“Em xem trước đây chị ngốc nghếch như vậy, làm hỏng việc của gia đình, anh cả chẳng phải vẫn tốn bao công sức để cứu chị đó sao."

Hoắc Đường bừng tỉnh đại ngộ:

“Tin đồn quả nhiên không thể tin được."

“Được rồi được rồi, sao câu hỏi của mấy người nhiều thế, hôm nay chúng ta không phải đến đây để leo núi sao?"

Chử Diêu đập mạnh vào đùi:

“Đúng, chúng ta đến để leo núi mà, đi thôi đi thôi, chúng ta thi đấu đi, người cuối cùng phải mời bữa tối."

Nói rồi anh ta tiên phong đứng dậy, nhìn biểu cảm đắc ý của anh ta, Giang Thiện Hoan hỏi:

“Anh ta rất giỏi sao?"

Tư Du gật đầu:

“Tên này thần kinh vận động phát triển bất thường, môn thể thao nào cũng giỏi, leo núi còn từng giành chức vô địch toàn quốc nữa."

“Thế mà mọi người còn thi với anh ta à?"

Hoắc Đường:

“Anh ta đâu có thi với bọn em, anh ta thấy hôm qua chị thắng anh ta, nên hôm nay định tìm lại thể diện đấy, thắng thua không quan trọng, nhà hàng anh ta đã đặt từ hôm qua rồi."

Giang Thiện Hoan gật đầu:

“Hóa ra là vậy, nhưng mà..."

“Nhưng mà cái gì?"

Chử Diêu bỗng quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt nửa cười nửa không của Giang Thiện Hoan.

Tim anh ta đập thót một cái, có một linh cảm chẳng lành.

Con người không được quá kiêu ngạo tự phụ, bởi vì bạn vĩnh viễn không biết bên cạnh mình đang ẩn giấu vị đại lão cấp độ biến thái nào đâu.

Trước đây Chử Diêu không tin câu nói này, nhưng hôm nay, anh ta buộc phải tin.

Nhìn Giang Thiện Hoan chỉ dùng chưa đầy hai mươi giây để leo lên đỉnh bức tường leo núi cao bốn mươi mét, đây là thành tích mà ngay cả những vận động viên leo núi hàng đầu quốc tế cũng khó lòng đạt tới được.

Nhưng Giang Thiện Hoan lại dễ dàng phá vỡ kỷ lục của phòng tập, cuối cùng còn nói một câu:

“Chậc, thụt lùi rồi."

Sắc mặt Chử Diêu từ phòng leo núi cứ thế khó coi cho đến tận phòng bao của nhà hàng năm sao nơi họ ăn tối.

Hoắc Đường và Tư Du hoàn toàn không quan tâm đến biểu cảm như ăn phải phân của anh ta, trực tiếp hóa thân thành fan cuồng của Giang Thiện Hoan.

“Hoan Hoan nhỏ bé ơi, chị còn cái gì là không biết nữa không."

Hoắc Đường cả người đu bám lên người Giang Thiện Hoan:

“19 giây 8, trực tiếp phá vỡ kỷ lục của phòng tập người ta luôn rồi."

“Trời ạ, một nhân tài toàn năng như chị sao lại có thể nhìn trúng cái thằng nhóc yếu ớt Đào Trác Lâm đó được cơ chứ."

Giang Thiện Hoan:

“...

Vế sau hơi thừa đấy."

Xong đời rồi, việc từng thích Đào Trác Lâm đã trở thành lịch sử đen tối của cô, cứ như trên người bị dính một cục phân vậy...

“Người ta quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong, nữ thần, cô có biết trước đây mọi người đều nói về cô như thế nào không?"

Tư Du lên tiếng.

Giang Thiện Hoan suy nghĩ một chút, từ từ nói:

“Não tàn vì yêu?

L-iếm cẩu?

Được hưởng phúc mà không biết hưởng?"

Tư Du:

“Còn chưa hết đâu."

Giang Thiện Hoan:

“..."

