Chuyện nhà nước ban hành luật thi hôn nhân, phải ba ngày sau tôi mới biết.

Trong ba ngày đó, tôi và Tô Nhu đang cãi nhau vì chuyện sính lễ.

Chúng tôi yêu nhau từ thời đại học, đến nay đã bảy năm rồi.

Nói lời khó nghe chút thì ngủ cũng đã ngủ chán chê rồi và cũng vì nể tình cảm bao nhiêu năm nay, tôi mới nghĩ đến chuyện chịu trách nhiệm.

Thế mà bố mẹ cô ấy lại như sư t.ử ngoạm, mở miệng ra là đòi sính lễ sáu vạn sáu.

Đây chẳng phải là muốn lấy mạng nhà tôi sao?

Với loại hàng cũ đã từng sống thử như Tô Nhu.

Đổi lại là người khác, không có hai ba mươi vạn của hồi môn thì đừng hòng tôi rước.

Nhà họ chỉ cho một chiếc xe nát mười mấy vạn làm của hồi môn mà dám đòi tôi nhiều tiền thế.

May mà Tô Nhu vẫn còn yêu tôi, cứ luôn vì tôi mà cãi nhau với bố mẹ cô ấy, thế là cuối cùng chúng tôi cũng đợi được cơ hội tốt.

Luật thi hôn nhân quy định chỉ cần thi được trên sáu mươi điểm là có thể chứng minh chúng tôi là chân ái.

Đến lúc đó bố mẹ nhà gái mà còn đòi sính lễ thì chính là phạm pháp!

Tôi vừa nghe tin này thì lập tức nói cho Tô Nhu biết.

Cô ấy nhẹ dạ, tôi dỗ dành vài câu là cô ấy đồng ý tham gia thi hôn nhân cùng tôi.

Đến lúc đó chẳng mất một xu, tôi còn có thể đòi của hồi môn từ nhà họ nữa.

Đúng là một mũi tên trúng hai con nhạn!

2

Khi tôi và Tô Nhu đến phòng thi, bên ngoài đã vây kín người.

Tất nhiên phần lớn đàn ông đều có suy nghĩ giống tôi.

Họ dỗ dành bạn gái đi thi cùng mình để được hưởng không một người vợ.

Ngay lúc chúng tôi chuẩn bị đăng ký, trong phòng thi đột nhiên bước ra hai người.

Người phụ nữ mặt mày hớn hở, trông có vẻ rất vui nhưng sắc mặt người đàn ông lại không tốt lắm.

Thế là tôi vội vàng tiến lại gần làm quen, muốn nhân tiện hỏi thăm: "Này anh bạn, thi thế nào rồi? Đề có khó không?"

"Cảm giác được hưởng không sướng lắm đúng không!"

Thế nhưng người đàn ông đó chỉ lườm tôi một cái rồi đẩy mạnh tôi ra, lớn tiếng c.h.ử.i bới: "Đừng ai tham gia thi! Ai đi là xui xẻo! Tôi yêu cầu khôi phục chế độ sính lễ!"

Mọi người xung quanh đều nhìn hắn như nhìn kẻ tâm thần.

Tôi vội vàng bịt tai Tô Nhu lại: "Đừng nghe hắn, chúng ta là chân ái, chắc chắn sẽ vượt qua thử thách!"

"Nhìn là biết hắn không được việc nên ch.ó cùng rứt giậu rồi!"

Tôi nói xong, sợ Tô Nhu đổi ý mà đến cả quy tắc cũng không kịp đọc, đã vội vàng nộp chín tệ phí đăng ký.

Thế nhưng ngay lúc chúng tôi đăng ký thành công thì giám khảo lại dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn tôi, còn cười nữa chứ.

Tôi cảm thấy toàn thân lạnh toát.

3

May mà mọi chuyện vẫn khá suôn sẻ.

Tôi và Tô Nhu vào một căn phòng nhỏ riêng biệt để thi, bên trong có hai cái bàn và ba vị giám khảo.

Ở giữa còn ngăn một tấm kính cách âm, để tránh chúng tôi trao đổi với nhau.

Rất nhanh, giám khảo bắt đầu giải thích quy tắc khảo thí hôn nhân: "Cuộc thi hôn nhân lần này gồm tám câu hỏi, tổng điểm một trăm, sáu mươi điểm là đạt."

"Nếu vượt qua thử thách thì hai bên sẽ được miễn sính lễ và trở thành vợ chồng hợp pháp."

"Nếu không vượt qua thử thách, bên trượt phải bồi thường cho bên kia một triệu."

Tôi nghe đến đoạn đầu thì còn đang đắc ý nhưng nghe đến đoạn phải đền tiền, không nhịn được mà nổi cáu: "Quy tắc ch.ó má gì thế? Một triệu, đi cướp à!"

Giám khảo bất mãn lườm tôi một cái: "Thí sinh này, đăng ký thành công đồng nghĩa với việc cậu đã biết rõ quy tắc."

"Nếu còn gây rối trật tự phòng thi thì sẽ trực tiếp xử lý là không đạt!"

Lúc này tôi mới gác chân lên, miễn cưỡng ngồi xuống.

Kỳ thi chính thức bắt đầu.

Trên màn hình điện t.ử trước mặt tôi xuất hiện câu hỏi đầu tiên: "Xin hỏi, sinh nhật của nửa kia là ngày nào?"

Tôi nhìn thấy câu hỏi này mà không nhịn được cười, chỉ thế thôi sao? Đúng là câu hỏi cho điểm.

Sinh nhật Tô Nhu tôi nhớ rõ mồn một.

Hồi mới theo đuổi cô ấy, mỗi lần sinh nhật tôi đều viết thiệp tay cho cô ấy và đặc biệt nấu mì trường thọ thêm trứng ốp la, khiến cô ấy cảm động phát khóc.

Dù sao thì người đàn ông chịu khó đầu tư tâm sức như tôi cũng không nhiều.

Thế là tôi không chút do dự viết đáp án, hệ thống nhanh ch.óng sáng đèn xanh: [Trả lời đúng, được mười điểm!]

4

Tôi liếc nhìn Tô Nhu bên cạnh, rõ ràng cô ấy cũng chẳng áp lực gì.

Tất cả đều nhờ tôi cả.

Mỗi lần sắp đến sinh nhật mình, tôi đều gửi trước những thứ muốn mua cho cô ấy.

Cũng không đắt lắm, nhiều nhất chỉ tốn vài nghìn tệ.

Tôi không nỡ để cô ấy tốn tâm tư, chuyện gì dùng tiền giải quyết được thì không phải là chuyện.

Thế nên Tô Nhu chắc cũng phải nhớ sinh nhật tôi rất kỹ mới đúng.

Không lâu sau, câu hỏi tiếp theo bắt đầu.

[Xin hỏi, nửa kia của bạn thích thêm mấy viên đường vào cà phê?]

Câu hỏi vừa ra, cả tôi và Tô Nhu đều hơi ngẩn người.

Chuyện nhỏ nhặt này ai mà nhớ cho rõ, hơn nữa cả hai chúng tôi đều không thích uống cà phê.

Tôi quay đầu nhìn lại, Tô Nhu vừa vặn cũng nhìn về phía tôi.

Cô ấy lén dùng tay ra hiệu số ba, tôi vội vàng điền đáp án vào.

Hệ thống nhanh ch.óng sáng đèn xanh: [Trả lời đúng, được mười điểm!]

Tôi không nhịn được nhún vai, hai mươi điểm này kiếm dễ quá.

Cứ đà này chẳng phải ai cũng đỗ sao.

Lúc này, Tô Nhu bắt đầu sốt ruột, cô ấy chỉ vào màn hình, nhắc tôi vẫn chưa đưa đáp án cho cô ấy.

Tôi vừa định ra hiệu cho cô ấy nhưng lại bắt đầu do dự.

Tuy nói thông qua cuộc thi hôn nhân có thể miễn sính lễ nhưng một triệu rõ ràng hấp dẫn hơn nhiều.

Nếu Tô Nhu không qua thì sao.

Tôi cầm một triệu trong tay, muốn cưới mấy vợ mà chẳng được?

Hơn nữa tôi cũng chơi chán Tô Nhu rồi, trên giường cứ như khúc gỗ.

Đôi khi muốn đổi gió chút đỉnh mà cô ấy cứ ngại ngùng, thật chán ngắt.

Thế là tôi tàn nhẫn, cố tình ra hiệu đáp án sai cho cô ấy.

Tô Nhu hoàn toàn tin tưởng tôi, điền thẳng vào nhưng giây tiếp theo, hệ thống lại bật đèn đỏ.

Chẳng cần nghĩ cũng biết vòng này chắc chắn cô ấy được không điểm.

Còn tôi thì làm vẻ mặt kinh ngạc, lắc đầu nguầy nguậy.

Tỏ ý rằng tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra.

Dù sao Tô Nhu cũng rất dễ dỗ, tôi có bán cô ấy đi cô ấy cũng chẳng trách tôi đâu.

5

Sau khi trả lời xong hai câu, giám khảo tuyên bố nghỉ mười phút.

Tôi tranh thủ hút điếu t.h.u.ố.c, tiện thể gọi điện cho bố mẹ: "Alo, bố, mẹ, kỳ thi này dễ lắm."

"Hai người mau thông báo cho họ hàng bạn bè đi, con sắp cưới vợ rồi."

"Thiệp cưới không cần viết tên Tô Nhu đâu, chưa chắc đã là cô ấy đâu."

"Nếu cô ấy cũng qua cuộc thi hôn nhân thì miễn cưỡng cho cô ấy cơ hội gả vào nhà mình."

"Lỡ cô ấy không qua, con lấy tiền thưởng đổi vợ mới luôn."