“Anh ta nhìn Giang Thiện Hoan, ánh mắt tràn đầy sùng bái.”

Lúc này hình tượng của Giang Thiện Hoan trong mắt anh ta không khác gì một người đoạt giải Nobel, thần thánh và cực ngầu.

“Đại lão, ngài cứ thế tặng nó cho tôi sao?"

Lâm Nhiên không thể tin nổi.

Giang Thiện Hoan gật đầu:

“Anh không thích à?

Nếu không thích thì hôm nào đi nước ngoài với tôi, trong biệt thự của tôi có cả một kho b.o.m, anh cứ tùy ý chọn."

Ba người:

“..."

Đại lão đúng là đại lão, xây biệt thự giữa đống b.o.m.

Giang Chiếu Đình vốn đặt một phòng bao thanh tịnh và trang nhã nhất ở nhà hàng tư nhân này, nhưng Chử Trình đã đổi sang phòng lớn nhất và sang trọng nhất.

Theo lời anh ta nói thì là —— 'Mời đại lão cấp bậc này ăn cơm, tuyệt đối không được sơ sài.'

Phục vụ tốt vị đại lão này chính là chuyện đại sự có lợi cho nước cho dân.

Họ vừa vào phòng bao, nhân viên phục vụ đã bắt đầu lên món.

Toàn là những món Giang Thiện Hoan thích ăn.

Trong lúc phục vụ lên món, Chử Trình lấy ra một chiếc hộp hình ống dài.

“Đây là bên phòng chống m-a t-úy gửi cho cô, lãnh đạo của họ bận việc không dời ra được nên nhờ tôi chuyển giao, cảm ơn cô đã giúp dẹp bỏ một khối u ác tính lớn như vậy."

“Họ còn bảo khi tổ chức đại hội tuyên dương sẽ trao cho cô một giải thưởng lớn."

Lần này đến lượt Giang Thiện Hoan kinh ngạc:

“Họ không tặng con bằng khen hay lá cờ thi đua gì đấy chứ."

Cô vừa nói vừa mở ống hộp ra.

Nhìn kỹ, đúng là cờ thi đua thật.

Trên cờ thi đua còn viết —— 'Hiệp cảnh tập hung, nhân dân tiên phong.' (Hỗ trợ cảnh sát bắt hung thủ, tiên phong vì nhân dân)

“Anh cả anh cả anh cả, anh nhìn này nhìn này!"

Giang Thiện Hoan không nhịn được khoe khoang với Giang Chiếu Đình:

“Anh cả, họ nói em là 'nhân dân tiên phong' kìa!"

Giang Chiếu Đình cười nuông chiều:

“Phải, thấy rồi, là em."

Giang Thiện Hoan đắc ý không thôi, may mà cô không có đuôi, nếu không lúc này chắc chắn đã xoay như cánh quạt, bay lên tận trời rồi.

Lần đầu tiên, cô cảm thấy điều này khiến mình vui hơn cả tiền bạc.

Lúc này, điện thoại của Lâm Nhiên đột nhiên vang lên.

Nhìn qua, hóa ra là cấp trên của cấp trên của cấp trên đích thân gọi tới.

“Xin lỗi, tôi nghe điện thoại một lát."

Bên ngoài phòng bao, Lâm Nhiên cung kính bắt máy.

“Thủ trưởng."

“Gặp được người chưa?"

Lâm Nhiên gật đầu:

“Gặp rồi ạ, đúng là đại lão thật sự, thủ trưởng có biết cô ấy vừa tặng tôi thứ gì không?"

Lâm Nhiên không nhịn được mà khoe khoang, thổi phồng quả b.o.m vi hình kia lên tận mây xanh trong điện thoại.

Khiến nhân vật tầm cỡ ở đầu dây bên kia nghe mà ngẩn ngơ, nửa ngày mới thốt ra được một câu:

“Có thể mời cô ấy đến phía quân đội không?"

Lâm Nhiên mang theo nhiệm vụ cấp trên giao phó quay lại phòng bao.

Thì phát hiện món ăn đã lên đủ cả, mọi người đều đang đợi anh ta.

Mẹ ơi, chuyện này chuyện này...

Để anh ta gặp được một vị đại lão thực sự gần gũi dân rồi.

Được được được, lần này anh ta có nói gì cũng phải lôi kéo bằng được đại lão về quân đội!

Thế nên lúc ăn cơm, suốt cả quá trình anh ta đều nung nấu ý định làm sao để “bắt cóc" đại lão.

Tuy nhiên cuối cùng lại đ.á.n.h mất tiên cơ.

Trong lúc anh ta còn đang vắt óc suy nghĩ, Chử Trình đã ngay lập tức bắt đầu lân la làm quen khi Giang Thiện Hoan vừa buông đũa.

“Đại lão, tôi có một vụ án chưa giải quyết được, ngài xem ngài có thể vất vả vẽ giúp tôi vài bức chân dung không?"

“Điều kiện gì đó, ngài cứ việc đưa ra, những gì tôi không quyết định được, tôi có lật đổ lãnh đạo của chúng tôi cũng sẽ đáp ứng ngài."

“Chỉ cần ngài gật đầu, bất cứ điều kiện gì chúng tôi cũng có thể đồng ý."

“Nếu ngài không chê nơi nhỏ bé như Cục An ninh quốc gia chúng tôi, tôi có thể sắp xếp cho ngài vào làm bất cứ lúc nào, chúng tôi là đơn vị sự nghiệp, biên chế ổn định đấy nhé."

Giang Thiện Hoan nghe mấy câu trước của anh ta thì không có phản ứng gì, nhưng càng nghe về sau thì càng thấy kinh hồn bạt vía.

Cô vào Cục An ninh quốc gia á?

Kẻ ngoài vòng pháp luật vào Cục An ninh quốc gia?

Thế chẳng khác nào chuột sa vào hang mèo!

Trực tiếp tự nộp mình tận cửa rồi còn gì.

Cô thấp thỏm, mãi không nói lời nào, khiến Chử Trình và Lâm Nhiên đều tưởng cô đang lung lay.

Tim Lâm Nhiên nảy lên một cái, chuyện này sao được!

“Đừng mà đại lão, ngài nhìn tôi này."

Lâm Nhiên lách vào trước mặt Chử Trình, hích anh ta sang một bên:

“Bên Cục An ninh quốc gia là bát sắt, còn quân đội chúng tôi là bát vàng."

“Thủ trưởng chúng tôi đã nói rồi, chỉ cần ngài bằng lòng đến căn cứ chỉ điểm, ngài bảo ông ấy làm đàn em cũng được!"

“Làm trâu làm ngựa, tuyệt đối không than vãn một câu."

“Hơn nữa, các loại phụ cấp của chúng tôi vô cùng hậu hĩnh, phong thái cũng cực kỳ đẳng cấp."

“Ra ngoài có xe chuyên dụng đưa đón, lính đặc chủng chuyên nghiệp mở đường cho ngài, vệ sĩ túc trực 24/24 chỉ cần ngài gọi là có mặt, hàng năm đại hội tuyên dương ngài sẽ ngồi ghế giám khảo."

“Tất cả mọi người trong căn cứ nhìn thấy ngài đều phải gọi một tiếng 'Giang chỉ đạo'."

Mắt Giang Thiện Hoan sáng rực lên.

Oa, nghe có vẻ cực kỳ đẳng cấp.

Sự thay đổi biểu cảm của cô rất rõ ràng, khí thế của Lâm Nhiên lập tức tăng vọt.

“Đại lão, đại lãnh đạo của chúng tôi hiện giờ đã đứng chờ sẵn ở cổng căn cứ để đón ngài rồi."

Lâm Nhiên nhìn cô bằng ánh mắt chỉ hận không thể lập tức đưa người đi, dịch chuyển tức thời đến căn cứ.

Chử Trình làm sao có thể cam lòng nhìn “cái cây hái ra tiền" của mình bị người khác đào góc tường.

“Cút sang một bên đi, có biết đến trước đến sau không hả!"

Lâm Nhiên:

“Tôi không biết, ai rảnh mà nói chuyện trước sau với anh."

Xin lỗi nhé, anh ta không thèm nói lý, anh ta cướp luôn cho nhanh.

Chử Trình hận không thể xé xác anh ta ra, biết thế đã chẳng dắt anh ta theo, đúng là tự rước họa vào thân mà.

“Không nói chuyện trước sau thì cũng phải nói chuyện thâm tình hay nông chứ."

Chử Trình lườm anh ta một cái, “Nhà tôi và Giang gia là thế giao đấy, anh chỗ nào mát thì lượn đi."

“Hóa ra anh còn biết Giang Tiểu Hoan là người nhà họ Giang à."

Giọng nói thong thả của Giang Chiếu Đình vang lên.

Hai người đang tranh chấp gay gắt:

“..."

“Sao, cậu cũng muốn tranh người à?"

Chử Trình không phục.

Giang Chiếu Đình nhướng mày:

“Con bé còn phải về nhà kế thừa gia sản, không có thời gian đến chỗ các anh làm đâu."

“..."

Oa, đại lão đúng là đại lão, không chỉ có thể lật đổ giới cảnh sát và quân đội, mà còn có thể tung hoành ngang dọc trên thương trường.

Khâm phục, khâm phục.

Giang Thiện Hoan ngẩn ra một giây, quay đầu nhìn anh cả với vẻ mặt muốn nói lại thôi.

Giang Chiếu Đình nháy mắt với cô một cái.

Giang Thiện Hoan lập tức hiểu ý ngay.

“Đúng vậy, tôi còn phải về thừa kế gia sản, e là không có nhiều thời gian đâu."

Thấy vậy, Chử Trình lập tức nói:

“Thừa kế gia sản thì có gì thú vị, trực tiếp chia cổ tức chẳng phải tốt hơn sao, ngài đến chỗ chúng tôi, đãi ngộ hàng năm không ít hơn phần gia sản ngài thừa kế đâu."

“Tránh ra."

Lâm Nhiên đẩy Chử Trình ra, “Chúng tôi đưa nhiều hơn, chuyển khoản một lần, tuyệt đối không trì hoãn."

Giang Thiện Hoan do dự, hai người trước mặt đều là bộ dạng 'đại lão nhìn tôi này'.

Thế này thì làm sao nỡ từ chối đây.

Chọn một trong hai...

Không không không, trẻ con mới chọn lựa, cô là Sơn Tiêu, cô muốn cả hai.

Một mình kiếm ba đầu lương, không, bốn đầu, ngày mai cô sẽ vươn lên đứng đầu bảng xếp hạng tỷ phú.

“Gửi ảnh cho tôi đi."

Cô nói với Chử Trình, “Chức vụ gì đó thì thôi, tôi hợp với nghề tự do hơn, nhưng tiền thì không được thiếu đâu nhé."

“Không thiếu, không thiếu, tuyệt đối không thiếu!"

Chử Trình lập tức đồng ý, sau đó nhướng mày với Lâm Nhiên.

Nhìn đi, nhìn đi, vẫn là tôi thắng nhé.

Lâm Nhiên nhất thời mếu máo:

“Đại lão, ngài thực sự không cân nhắc chúng tôi sao?"

“Ai bảo tôi không cân nhắc chứ."

Giang Thiện Hoan uống một hớp nước, “Ba ngày nữa tôi rảnh, có đợi được không?"

“Được!

Chắc chắn được!"

Lâm Nhiên lại thấy tràn trề hy vọng, “Đại lão, vậy là ngài đồng ý rồi sao?"

“Ngài làm một lúc hai việc luôn?"

Giang Thiện Hoan nhún vai:

“Chuyện nhỏ thôi mà."

Lâm Nhiên, Chử Trình:

“...

Lợi hại ——".

Trên xe đi về, Giang Thiện Hoan cứ nhìn chằm chằm Giang Chiếu Đình.

“Cứ nhìn anh mãi làm gì?"

Giang Chiếu Đình véo mặt cô.

Giang Thiện Hoan nắm lấy tay anh, hỏi:

“Anh cả, vừa rồi anh cố ý à?"

“Tại sao anh lại muốn em đến chỗ họ?"

“Anh không thấy em đến đó là cừu vào hang cọp sao?"

Giang Chiếu Đình cười:

“Người Hoa có câu —— Dựa vào cây lớn hóng mát cho khỏe."

“Bất kể sau này em gặp phải chuyện gì, đều có hai phía quân đội và cảnh sát Hoa Quốc chống lưng cho em."

Hơi thở Giang Thiện Hoan khựng lại một giây, vậy ra anh cả đang tìm đường lùi cho cô sao?

“Nhưng em là lính đ.á.n.h thuê mà, sau này em còn có thể tung hoành ngang dọc được nữa không?"

“Tại sao lại không?"

Giang Chiếu Đình vẻ mặt điềm tĩnh, “Em là cố vấn chuyên nghiệp của quân đội và cảnh sát Hoa Quốc, điều đó không ảnh hưởng đến những gì em làm ở ngoài lãnh thổ."

Giang Thiện Hoan gật đầu như hiểu như không, rồi đột nhiên thốt lên một tiếng.

“Em hiểu rồi, anh cả sợ em ở bên ngoài quá ngông cuồng, đắc tội với người ta, nên muốn tìm cho em một 'ông anh' lợi hại để bảo vệ em!"

Giang Chiếu Đình không gật đầu cũng không lắc đầu.

Thực ra những ngày qua anh đã tìm hiểu rất nhiều, với địa vị của Sơn Tiêu trong tập đoàn lính đ.á.n.h thuê, căn bản không có ai dám tìm cô gây rắc rối.

Nhưng vừa rồi cơ hội ở ngay trước mắt, anh muốn cô có thêm một lớp bảo vệ.

“Có còn hơn không."

Giang Thiện Hoan gật đầu, cười hì hì:

“Vậy bây giờ em cũng coi như xưng bá cả hai giới hắc bạch rồi."

“Đúng là có đẳng cấp."

Cô đắc ý vỗ vai Giang Chiếu Đình:

“Anh cả, sau này em bảo kê anh, có chuyện gì anh cứ lên tiếng, em giải quyết trong vòng một nốt nhạc."

Cô bắt chước bộ dạng đại ca xã hội đen trong phim Hồng Kông, ra vẻ nghĩa hiệp đầy mình, một tiếng anh em lớn hơn cả trời.

Giang Chiếu Đình bật cười:

“Được, Giang ca bảo kê anh."

Sau khi về nhà, Giang Thiện Hoan đem quà mua cho mọi người ra chia.

Cô cũng không biết từ lúc nào đã hình thành thói quen, hễ đi xa về là phải có quà cho người nhà.

Chắc là bị ảnh hưởng từ mọi người trong gia đình.

Mỗi lần anh cả đi công tác đều mua quà hoặc đặc sản cho gia đình.

Ba mẹ đi du lịch cũng gửi rất nhiều đồ đặc sắc của địa phương về.

Chị hai thích mua thú nhồi bông cho mọi người nhất, đủ các loại.

Lần đầu tiên nhận được, cô đã cười mất nửa ngày, hoàn toàn không tưởng tượng nổi bộ dạng chị hai vốn lạnh lùng đi vào trung tâm thương mại chọn thú nhồi bông sẽ như thế nào.

Giang lão tam là điên nhất, hễ đi đóng phim ở đâu, ăn được món gì cũng phải gửi một phần về.