“Nói là cô đứng cùng ba anh chị em nhà họ Giang, nhìn một cái là biết ngay cô vừa không có não vừa không có năng lực, cả người chỉ được đúng một ưu điểm thôi."

Giang Thiện Hoan:

“Số hưởng?"

Tư Du bật cười, gật đầu:

“Thực ra cũng không thể trách cô được, chỉ tại anh cả và chị hai của cô quá xuất sắc thôi."

“Tôi biết, tôi biết mà, họ là rường cột nước nhà, tiên phong nhân loại, còn tôi là cục cứt ch.ó."

Hoắc Đường vội vàng lắc đầu:

“Cứt ch.ó gì chứ, đó là tại người khác chưa hiểu rõ về chị thôi, chị cho dù có là cứt ch.ó đi chăng nữa, thì cũng là 'phần tinh túy nhất' của bãi cứt đó."

Giang Thiện Hoan:

“..."

“Nếu em không biết khen người khác thì có thể không cần khen cũng được..."

Cô không cảm thấy việc bị ví như 'phần tinh túy của bãi cứt' là một lời khen ngợi đâu, cảm ơn.

Hoắc Đường cười hì hì:

“Em chỉ ví von thế thôi mà, em là muốn khen chị thiệt đó."

“Chị yên tâm, từ nay về sau, trong giới này của chúng ta, không ai dám coi thường chị nữa đâu."

Biểu hiện của Giang Thiện Hoan trong hai ngày này đã đủ để chứng minh cô không phải là đứa con nuôi độc ác, bất tài vô dụng, chẳng biết cái gì.

Ngược lại, qua hai lần này, cô đã xây dựng được hình tượng thâm tàng bất lộ, vì yêu mà giấu đi tài năng, sau khi bị gã tồi làm tổn thương thì dũng cảm sống là chính mình.

“A a a a a a a ——"

Vừa mới đến phòng bao, Chử Diêu bỗng nhiên hét lên, quay lại nhìn chằm chằm Giang Thiện Hoan đầy giận dữ.

“Cô cô cô cô cô ——" Lời nói cũng không ra hơi, người nhìn cứ tưng t.ửng thế nào ấy.

Giang Thiện Hoan nhìn anh ta với vẻ mặt 'anh đừng có phát điên':

“Không đến mức bị kích động lớn thế chứ."

“Anh chỉ chậm hơn tôi có vài giây thôi mà."

Câu nói này trực tiếp đ.â.m trúng dây thần kinh của Chử Diêu:

“A a a a —— cô sỉ nhục tôi, đúng là nỗi nhục nhã lớn nhất đời tôi mà."

Thua liên tiếp hai trận, đây là chuyện chưa từng xảy ra trong đời Chử Diêu.

“Thế thì sao nào?"

Giang Thiện Hoan bật cười, dựa vào ghế cười đến run cả người.

Chử Diêu nhìn cô đầy bi phẫn, hồi lâu không nói gì, cuối cùng dưới ánh mắt trêu chọc của Hoắc Đường và Tư Du, anh ta quỳ sụp xuống trước mặt Giang Thiện Hoan:

“Dạy em với."

“Bái sư à."

Giang Thiện Hoan thở phào nhẹ nhõm, bày trò lớn thế làm cô giật mình.

Bữa ăn này được Chử Diêu đóng gói thành tiệc bái sư, đầy một bàn thức ăn, Giang Thiện Hoan ăn sướng vô cùng.

Sắp ăn xong thì cô bỗng nhận được điện thoại của Giang Chiếu Đình, nói là đến đón cô.

Giang Thiện Hoan giật mình:

“Đón em?"

Giọng của Giang Chiếu Đình lạnh lùng, mang theo sự uy h.i.ế.p:

“Gửi địa chỉ cho tôi."

Giang Thiện Hoan trực giác thấy có gì đó không ổn, nhưng bên cạnh còn có người khác nên không dám nói gì, nhanh ch.óng gửi địa chỉ cho Giang Chiếu Đình.

