“Trước mặt Giang Thiện Hoan anh ta là lính mới, nhưng ở đây, anh ta là tinh anh.”
Lâm Nhiên gật đầu, đi tới.
Giang Thiện Hoan đút tay túi quần, ngậm kẹo mút cũng đi theo sau.
Cô liếc nhìn máy tính vài cái, sau đó dời mắt đi, bắt đầu quan sát cả phân xưởng.
Có những quả b.o.m đang trong trạng thái thực nghiệm, cũng có những quả đã hoàn thành lắp ráp, còn có cả những quả đã kiểm tra đạt chuẩn đang chuẩn bị được áp tải đi.
“Lâm công, anh nhìn chỗ này này."
Phía sau, một kỹ sư trẻ dùng ngón tay chỉ trỏ trên máy tính, “Chúng tôi đã cải tiến lớp cách điện và độ dài dây dẫn, nhưng vẫn không đạt được hiệu quả mong muốn, có phải là đi sai hướng rồi không?"
Nhìn thí nghiệm mô phỏng trên máy tính, Lâm Nhiên nhíu mày.
Đây là loại b.o.m phá mới mà họ đang lắp ráp, nhưng về phương diện nâng cao uy lực của b.o.m phá này, họ đã cải tiến tới mười mấy phiên bản rồi mà vẫn không đạt được hiệu quả tối ưu.
Cải tiến lớp cách điện và dây dẫn đã là biện pháp cuối cùng của họ rồi.
Lâm Nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y, dời mắt khỏi máy tính, quay đầu nhìn Giang Thiện Hoan đang dáo dác nhìn quanh.
Mấy người khác thuận theo ánh mắt của anh ta nhìn sang, lúc này mới phát hiện phía sau họ còn đứng một cô gái.
“Lâm công, anh nhìn cô ấy làm gì?"
“Cô gái này lai lịch thế nào, sao lại vào được xưởng chế tạo b.o.m của chúng ta?"
“Lâm công, không lẽ là bạn gái anh?"
“Sao Mạc thủ trưởng cũng đến đây?"
Thoát ra khỏi thí nghiệm mô phỏng, mấy kỹ sư mới hậu tri hậu giác nhận ra sự bất thường của ngày hôm nay.
Lâm Nhiên không nói gì, chỉ đứng dậy đi tới trước mặt Giang Thiện Hoan.
“Đại lão, cô xem..."
Giang Thiện Hoan hiểu ý, khoanh tay đứng trước máy tính.
Hai giây sau, cô nói:
“Thiết kế cấu trúc thân đạn có quá nhiều chi tiết dư thừa, mô-đun ngòi nổ quá cũ, không tương thích với loại thu-ốc nổ mới của phiên bản này."
“Thời gian nổ sẽ bị chậm mất 0.8 giây, phạm vi nổ cũng theo đó mà thu hẹp lại."
Cô mặt không đổi sắc, vẻ mặt vô cùng điềm nhiên.
Khiến mọi người xung quanh đều tò mò.
Muốn phản bác nhưng lại cảm thấy cô nói rất chuyên nghiệp.
Nhưng nếu tin tưởng hoàn toàn thì lại hơi không dám.
“Nhưng mà, chúng tôi đã tính toán đi tính toán lại rồi ——"
“Hệ số giãn nở của vật liệu trong môi trường nhiệt độ cao đã tính vào chưa?"
Câu nói này vừa thốt ra, trong phân xưởng rơi vào một sự im lặng ch-ết ch.óc, từng người một trợn tròn mắt, vẻ mặt như vừa được khai sáng.
Mười mấy vị đại lãnh đạo tuy không hiểu gì, nhưng nhìn biểu cảm của họ là có thể thấy Giang Thiện Hoan chắc chắn không nói sai.
Nhìn biểu cảm của họ, Giang Thiện Hoan thấy sướng trong lòng một phen, tiếp tục nói ——
“Thực ra đây không phải là vấn đề chí mạng nhất."
Mọi người:
“!!!"
“Vẫn còn nữa sao?"
Giang Thiện Hoan nhướng mày, sau đó nhìn Lâm Nhiên:
“Có cần tôi nói thật không?"
Nói thật thì mất lòng, cô cứ hỏi một tiếng cho chắc vậy.
Lâm Nhiên gật đầu như gà mổ thóc:
“Cô nói đi, cô nói đi."
Giang Thiện Hoan nhếch môi, đưa tay cầm lấy một sợi dây dẫn mỏng như sợi tóc trên chiếc bàn bên cạnh:
“Độ dày lớp cách điện vượt chuẩn 0.1 milimet, không phải là an toàn tuyệt đối, nó sẽ bị kích nổ sớm dưới sự can nhiễu của điện từ mạnh."
Lời vừa dứt, xung quanh lại là một mảnh im lặng.
Đột nhiên ——
“A ——!"
Kỹ sư vừa lên tiếng lúc nãy kinh hô một tiếng, “Hèn chi phiên bản trước chúng tôi lắp ráp còn chưa đến điểm nổ chỉ định đã phát nổ rồi."
“Thì ra vấn đề nằm ở đây!"
“Ha ha ha ——" Mạc Kiến Minh cười vỗ tay, “Không hổ là Phồn Tinh lừng lẫy, quả nhiên danh bất hư truyền."
Ông ta đứng cách đó vài mét nhìn rất rõ, thời gian Giang Thiện Hoan nhìn máy tính không quá mười giây.
Nhưng mười giây đó lại có thể nói ra những khuyết điểm của b.o.m phá một cách rành mạch rõ ràng.
Đây không phải là trình độ mà một chuyên gia bình thường có thể đạt tới.
Và lời này của ông ta vừa nói ra, trong phân xưởng vang lên một hồi xôn xao.
“Cô ấy, cô ấy, cô ấy... cô ấy là Phồn Tinh?"
“Phồn Tinh là một cô gái xinh đẹp sao!?"
Hèn chi Mạc thủ trưởng cũng đến, một nhân vật tầm cỡ như vậy, đừng nói là Mạc thủ trưởng, ngay cả người cấp cao hơn nữa đến tiếp đón cũng không thành vấn đề.
Mấy kỹ sư không thể tin nổi nhìn Lâm Nhiên:
“Cô ấy thực sự là Phồn Tinh?"
Lâm Nhiên gật đầu:
“Chuẩn không cần chỉnh."
Ánh mắt của mọi người càng lúc càng quái dị, trên mặt mỗi người đều viết bốn chữ 'thế giới sụp đổ rồi'.
Lúc này, Giang Thiện Hoan ghé sát tai Lâm Nhiên, hỏi nhỏ:
“Tôi còn mấy câu nói thật nữa, nếu tôi nói ra thì họ có thấy tôi mất lịch sự không nhỉ?"
Lâm Nhiên:
“..."
Ý là vị đại lão này cũng khá là lịch sự đấy chứ...
“Không đâu không đâu, cô cứ nói đi, chúng tôi mời cô đến chính là để làm chỉ đạo cho chúng tôi mà."
“Cô không nói thì làm sao chúng tôi cải tiến được?"
“Cũng đúng."
Giang Thiện Hoan gật đầu, không đưa ra ý kiến gì thì số tiền này cầm cũng thấy nóng tay quá.
Nghĩ đến dãy số dài dằng dặc vừa được chuyển vào tài khoản của mình tối hôm kia, cô quyết định phải 'góp ý' thật tốt, tuyệt đối không được phụ lòng số tiền này.
Cô ngoắc ngoắc tay với những người xung quanh, ra hiệu cho họ đi theo mình.
Mọi người không hiểu gì nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe theo.
Tiếp theo, Giang Thiện Hoan đi xuyên qua các màn hình mô phỏng lớn trong phân xưởng.
“Độ nhạy của cảm biến áp suất mìn chống tăng quá cao, dễ bị xe bọc thép kích hoạt nhầm."
“Ống phóng này, góc của cánh đuôi ổn định bị lệch 1.5 độ, tầm b-ắn sẽ có sai số hai trăm mét."
“Còn bộ phụ kiện mìn bẫy này nữa, logic kích hoạt có lỗ hổng, thiết bị phản chế sẽ bị can nhiễu bởi sóng vô tuyến."
“..."
Cô nói với tốc độ bình thản, một hơi chỉ ra tám chín vấn đề.
Chính xác đến từng vị trí và thông số cụ thể, chi tiết đầy đủ, cô cảm thấy vô cùng xứng đáng với số tiền khổng lồ kia.
Cô cứ đi đằng trước nói, đám người đằng sau cầm cuốn sổ nhỏ cứ thế ghi chép.
Hận không thể ghi lại cả biểu cảm khi cô nói chuyện.
Mười mấy vị thủ lĩnh đi theo phía sau nghe cũng gật đầu lia lịa.
Số tiền này tiêu đáng giá thật.
Những vấn đề này nếu đều được cải tiến thì Hoa Quốc ở mảng đạn d.ư.ợ.c này chắc chắn sẽ dẫn đầu thế giới một cách tuyệt đối.
“Đại lão, cô đã nói nhiều như vậy rồi, có thể trổ tài cho chúng tôi xem một chút không?"
Không biết là ai đã nói một câu như vậy, khiến các lãnh đạo bên cạnh thầm vỗ tay khen ngợi trong lòng.
Cậu nhóc này có tiền đồ đấy, lát nữa về sẽ tăng lương cho cậu.
Giang Thiện Hoan chớp mắt:
“Được thôi."
Nếu nói vừa rồi toàn là công phu miệng lưỡi, thì bây giờ chính là màn trình diễn cá nhân của Giang Thiện Hoan.
Cô đảo mắt nhìn một vòng, cuối cùng đi tới trước một đống vật liệu thừa bị phế bỏ.
“Đại lão, cô định làm gì thế...?"
Lâm Nhiên ghé sát tai cô hỏi nhỏ.
Giang Thiện Hoan không thèm quay đầu lại:
“Thể hiện."
Lâm Nhiên:
“..."
Rất tốt, một vị đại lão rất mộc mạc.
Cô không có bản vẽ, không cần phác thảo, thậm chí không cần dùng máy tính mô phỏng, trực tiếp bắt tay vào làm.
Động tác của cô rất nhanh, mỗi lần cầm lên một linh kiện đều nằm ngoài dự tính của tất cả mọi người.
“Dùng cái thứ này để làm gì?"
Giây tiếp theo, “Hóa ra là dùng như thế này."
“Cái này cũng dùng được sao?"
Giây tiếp theo, “Lợi hại, thậm chí còn có thể dùng như vậy nữa."
“Nhanh nhanh nhanh, ghi lại hết đi, cái này cũng dùng được á?"
“Đù, thật sự mẹ nó dùng được kìa!"
Trong một tràng tiếng 'ồ oa' kinh ngạc, Giang Thiện Hoan đã từ đống phế liệu lấy ra một quả b.o.m nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay, kiểu dáng vô cùng đơn giản.
Quả b.o.m này trông rất bình thường, thậm chí có thể nói là không có bất kỳ điểm nhấn nào.
Nhưng khi Giang Thiện Hoan nâng niu nó trên tay thì không ai dám nghi ngờ uy quyền của nó.
“Cái này... cái này xong rồi sao?"
Mạc Kiến Minh có chút lắp bắp hỏi.
“Đây là loại b.o.m gì vậy?"
Nhìn thấy vẻ mặt đầy nghi hoặc của mọi người, Giang Thiện Hoan khẽ nhếch môi:
“Thiết bị phá nổ phiên bản cải tiến."
“Uy lực cũng chỉ lớn hơn gấp mười sáu lần loại ở chỗ các ông một chút thôi, và có kèm theo sóng xung kích định hướng."
Lời cô vừa dứt, toàn trường im bặt trong giây lát.
Sắc mặt ai nấy đều vô cùng đặc sắc.
“Mười sáu lần?"
“Không thể nào, chỉ với cái thứ nhỏ xíu này..."
Họ không phải không tin tay nghề của Phồn Tinh, chỉ là không tin cái thứ lắp ráp từ đống phế liệu này thôi.
“Đại lão, chúng tôi đều biết cô lợi hại, cô dù không bốc phét thì ——"
“Uỳnh —— Đoàng ——"
Lời nói bị cắt ngang bởi một tiếng nổ trầm đục.
Giang Thiện Hoan không nói gì, trực tiếp ném quả b.o.m vào hố thử b.o.m dưới lòng đất của phân xưởng.
Theo sau một tiếng nổ lớn, trên màn hình trung tâm của phân xưởng hiển thị một nhóm dữ liệu.
Không nhiều không ít, đúng mười sáu lần.
Mùi thu-ốc s-úng của vụ nổ lan tỏa vào mũi của mọi người.
Tất cả những người có mặt đều nín thở.
Người vừa mới nghi ngờ uy lực của quả b.o.m liền tự tát vào mồm mình mấy cái thật mạnh.
Cái miệng ch-ết tiệt, bảo mày cái gì cũng nói!
Giang Thiện Hoan liếc nhìn con số trên màn hình, quay người nhướng mày với mọi người.
“Uy lực cũng bình thường thôi nhỉ."
Mọi người:
“..."
“Tuyệt vời!"
Lâm Nhiên trực tiếp vỗ tay rào rào.
Không hổ là thiên tài chế tạo b.o.m bị các quốc gia ráo riết săn đón.
Đám đại lãnh đạo xung quanh cũng không khỏi tặc lưỡi khen ngợi, Mạc Kiến Minh lại càng tươi cười đi tới trước mặt Giang Thiện Hoan, thân thiết nắm tay cô.
“Cảm ơn, cảm ơn, thực sự vô cùng cảm ơn cô, Hoa Quốc gặp được thiên tài như cô đúng là đại phúc của quốc gia."
Ông ta bắt đầu thấy tiền đưa hơi ít rồi, hay là tăng thêm một chút nhỉ.
Tuyệt đối không được để các nước khác nẫng tay trên mất!
“Giang tiểu thư, không biết quả b.o.m này có thể sản xuất hàng loạt không?"
Thứ này nếu có thể sản xuất hàng loạt rồi công bố ra thế giới thì chẳng phải sẽ làm lóa mắt lũ người nước ngoài kia sao.
Giang Thiện Hoan cười:
“Được chứ, cái này coi như là quà gặp mặt tôi tặng cho căn cứ."
Cô đi mua đồ người ta còn tặng kèm ít hàng mẫu mà.
Đây là một thói quen tốt, cô cảm thấy mình có thể học tập theo.
“Dữ liệu vừa rồi chắc là đã được ghi chép chi tiết rồi, sau này các ông cứ theo đó mà phục chế là được, không có điểm gì khó cả."
Mọi người:
“..."
Đúng là 'không có điểm gì khó'.
Mấy kỹ sư nhất thời mồ hôi đầm đìa, ngộ nhỡ lúc đó họ không làm ra được quả b.o.m có uy lực y hệt thì chắc sẽ bị đuổi khỏi căn cứ mất.