Giang Ân Hoa rất thích nhìn thấy cảnh anh em họ hòa thuận như vậy:
“Hèn chi bố thấy thằng cả vui vẻ thế, hóa ra là vậy."
“Hoan Hoan làm tốt lắm, thằng cả chính là quá chín chắn, cứ như chẳng bao giờ cần đến sự quan tâm vậy, thực ra trong lòng nó vẫn mong được quan tâm, chăm sóc lắm đấy."
Giang Thiện Hoan gật đầu lia lịa:
“Con cũng thấy vậy, thế thì sau này con sẽ thường xuyên đi đón anh cả tan làm."
“Ha ha ha, Hoan Hoan đúng là tâm lý thật."
Lại được khen rồi, Giang Thiện Hoan vui sướng đến mức sắp bay lên mây.
Trên tivi đang chiếu một bộ phim cổ trang, Giang Thiện Hoan xem một lúc thì nhập tâm, thỉnh thoảng lại cùng bố mẹ thảo luận về tình tiết phim.
Tiện thể chê bai diễn xuất của các diễn viên một chút.
“Tạo hình cổ trang của nam thứ này xấu quá, chẳng có chút khí phách nào cả."
Đồng Uyển Thu gật đầu:
“Mẹ cũng thấy thế, bộ phim này chẳng làm tôn lên được vẻ đẹp trai của anh ba con chút nào."
“Đúng thế, đúng thế, xấu đến mức con ——" Giang Thiện Hoan khựng lại:
“Anh ba..."
Anh ba của nguyên chủ?
Giang gia lão tam Giang Chiếu Tự?
Phản ứng của cô khiến hai ông bà nhà họ Giang buồn cười:
“Sao thế, mới mấy tháng không gặp mà Hoan Hoan đã không nhận ra anh ba rồi à?"
“Có phải giận vì lúc tổ chức tiệc anh ba con không về được không?"
Giang Thiện Hoan vội vàng xua tay:
“Không phải, không phải, sao con lại giận được chứ."
“Con chỉ là thấy người này so với anh ba xinh đẹp trong ấn tượng của con thì chẳng liên quan gì đến nhau cả."
Đồng Uyển Thu lại một lần nữa gật đầu đồng tình:
“Đúng là như vậy thật, lần sau thằng ba về phải bảo nó, đừng nhận phim của đạo diễn này nữa."
“Mẹ nói đúng lắm ạ."
Bị dọa một phen như vậy, Giang Thiện Hoan lập tức không còn hứng thú xem tiếp nữa, vội vàng tìm một cái cớ để lỉnh về phòng.
Hú hồn, suýt chút nữa là lộ tẩy rồi, may mà bố mẹ không nghi ngờ.
Có lẽ là do mình quá đỗi 'lầy lội' đi, ha ha.
Lúc này, điện thoại trong túi cô liên tục rung lên.
Có người gửi cho cô hơn mười tin nhắn, là cô nàng loli tương phản chiều nay.
Đóa hồng hoang dã đáng yêu nhất cảng X:
“Chị ơi, chị ơi, chị ơi, nghe nói chị vào đồn rồi, có cần em cứu không?”
Sau đó là mấy cái meme cực kỳ đáng yêu.
Tin tức nhanh nhạy thế?
Nên đi l.à.m t.ì.n.h báo mới đúng.
Đóa hồng hoang dã đáng yêu nhất cảng X:
“Chị ơi, bây giờ chị đã trở thành huyền thoại trong giới rồi, ai cũng bảo chị đỉnh bá cháy luôn.”
Đóa hồng hoang dã đáng yêu nhất cảng X:
“Video và thành tích của chị đã lan truyền khắp Kinh thị rồi.”
Đóa hồng hoang dã đáng yêu nhất cảng X:
“Chị ơi, chị đã trở thành thần chỉ sau một trận chiến rồi!”
Giang Thiện Hoan đọc từng tin nhắn một, cuối cùng cô nàng đáng yêu gửi cho cô một đoạn video.
Cô nhấn mở xem, hình như là quay lén ở quán bar, thanh niên tóc vàng chiều nay đang kể lại chiến công hào hùng của cô một cách đầy sinh động.
Đóa hồng hoang dã đáng yêu nhất cảng X:
“Chị ơi, ngày mai ra ngoài chơi đi, giới thiệu mấy người bạn cho chị quen, đều là những người chị đã gặp chiều nay đấy.”
Nói là chiều nay họ đã gặp mặt thì cũng coi như quen biết rồi, nhưng thực ra cũng không hẳn là quen, vì cô còn chẳng biết tên người ta là gì, ngay cả tên của cô nàng loli này cô cũng chưa hỏi, phương thức liên lạc cũng là lúc đi mới vội vàng thêm vào.
Giang Thiện Hoan suy nghĩ một chút, gửi lại cho đối phương một biểu tượng OK.
“Gửi địa chỉ cho tôi, ngày mai gặp."
Bản tính cô ham chơi, không kết giao vài người bạn thì cô sẽ nghẹt thở mất.
Ngày hôm sau, Giang Thiện Hoan lại ngủ đến tận trưa, lờ mờ ăn xong bữa trưa mới phản ứng lại được là trong nhà không có ai.
Lúc này cô mới nhớ ra, hình như hôm qua bố mẹ có nói hôm nay phải đi dự tiệc của bạn bè.
Cuộc sống thường nhật của giới thượng lưu quả nhiên rất phong phú nha.
Nhưng cô cũng không phải là không có người hẹn, hừ hừ, cô cũng đã kết giao được bạn bè rồi đấy.
Còn một tiếng nữa mới đến giờ hẹn, Giang Thiện Hoan nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài, nhưng khi đứng trước gara xe, cô mới sực nhớ ra mình không có bằng lái.
Cô không thể vào đồn cảnh sát một lần nữa, nếu không anh cả nhất định sẽ không chút nương tay mà tống cô vào bệnh viện tâm thần mất.
Và thật không may là, trong nhà có ba tài xế, một người đưa Giang Chiếu Đình đến công ty, một người đưa bố mẹ đi dự tiệc, người còn lại thì nhà có việc xin nghỉ rồi.
“Ôi hỏng..."
Giang Thiện Hoan đứng đờ ra ở cửa, cân nhắc khả năng mình đi bộ vào nội thành.
Thôi bỏ đi, đừng làm khó mình nữa.
Có câu nói rất hay, thay vì làm khó bản thân, chi bằng hãy làm khó người khác.
Cô chỉ do dự một giây, lập tức bấm số điện thoại của Giang Chiếu Đình.
Có khó khăn, tìm anh cả, chắc chắn không sai!
Điện thoại nhanh ch.óng được kết nối, giọng nói không cảm xúc của Giang Chiếu Đình truyền đến:
“Có chuyện gì?"
“Anh cả."
Giang Thiện Hoan gọi một tiếng đầy trong trẻo, “Hiện tại em đang gặp một chút khó khăn nhỏ, cần anh cả giúp đỡ một tay ạ."
“Lại vào đồn rồi à?"
Châm chọc, đúng là châm chọc trắng trợn mà.
Giang Thiện Hoan:
“Anh cả..."
“Vậy thì là chuyện gì?"
Giang Thiện Hoan:
“Bạn hẹn em ra ngoài chơi, nhưng trong nhà không còn tài xế nữa, em cũng không có bằng lái, em sợ lái xe lại vào đồn mất."
Đầu dây bên kia im lặng một lát, sau đó truyền đến mấy tiếng nói nhỏ, hình như là giọng của cô thư ký xinh đẹp hôm qua.
Ngay sau đó Giang Thiện Hoan nghe thấy Giang Chiếu Đình nói chuyện với thư ký, tiếng ngòi b-út lướt trên mặt giấy sột soạt đầy dứt khoát.
Chắc là đang làm việc.
Tầm này chẳng phải là giờ nghỉ trưa sao, anh cả vậy mà vẫn còn đang làm việc, thật là vất vả.
“Anh cả, anh đúng là một chú ong nhỏ chăm chỉ."
Lời khen ngợi của Giang Thiện Hoan thốt ra một cách tự nhiên, hoàn toàn không quan tâm xem nó có phù hợp hay không.
Giang Chiếu Đình:
“Bớt nịnh bợ đi, cô muốn đi đâu?"
“Phòng leo núi Miracle ở phía Tây thành phố ạ, nghe nói đó là phòng leo núi trong nhà lớn nhất mới mở."
Đầu dây bên kia yên lặng một lúc, sau đó nói:
“Cô ra bãi đáp trực thăng ở sân sau đi, bảo trực thăng nhà mình đưa cô đi."
“Oa, trong nhà mình vậy mà còn có cả trực thăng nữa."
Lời này vừa thốt ra Giang Thiện Hoan đã hối hận ngay, cái miệng hại cái thân này, sớm muộn gì cũng bị lộ vì cái miệng rách này thôi.
“À... ha ha, anh cả, cái đó, trực thăng riêng bay trong nội thành chắc phải xin đường bay nhỉ, có kịp không anh?"
Cô vội vàng chuyển chủ đề.
“Khó cho cô còn nhớ được điều đó."
Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng chế nhạo, “Trong nhà mỗi ngày đều xin đường bay để dự phòng cho những trường hợp cần thiết."
“Hóa ra là vậy, đa tạ anh cả, chào anh cả nhé, chúc anh cả công việc thuận lợi."
Nói xong, cô 'cạch' một cái cúp máy luôn.
Cúp máy xong cô tự vả vào miệng mình mấy cái, cẩn thận lời nói và hành động, phải cẩn thận lời nói và hành động chứ.
Còn ở đầu dây bên kia, nhìn chiếc điện thoại đã tắt màn hình, Giang Chiếu Đình đầy ẩn ý nhếch môi, trong mắt lộ vẻ suy tư....
Đối với cách thức di chuyển đầy phô trương như ngồi trực thăng, Giang Thiện Hoan bày tỏ mình rất thích.
Khi cô nàng loli tương phản nhìn thấy Giang Thiện Hoan bước xuống từ trực thăng, lập tức chạy đến bên cạnh cô.
“Oa, chị em ơi, chị tự lái máy bay đến đây à?"
Đúng vậy, Giang Thiện Hoan bước ra từ buồng lái của máy bay.
Vừa nãy trước khi lên máy bay, cô đã đuổi nhân viên lái máy bay xuống, đùa gì chứ, cô thứ gì mà chẳng biết lái, chỉ là một chiếc trực thăng thôi mà.
Tuy không có bằng lái máy bay, nhưng cô đang ở trên trời, chắc chẳng có ai đến bắt cô đâu nhỉ.
Giang Thiện Hoan tháo kính râm, làm điệu vén tóc:
“Chiếc trực thăng nhỏ nhoi này, xử lý xong rồi."
Ánh mắt sùng bái của cô nàng loli càng thêm nồng đậm, nhãn cầu cứ như sắp dán c.h.ặ.t vào người cô luôn rồi.
Ở cách đó không xa còn có một nam một nữ đang đứng, chính là thanh niên tóc vàng và cô nàng tóc đen dài hôm qua.
Ánh mắt của cả hai cũng đầy vẻ kinh ngạc không kém.
Giang Thiện Hoan nhiệt tình chào hỏi họ:
“Hế lô."
Hai người máy móc gật đầu, biểu cảm thực sự khó mà diễn tả được.
Giống như hồi còn đi học, một tên học tra luôn xếp hạng bét của lớp bỗng nhiên vùng lên, giành lấy liên tiếp mấy vị trí nhất khối, khiến mọi người vừa nghi ngờ vừa kinh ngạc, cuối cùng đành phải thừa nhận thực lực của đối phương.
Mấy người đi vào phòng leo núi, trước tiên ngồi xuống uống một ly cà phê.
“Đến đây, hôm nay chúng ta chính thức làm quen một chút nào."
Cô nàng loli đứng ra:
“Anh ấy là Chử Diêu, cô ấy là Tư Du."
“Còn em là Hoắc Đường."
Giới thiệu xong, cả ba cùng nhìn về phía Giang Thiện Hoan, dường như đang chờ cô tự giới thiệu.
“Tôi còn cần phải tự giới thiệu nữa sao?"
Những chiến công hiển hách của nguyên chủ ở Kinh thị còn ai mà không biết nữa chứ?
Cả ba cười gượng:
“Ha ha ha, không cần, không cần đâu."
Giang Thiện Hoan:
“Vậy thì sau này mọi người đều là bạn bè rồi, nào, cạn một ly!"
“Cạn... cạn một ly."
Bốn người từ từ nhấc ly cà phê trước mặt lên, uống ra được cái khí thế hào hùng của kết nghĩa vườn đào.
Uống cà phê xong, họ cũng không vội vàng đi leo núi mà bắt đầu tán gẫu.
Chử Diêu là một kẻ nói nhiều, câu hỏi cực kỳ nhiều:
“Nữ thần, tôi có thể hỏi cô một câu được không?"
Giang Thiện Hoan:
“Cái gì?"
Chử Diêu:
“Cô đã chữa mắt ở đâu mà bỗng dưng lại không thích cái thằng họ Đào kia nữa thế?"
Câu hỏi này của anh ta vừa thốt ra, Hoắc Đường và Tư Du cũng đồng loạt nhìn về phía cô, rõ ràng là cũng đã tò mò từ lâu rồi.
Giang Thiện Hoan tằng hắng một cái, nói:
“Trường Đại học Địa Phủ hệ chính quy, chuyên tu thẩm mỹ, học thêm đ.ấ.m đá."
Ba người còn lại:
“Ha ha ha ha ha ha..."
“Nữ thần đỉnh thật đấy."
Chử Diêu giơ ngón tay cái với Giang Thiện Hoan, “Cô nhất định là sinh viên ưu tú rồi."
“Đương nhiên, cực kỳ ưu tú luôn."
“Nhưng hôm qua cô làm nhục thằng họ Đào như thế, hắn chắc chắn sẽ không để yên đâu nhỉ."
Tư Du tốt bụng nhắc nhở.
Giang Thiện Hoan nhún vai:
“Không để yên thì hắn còn muốn làm gì nữa?
Tôi có anh trai tôi che chở mà, vả lại tôi cũng biết chút đ.ấ.m đá, không ngại tẩn cho hắn một trận đâu."
Cô vung vung nắm đ.ấ.m của mình, điều này khiến mấy người liên tưởng đến cảnh hôm qua cô đ.á.n.h Đào Trác Lâm nằm bẹp dí dưới đất không dậy nổi.
“Nữ thần đỉnh thật đấy."
Ba người lại một lần nữa giơ ngón tay cái với Giang Thiện Hoan.
“Đúng rồi, em cũng có một câu hỏi."
Hoắc Đường ghé đầu sát vào mặt Giang Thiện Hoan:
“Hoan Hoan... em có thể gọi chị như vậy được không?"
Giang Thiện Hoan gật đầu:
“Tất nhiên rồi, em muốn hỏi gì?"
“Ở cảng X em đều nghe nói rồi, gia đình họ Giang không hòa thuận, con nuôi và người nhà không hợp nhau, đấu đá lẫn nhau, chuyện đó có thật không ạ?"
“Thậm chí còn có tin đồn nhà họ Giang ngược đãi chị nữa."
“À..."
Trước khi cô đến đây thì đúng là như vậy thật, nhưng ngược đãi hoàn toàn là chuyện vô căn cứ, “Tất nhiên là không rồi, bố mẹ đối xử với chị tốt lắm, anh chị cũng rất thương chị nữa."