“Ai đến đón chị thế?"

Hoắc Đường hỏi.

“Anh cả của tôi."

Cả ba sửng sốt:

“Giang Chiếu Đình đích thân đến đón chị á?"

Kinh thị là nơi hội tụ của các quyền quý, nhà họ Giang đứng ở đỉnh cao của chuỗi thức ăn, Giang Chiếu Đình lại càng là huyền thoại thương giới, một vị đại lão có tài sản hàng nghìn tỷ, vậy mà lại hạ mình đích thân đến đón người, điều này còn có khí thế hơn cả việc Giang Thiện Hoan tự lái trực thăng đi chơi nhiều.

Chậc chậc, Giang Thiện Hoan ở nhà họ Giang quả nhiên được sủng ái mà.

Trước đây rốt cuộc là cái đứa trời đ.á.n.h nào tung tin Giang Thiện Hoan không được sủng ái thế?

Ra đây cho tôi đ.á.n.h một trận nào!

Giang Chiếu Đình đến rất nhanh, mấy người đứng ở cửa nhà hàng, đích thân nghênh đón vị đại phật này.

Xe vừa dừng lại, Giang Thiện Hoan đã nhanh ch.óng chui tọt vào trong xe.

Giang Chiếu Đình sau khi chào hỏi Hoắc Đường và mọi người xong, liền dứt khoát đưa người rời đi.

Trong xe.

Giang Thiện Hoan luôn cảm thấy Giang Chiếu Đình cứ âm trầm thế nào ấy, như thể đang kìm nén điều gì xấu xa.

“Anh cả, sao anh lại đích thân đến đón em thế, thật là khiến em thụ sủng nhược kinh quá đi."

Giang Chiếu Đình không nói gì, mắt nhìn thẳng về phía trước, cực kỳ tập trung.

“Anh cả...?"

Giang Thiện Hoan nhích lại gần phía anh, thò đầu ra cố gắng thu hút sự chú ý của Giang Chiếu Đình.

Giang Chiếu Đình vẫn im lặng, như thể đang ủ mưu chuyện gì đó.

“Anh bị thu-ốc làm cho câm rồi à?

Có cần em tìm phương án cấp cứu cho anh không?"

Gặp đèn đỏ, lúc này Giang Chiếu Đình mới quay đầu lại, nhìn Giang Thiện Hoan bằng ánh mắt dò xét.

“Trưa nay cô ra khỏi nhà bằng cách nào?"

“A ——!

Trực thăng!"

Giang Thiện Hoan đập mạnh vào đầu:

“Anh cả mau quay lại đi, trực thăng vẫn còn đang đậu ở phòng leo núi kìa!"

Suýt nữa thì quên khuấy mất chuyện quan trọng này rồi.

Giang Chiếu Đình nhìn Giang Thiện Hoan đầy nghiêm túc, ánh mắt như muốn nói:

cô đừng có mà không phân biệt được việc nào chính việc nào phụ.

“Hôm qua lái mô tô không bằng lái, hôm nay lái trực thăng không bằng lái."

“Giang Thiện Hoan, cô cũng không sợ bị pháo phòng không b-ắn rụng xuống đâu nhỉ."

Lời này vừa thốt ra, Giang Thiện Hoan lập tức ngoan ngoãn hẳn, vừa nãy còn là chú chim nhỏ líu lo, giờ đã biến ngay thành con chim cút nhút nhát.

“Nói đi."

Giọng điệu của anh không được khách khí cho lắm.

“À... cái đó..."

Giang Thiện Hoan ấp úng mãi không nói nên lời, “Trực, trực thăng ha ha, kỹ thuật của em tốt lắm mà, không bị b-ắn hạ đâu."

“Tôi đang nói với cô về vấn đề kỹ thuật à?"

Giang Thiện Hoan lắc đầu:

“Dạ không, không phải."

“Anh cả, em sai rồi, em sai quá sai rồi, sai chồng thêm sai, em tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa đâu ạ."

“Câu này nghe hơi quen tai đấy."

Giang Thiện Hoan khựng lại, hôm qua cô cũng nói như vậy.

“Lần này là thật, em thực sự biết lỗi rồi."

Cô cúi gầm đầu, hoàn toàn không dám nhìn sắc mặt của Giang Chiếu Đình.

Giang Chiếu Đình:

“Tiền tiêu vặt quý tới giảm một nửa, tái phạm nữa thì cắt sạch luôn."

“Hả ——?"

Giang Thiện Hoan bỗng ngẩng đầu lên, nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Giang Chiếu Đình, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ chân thành:

“Đừng mà anh cả, anh cắt tiền tiêu vặt của em còn khiến em khó chịu hơn là g-iết em nữa đấy."

“Hay là anh đ.á.n.h em hai trận đi, nhưng đừng cắt tiền tiêu vặt của em mà."

Giang Chiếu Đình không nói gì, hừ lạnh một tiếng, coi như chuyện này đã được quyết định xong xuôi.

Đèn xanh rồi, Giang Chiếu Đình tiếp tục lái xe, nhưng lòng Giang Thiện Hoan thì đã ch-ết lặng, hu hu hu hu... cô không thể sống thiếu tiền tiêu vặt được.

“Anh cả, thực sự không thể thương lượng lại chút nào sao ạ?"

Giang Chiếu Đình:

“Cô còn nói nữa là tôi cắt hết luôn đấy."

“A...

đừng đừng, em không nói nữa."

Trong xe lập tức rơi vào sự im lặng, im lặng đến mức họ có thể nghe thấy cả tiếng thở của nhau.

Giang Thiện Hoan thầm tính toán trong lòng, làm thế nào mới có thể khiến anh cả rút lại mệnh lệnh.

Cô vừa suy tính vừa lén nhìn Giang Chiếu Đình.

Phải nói là anh cả của cô đúng là 'cực phẩm', giàu có thì thôi đi, người lại còn đẹp trai đến mức điên đảo thần hồn nữa.

Nhìn khuôn mặt góc cạnh sắc sảo kia xem, đẹp trai ngời ngời luôn đúng không.

“Anh cả, em còn một câu hỏi cuối cùng thôi."

“Tiền tiêu vặt không muốn lấy nữa à?"

“Không không không, chỉ một câu hỏi thôi."

Nếu không hỏi cho rõ ràng, tối nay cô chắc chắn không ngủ được mất:

“Sao anh biết em lén lái trực thăng thế?

Em nhớ là đã dặn đi dặn lại anh Lưu là không được nói ra rồi mà."

Anh Lưu chính là phi công lái trực thăng.

Giang Chiếu Đình lạnh nhạt liếc cô một cái:

“Người trả lương cho họ là tôi."

Ý tứ trong lời nói này đã quá rõ ràng rồi...

Bị cắt tiền tiêu vặt, Giang Thiện Hoan cảm thấy Giang Chiếu Đình thật không thân thiện, quyết định tối nay cả buổi tối sẽ không thèm để ý đến anh nữa.

Vừa về đến nhà, cô nhanh ch.óng định đi lên lầu, quyết định để lại cho anh bóng lưng lạnh lùng của mình để bày tỏ sự quyết tâm.

Nhưng cô vừa mới bấm thang máy thì đã bị Giang Chiếu Đình đang ở huyền quan gọi lại.

Giang Chiếu Đình:

“Cô học lái trực thăng từ khi nào?"

Ánh mắt của anh không được thân thiện cho lắm, thậm chí còn mang theo chút nghi ngờ.

Giang Thiện Hoan bỗng thấy rùng mình, vội vàng lôi Đào Trác Lâm ra làm cái cớ.

“Anh cả anh cũng biết mà, trước đây đầu óc em không được minh mẫn cho lắm, học những thứ này chẳng phải là để theo đuổi Đào Trác Lâm, muốn trong lòng anh ta có thêm chút sức hút sao."