn được ở lại bên hắn.

Nhưng Thôi Diễm Chi trước sau vẫn không lay chuyển.

Mãi đến khi hạ nhân hốt hoảng chạy tới bẩm báo rằng nàng đã uống t.h.u.ố.c phá thai.

Sắc mặt Thôi Diễm Chi lập tức thay đổi, bước chân loạng choạng chạy tới viện của nàng.

Hắn đứng trước giường nàng, hỏi vì sao không được hắn cho phép mà đã tự ý bỏ đi cốt nhục của hắn.

Trong mắt Thịnh Nguyệt tràn đầy hận ý, nghiến răng nói:

"Ta đã phải rời đi, dựa vào đâu còn phải mang theo con của chàng?"

"Chàng tưởng vị hôn phu của ta có thể dung nổi cái nghiệt chủng này sao?"

Thôi Diễm Chi nổi trận lôi đình, lập tức sai người đưa nàng đi, từ nay không cho phép nàng bước vào thành Trường Hoài nửa bước.

Nhưng sự căm hận ấy chẳng kéo dài bao lâu, dần dần lại biến thành hối hận.

Mỗi khi rảnh rỗi, hắn luôn tới viện cũ Thịnh Nguyệt từng ở, một mình ngồi đó.

Mỗi lần ngồi là nửa ngày, ngay cả hạ nhân cũng không dám tới gần.

Khi biết ta cũng từng ngã ngựa trong rừng mai, mất đi đứa con trong bụng, Thôi Diễm Chi ôm ta vào lòng, đau đớn như thể cả người sắp vỡ vụn.

"Có phải vì ta quá tàn nhẫn nên ông trời mới khiến ta ngay cả một đứa con cũng không giữ nổi?"

Nước mắt hắn rơi xuống mu bàn tay ta, nóng đến mức ta vô thức co tay lại.

"Khi nàng mất con, ta hoàn toàn không biết, lúc ấy cũng chưa từng cảm nhận được đau đớn."

"Nhưng đứa con của Thịnh Nguyệt cứ như vậy mất đi ngay trước mắt ta... đến lúc ấy ta mới hiểu thế nào gọi là đau đến không muốn sống."

Từ đó về sau, hắn bắt đầu sai người dò hỏi tung tích của Thịnh Nguyệt, nói rằng chỉ muốn cầu một sự an tâm.

Dù sao suốt ba năm ấy, hắn nhiều lần bị thương, đều là Thịnh Nguyệt túc trực bên giường, thay hắn bôi t.h.u.ố.c băng bó vết thương.

Ta nghe xong, trong lòng đau đến gần như tê dại.

Chẳng lẽ ba năm ấy của ta lại dễ dàng lắm sao?

Ta từng ăn rau dại cỏ hoang, từng nhai rễ cây, thân cỏ, lúc đói đến không chịu nổi, ngay cả chuột c.h.ế.t cóng cũng từng nuốt xuống.

Bệnh rồi không có đại phu, chỉ có thể c.ắ.n răng dựa vào một hơi mà chịu đựng qua ngày.

Ta lưu lạc khắp nơi tìm hắn, giữa đường bị quân địch bắt được, cổ tay bị bẻ gãy, xương n.g.ự.c cũng bị đ.á.n.h vỡ.

Ta sợ mình trở thành điểm yếu của hắn, liều mạng trốn thoát, kéo theo thân thể tàn tạ bò ra khỏi doanh trại địch, giữa đêm tuyết bò lê suốt một đêm.

Chỉ vì ta không ở bên cạnh hắn, những khổ sở của ta liền nhẹ tựa một chiếc lông vũ sao?

Hắn chỉ nhớ bàn tay Thịnh Nguyệt thay hắn đổi t.h.u.ố.c dưới ánh nến, lại chưa từng nghĩ rằng ta từng dùng chính cổ tay đã gãy, từng chút từng chút bò về phía hắn trong đêm đông lạnh giá.

10

Ta nhìn Thịnh Nguyệt, giọng điệu thản nhiên:

"Cô không cần lấy hoa mai hắn tặng cô tới thử ta."

Thôi Diễm Chi là người trọng sinh, biết hoa mai có ý nghĩa thế nào đối với ta.

Hắn chỉ thử một lần, sẽ không hết lần này tới lần khác làm cùng một chuyện.

"Ta không thích hắn, cho nên cũng chẳng để tâm."

"Sự để tâm của ta chỉ dành cho người ta thật sự quan tâm."

Nói xong, ta sai người đưa Thịnh Nguyệt trở về.

Thôi Diễm Chi biết chuyện, quả nhiên không thể ngồi yên, muốn đích thân tới cửa xin lỗi.

Ta không gặp hắn, chỉ bảo huynh trưởng ra tiền sảnh ứng phó.

Còn ta thì cùng Kê Vân Quy tới y quán.

Đôi mắt hắn đã đến lúc thay t.h.u.ố.c.

Khi đại phu tháo dải vải xuống, ta đưa tay quơ trước mắt hắn:

"Nhìn thấy được không?"

Kê Vân Quy đưa tay nắm lấy đầu ngón tay ta, mỉm cười hạ giọng:

"Chỉ có thể nhìn thấy vài bóng mờ."

"Nhưng bóng của A Cẩn đã đẹp lắm rồi."

Đại phu đứng bên cạnh vui vẻ chen lời:

"Đương nhiên rồi. Nhị tiểu thư nhà chúng ta là người tài sắc vẹn toàn bậc nhất thành Lâm Tân."

"Nếu chẳng phải thằng con nhà ta sinh ra thô kệch, ta cũng muốn gọi nó tới ở rể đấy."

Nghe vậy, Kê Vân Quy lập tức siết tay ta c.h.ặ.t thêm vài phần, nghiêm túc nói:

"Vậy hắn tới muộn rồi."

Ta không nhịn được bật cười.

Thay t.h.u.ố.c xong, ta dìu hắn chậm rãi đi dọc phố.

Phụ thân quản lý thành Lâm Tân thật sự rất tốt.

Bách tính an cư lạc nghiệp, trên phố người qua kẻ lại, náo nhiệt vô cùng, dường như hoàn toàn không cảm thấy bên ngoài vẫn đang chiến loạn.

Ta còn lập một nơi chuyên thu nhận trẻ mồ côi trong thành, mời tiên sinh tới dạy chúng đọc sách luyện võ.

Đợi ngày sau thiên hạ thái bình, chúng cũng có thể trưởng thành thành những người hữu dụng.

Đi ngang một sạp bánh, lão bá thấy chúng ta tới liền nhiệt tình đưa một miếng bánh mới hấp, cười ha hả nói:

"Cô nương, cho phu quân cô nếm thử đi!"

Vành tai Kê Vân Quy lập tức đỏ bừng.

Ta nhận lấy miếng bánh, đưa tới bên môi hắn.

Hắn cúi đầu c.ắ.n một miếng, đôi môi vô tình lướt qua đầu ngón tay ta, ấm áp mềm mại.

Ta thu tay về, tim khẽ rung động, đầu ngón tay vẫn còn lưu lại hơi ấm.

Người đi đường bên cạnh nhìn thấy, đều cười trêu:

"Cô nương, bao giờ mới mời chúng ta uống rượu mừng đây?"

Đúng lúc đang náo nhiệt, một chiếc xe ngựa bỗng dừng lại.

Chương 6 - Đông Nhật Cẩn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia