“Có một khoảng thời gian anh ta bay đi bay lại các nơi liên tục, đến mức trong nhà ngày nào cũng có hàng chuyển phát nhanh tới.”

Dưới sự ảnh hưởng âm thầm đó, Giang Thiện Hoan cũng học được cách chuẩn bị những bất ngờ cho người nhà.

Kiếp trước, đừng nói là bất ngờ, mỗi lần cô hoàn thành nhiệm vụ mà còn sống trở về đã được coi là bất ngờ rồi..

Sáng sớm ba ngày sau, Giang Thiện Hoan vừa mở mắt đã nghe thấy trong sân vang lên những tiếng động cơ ô tô gầm rú liên hồi.

“Lâm Nhiên đến đón em rồi."

Lúc Giang Thiện Hoan và Giang Chiếu Đình xuống lầu, Đồng Uyển Thu và Giang Ân Hoa cũng vừa vặn xuống tới.

Dưới lầu, Giang Chiếu Vãn và Giang Tự đang đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn ra bên ngoài là một dãy dài những chiếc xe việt dã bọc thép màu xanh quân đội.

“Anh cả, nhà mình sắp bị khám xét à?"

Giang Tự quay đầu, nghi hoặc nhìn về phía Giang Chiếu Đình.

Nhưng rất nhanh, anh ta đã phản ứng lại, ánh mắt lập tức dời sang người Giang Thiện Hoan.

Lúc này, Đồng Uyển Thu và Giang Ân Hoa cũng phát hiện ra sự bất thường bên ngoài.

“Chuyện này là sao?"

Giang Ân Hoa vẫn còn khá bình tĩnh, dù sao cũng là người đã từng trải qua sóng gió, “Núi nhà mình cải biến thành căn cứ quân sự rồi à?"

Mọi người nhà họ Giang:

“..."

“Ba, họ đến tìm con đấy ạ."

Giang Thiện Hoan nói.

“Tìm con?"

Mọi người nhà họ Giang đồng thanh hô lên.

Ngoại trừ Giang Chiếu Đình đã biết chuyện, biểu cảm của những người còn lại vừa kinh ngạc, vừa tò mò xen lẫn lo lắng.

Đồng Uyển Thu vội vàng nắm lấy tay cô:

“Hoan Hoan, con không đắc tội với ai chứ?

Có phải gặp nguy hiểm gì không?

Con đừng có không nói mà tự mình gánh vác, cả nhà mình có khó khăn gì đều có thể cùng nhau vượt qua."

Đồng Uyển Thu nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, Giang Thiện Hoan có thể cảm nhận rõ ràng sự lo lắng của bà.

Rõ ràng tay đang run lên rồi mà vẫn không quên an ủi cô.

“Đúng thế, Hoan Hoan, con đừng sợ, ba bảo vệ con."

Giang Ân Hoa theo bản năng tiến lên một bước muốn che chở cho Giang Thiện Hoan ở phía sau.

Mới sáng sớm ra, suýt chút nữa Giang Thiện Hoan đã bị làm cho cảm động phát khóc rồi.

Cô nắm ngược lại tay Đồng Uyển Thu, giải thích:

“Mẹ đừng lo, con không đắc tội với ai cả, họ không phải đến tìm rắc rối đâu, chỉ là...

ừm... mời con đi làm khách thôi ạ."

“Làm khách?"

Đồng Uyển Thu và Giang Ân Hoa càng lo lắng hơn.

“Quân khu mời con đi làm khách á?"

Giang Ân Hoa đầy một bụng nghi vấn.

Câu nói này vừa dứt, Giang Tự cũng chạy vọt tới, nói nhỏ vào tai Giang Thiện Hoan bằng giọng chỉ có hai người nghe thấy:

“Đại lão, ngài không phải là bị lộ rồi chứ, họ định bắt ngài đi m.ổ x.ẻ nghiên cứu à?"

Giang Thiện Hoan:

“..."

Cô lườm Giang Tự một cái, cảnh cáo anh ta đừng nói những lời xui xẻo.

“Ừm... thì là, lần trước con vô tình giúp họ một việc nhỏ, họ bảo muốn cảm ơn con một chút."

Cô tìm một cái cớ nghe qua đã thấy đầy sơ hở.

“Hả?

Con giúp họ á?"

Đồng Uyển Thu thấy rất khó hiểu, “Thế thì phải là việc lớn đến mức nào mới khiến họ phải bày ra trận thế lớn như vậy chứ."

Giang Thiện Hoan cười hì hì:

“Cũng không lớn lắm đâu ạ, có lẽ, có lẽ làm vậy trông sẽ đẳng cấp hơn chăng."

“Dù sao cũng là phía chính quyền ra mặt, nên có phô trương thì cũng phải có thôi ạ."

Giang Ân Hoa và Đồng Uyển Thu cùng gật đầu:

“Thì ra là vậy..."

Giang Thiện Hoan:

“Hì hì, chính là như vậy đấy ạ..."

Cô bịa không nổi nữa, chỉ có thể dùng ánh mắt cầu cứu Giang Chiếu Đình.

Giang Chiếu Đình cũng biết ý, lập tức lên tiếng:

“Được rồi, ba mẹ, cứ để con bé đi đi, đừng để người ta đợi lâu, nếu không núi nhà mình có khi bị đ.á.n.h chiếm thật đấy."

“Nhưng mà..."

Đồng Uyển Thu vẫn còn hơi do dự.

“Mẹ cứ yên tâm đi, con bé mà thực sự phạm lỗi gì, đắc tội với ai thì đã sớm bị xử t.ử bí mật rồi, đâu có rầm rộ như thế này."

Giang Chiếu Đình nói.

Xử t.ử?

Cô là trọng tội phạm hay sao mà còn xử t.ử bí mật...

Giang Thiện Hoan thầm ghi hận anh cả một vố.

Hừ, hôm nay tuyệt đối sẽ không chủ động gửi tin nhắn cho anh cả nữa.

Nhưng đừng nói nha, lời của Giang Chiếu Đình nghe cũng khá có lý.

Giang Ân Hoa và Đồng Uyển Thu cứ thế bị thuyết phục.

“Vậy ba mẹ, con đi đây ạ."

“Vậy Hoan Hoan con phải cẩn thận đấy nhé, nếu có nguy hiểm gì con phải chạy ngay, về nhà nhé, mẹ bảo vệ con."

Đồng Uyển Thu rất quyến luyến không nỡ.

Giang Ân Hoa cũng vậy:

“Nhớ báo bình an cho ba mẹ nhé, đừng để bị người ta bắt nạt."

Dáng vẻ lo lắng của ông bà già này, nếu ai không biết chắc còn tưởng Giang Thiện Hoan đi chuyến này mười năm mới về.

“Yên tâm đi ạ, cứ nửa tiếng con lại báo bình an trong nhóm gia đình một lần, có kèm ảnh, kèm chữ, kèm thuyết minh luôn."

“Nhất định đấy nhé, mẹ sẽ luôn nhìn điện thoại đấy."

Dưới sự đảm bảo hết lần này đến lần khác của Giang Thiện Hoan, cuối cùng cô cũng khoác chiếc túi nhỏ của mình ra khỏi cửa.

Bên trong toàn là đồ ăn đồ uống mà Đồng Uyển Thu nhét cho.

Ai không biết còn tưởng cô đi chạy nạn không chừng.

Nhìn bóng lưng Giang Thiện Hoan rời đi, Đồng Uyển Thu và Giang Ân Hoa đứng trước cửa sổ sát đất hồi lâu không nỡ rời đi.

“Con đã bảo ba mẹ rồi mà, cứ yên tâm đi, Giang Tiểu Hoan sẽ không sao đâu."

Giang Tự nói.

Tuy không biết tại sao người của quân đội lại tìm đến tận cửa, nhưng dựa vào sự hiểu biết của anh ta về Giang Tiểu Hoan, chắc chắn sẽ không phải chuyện gì xấu.

“Nhưng mà, Hoan Hoan là một cô gái nhỏ, con bé có thể giúp gì được cho người của quân đội chứ?"

Đồng Uyển Thu vẫn lo lắng, “Có phải con bé ở bên ngoài bị người ta bắt nạt mà không dám nói không?"

“Không phải là bị bạo hành gì đấy chứ!"

Đồng Uyển Thu càng nói càng thấy sợ.

Ba anh em nhà họ Giang:

“..."

“Ái chà ba mẹ, ba mẹ cứ yên tâm đi, Giang Tiểu Hoan không đi bắt nạt người khác thì thôi, ai mà bắt nạt được nó chứ."

Giang Tự đưa ra lời nhận xét vô cùng khách quan.

Giang Chiếu Đình và Giang Chiếu Vãn cũng tán đồng gật đầu.

Ba anh em hiếm khi có ý kiến thống nhất, khiến đôi vợ chồng già nhất thời không còn lời nào để nói..

Bên ngoài.

Giang Thiện Hoan vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy Lâm Nhiên đang đứng trước chiếc xe mang biển số lưu thông đặc biệt.

Vừa thấy cô, Lâm Nhiên lập tức tiến lên:

“Thần tượng, cuối cùng cũng đợi được cô rồi."

“Hô!

Trận thế lớn thật đấy."

Giang Thiện Hoan cười bắt tay anh ta, “Ai không biết còn tưởng tôi trúng số mười tỷ, thuê vệ sĩ đi lĩnh thưởng đấy chứ."

Lâm Nhiên cười:

“Cô còn giá trị hơn mười tỷ nhiều."

“Hê, chàng trai này khéo nói quá nhỉ."

Lâm Nhiên cố nén nụ cười sắp bay lên tận mang tai:

“Tôi nói đều là sự thật mà, đại lão mời cô lên xe."

Đoàn xe cứ thế rời khỏi nội thành, xuống cao tốc rồi lên quốc lộ, đi thẳng vào rừng sâu núi thẳm.

Nếu là người khác chắc chắn đã sớm nghi ngờ có phải là bắt cóc buôn người rồi không.

Nhưng Giang Thiện Hoan thì khác, rừng sâu núi thẳm à, hì hì, đó chẳng phải là quê cũ của cô sao.

Cô ngồi trên xe, thản nhiên nghịch điện thoại, ăn đồ ăn, tán dóc với đám Hoắc Đường trong nhóm, thỉnh thoảng còn hỏi Lâm Nhiên có ăn đồ ăn vặt không.

Lâm Nhiên nhìn mà thầm bội phục, đây chính là sự điềm tĩnh của đại lão sao?

Nhớ năm đó lần đầu tiên anh ta đến căn cứ đặc biệt này, anh ta sợ đến mức suốt cả dọc đường không dám thở mạnh, tay nắm c.h.ặ.t túi xách để sẵn sàng kích nổ b.o.m rồi bỏ chạy.

Quả nhiên, kẻ phàm trần như anh ta và đại lão là không cùng một đẳng cấp.

Cuối cùng, sau năm tiếng đồng hồ xóc nảy kéo dài, chiếc xe đã rẽ vào cổng căn cứ dã ngoại của quân khu.

Xe còn chưa dừng hẳn, Giang Thiện Hoan đã nhìn thấy một đám người đông đúc đang đứng ở cửa.

Ào ào tới mười mấy người, quân hàm trên vai người sau còn to hơn người trước.

Nhưng cô khá là bình tĩnh, dù sao thủ lĩnh quốc gia vùng chiến sự cô cũng từng ám sát rồi.

Trận thế này không dọa được Giang Thiện Hoan, nhưng lại làm Lâm Nhiên giật mình một cái.

Anh ta đến căn cứ lâu như vậy rồi mà chưa từng thấy cảnh tượng nhiều nhân vật tầm cỡ tụ tập lại một chỗ như thế này.

Dẫn đầu là Mạc Kiến Minh, chỉ huy cao nhất của quân khu phía Bắc, sau lưng ông ta đều là những người đứng đầu các quân khu trong phạm vi quản lý, đều là những nhân vật lừng lẫy bên ngoài.

Hôm nay anh ta coi như là được mở mang tầm mắt rồi.

Giang Thiện Hoan vừa xuống xe, Mạc Kiến Minh đã đón tới, chủ động bắt tay cô:

“Giang tiểu thư, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, cuối cùng cũng mong được cô tới rồi."

Các sĩ quan quân đội phía sau ông ta lần lượt gật đầu chào hỏi, trong ánh mắt tràn đầy sự nhiệt tình và kính trọng.

Giang Thiện Hoan không hề khớp một chút nào, thản nhiên bắt tay người đàn ông.

“Chào ông, tôi là Phồn Tinh."

Các lãnh đạo căn cứ vốn dĩ định mời Giang Thiện Hoan vào phòng VIP để chiêu đãi t.ử tế.

Nhưng Giang Thiện Hoan chẳng thèm suy nghĩ mà từ chối luôn.

Không phải cô cao ngạo gì, chủ yếu là cô không giỏi mấy lời xã giao khách sáo này cho lắm.

“Đến thẳng xưởng chế tạo b.o.m đi ạ."

Cô vẫn thích đi thẳng vào vấn đề hơn.

Mạc Kiến Minh nghe xong thì cười:

“Giang tiểu thư thật sảng khoái."

Nói xong, ông ta làm một cử chỉ mời, Giang Thiện Hoan cũng không khiêm tốn, trực tiếp đi ở phía trước, biến mười mấy nhân vật tầm cỡ có địa vị cao thành những cái đuôi nhỏ đi theo sau mình.

Cái phô trương này chính là thứ cô cần, nếu không kiếp trước cô nỗ lực như vậy để làm gì.

Lâm Nhiên vì là người duy nhất Giang Thiện Hoan quen biết ở đây nên trực tiếp được Giang Thiện Hoan 'chỉ đích danh' đi sóng đôi cùng cô.

Lâm Nhiên đi bên cạnh cô mà lòng cứ nơm nớp lo sợ.

Mình đúng là to gan lớn mật thật, dám đi trước mặt lãnh đạo.

Đêm nay chắc mình không bị ám sát đâu nhỉ...

“Trông anh có vẻ rất căng thẳng?"

Giang Thiện Hoan hỏi.

Lâm Nhiên nặn ra một nụ cười khó coi, giả vờ thoải mái:

“Không có mà, không có đâu."

“Này ——" Giang Thiện Hoan rút từ trong túi ra một cây kẹo mút, “Ăn cây kẹo mút đi."

Cái này là lúc ra cửa Đồng Uyển Thu nhét vào túi cho cô.

Vẫn đối xử với cô như trẻ con đi dã ngoại xuân vậy.

Lâm Nhiên thấp thỏm nhận lấy cây kẹo mút, dư quang liếc qua các lãnh đạo phía sau.

Các lãnh đạo lại có vẻ mặt đầy an ủi.

Xem ra tên nhóc này vẫn còn có chút tác dụng đấy.

Cả nhóm nhanh ch.óng đến xưởng chế tạo b.o.m.

Lúc họ đến, mấy kỹ sư đang vây quanh một chiếc máy tính, ai nấy chân mày đều nhíu c.h.ặ.t như nút thắt, lầm bầm bàn tán gì đó không rõ.

Vừa thấy một đám người rầm rộ đi vào, họ lập tức hành lễ, nhưng ánh mắt lại đảo qua đảo lại trong đám đông.

Hình như đang tìm kiếm ai đó.

Một trong số những kỹ sư già nhất vừa nhìn thấy Lâm Nhiên liền reo lên:

“Ái chà, tiểu Lâm à, cuối cùng cậu cũng về rồi, cậu mau lại đây xem xem, sao dữ liệu mô phỏng này lại không đạt được dữ liệu thực nghiệm thế nhỉ?"

Lâm Nhiên tuy còn trẻ nhưng đã là người đứng đầu của cả phân xưởng này rồi.