Bố mẹ nghe xong vui mừng khôn xiết, cứ khen tôi có bản lĩnh.
Tôi đắc ý cúp máy nhưng quay đầu lại mới phát hiện, mười phút này Tô Nhu chẳng làm gì cả mà chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi hơi chột dạ gãi gãi đầu, kính này là cách âm mà.
Cô ấy chắc không nghe thấy tôi nói gì đâu nhỉ?
Lúc này, màn hình lại sáng lên, hiện ra câu hỏi thứ ba.
[Nếu bạn có một triệu, bạn có sẵn lòng chia một nửa cho bạn đời của mình không?]
[Chú ý, câu hỏi này tăng độ khó, giá trị hai mươi điểm, xin hãy trả lời cẩn thận!]
Lần này làm khó tôi rồi.
Hỏi tôi có sẵn lòng chia không thì trong lòng tôi chắc chắn là không rồi.
Người ta đều ích kỷ, đối tượng sao quan trọng bằng tiền?
Đổi lại là Tô Nhu chắc chắn cũng sẽ không chia cho tôi.
Nhưng câu này khảo nghiệm nhân tính, trực tiếp nói không sẵn lòng chắc chắn bị trừ điểm.
Thế là tôi quyết định xem Tô Nhu chọn thế nào trước.
Cô ấy đúng là giả tạo thật, vừa vào đã chọn sẵn lòng.
Hệ thống thế mà lại bật đèn xanh, thế là cô ấy được bốn mươi điểm rồi.
Tôi cũng không chịu thua, lập tức chọn sẵn lòng, còn cố tình nói thêm vài câu với hệ thống: "Tôi thấy tiền không thể đo lường tình cảm, bạn đời đối với tôi quan trọng hơn cả mạng sống."
"Đừng nói là chia đôi, dù có bắt tôi đưa hết cho cô ấy tôi cũng sẵn lòng!"
Chẳng phải chỉ là diễn kịch thôi sao? Ai mà chẳng biết.
Dù sao hệ thống cũng đâu biết trong lòng tôi nghĩ gì nhưng giây tiếp theo, hệ thống lại bật đèn đỏ: [Trả lời sai! Câu này không điểm!]
Thế là tôi nổi điên, tức giận đập bàn: "Không phải, dựa vào cái gì!"
"Dựa vào cái gì cô ấy chọn sẵn lòng thì được điểm, còn tôi lại là không điểm? Không công bằng!"
"Giám khảo! Tôi yêu cầu đ.á.n.h giá lại!"
6
Giám khảo nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ, sau đó chỉ vào thiết bị bên cạnh: "Thí sinh này, câu hỏi này khảo nghiệm sự trung thực."
"Rõ ràng là cậu đã nói dối, không vượt qua được bài kiểm tra của máy phát hiện nói dối."
"Trung thực quan trọng hơn nhiều so với việc dẻo miệng!"
Lúc này tôi mới để ý hóa ra bên cạnh còn có một cái máy phát hiện nói dối, mất cảnh giác rồi!
Nhưng không thể nào, sao Tô Nhu có thể tốt như vậy được?
"Giám khảo! Tôi tố cáo, tôi thấy máy phát hiện nói dối của Tô Nhu hỏng rồi!"
"Con người ai chẳng ích kỷ, đây là lẽ thường tình."
"Tôi không tin cô ấy có thể rộng lượng như vậy! Tôi yêu cầu để cô ấy sang chỗ tôi trả lời lại!"
Tô Nhu không nghe thấy tôi nói gì, vẫn đang lo lắng tại sao tôi không qua cho đến khi giám khảo gọi cô ấy trả lời lại, cô ấy mới nhìn tôi với vẻ bàng hoàng.
Sau đó đi sang chỗ tôi.
Tôi tránh ánh mắt cô ấy, cười gượng: "Cục cưng, em đừng hiểu lầm, anh không nghi ngờ em."
"Anh chỉ là thấy cái máy của anh hình như không giống của em nên kiểm tra lại thôi."
Tô Nhu c.ắ.n môi dưới, rõ ràng là không tin lắm nhưng tôi cũng chẳng quản được nhiều thế nữa.
Trước lợi ích, anh em ruột còn phải phân minh thì tôi tuyệt đối không được để điểm của cô ấy vượt qua tôi!
Nhưng không ngờ, Tô Nhu lại vượt qua bài kiểm tra một lần nữa.
Máy phát hiện nói dối trước mặt cô ấy cứ như bị hỏng vậy.
Tôi không nhịn được gào lên tại sao, Tô Nhu lại rất thản nhiên: "Anh từng nói chúng ta phải có phúc cùng hưởng, của em chính là của anh mà."
"Nhưng cục cưng, tại sao anh lại không qua, chẳng lẽ anh không muốn chia sẻ với em sao?"
Tôi thực sự muốn hộc m.á.u, hóa ra cô ấy được điểm đều là nhờ cái não yêu đương.
7
Trước mặt Tô Nhu, tôi vẫn phải diễn kịch một chút: "Anh là đàn ông, tiền phải để dành cho việc lớn."
"Cục cưng, chúng ta còn phải mua nhà mua xe nữa nên anh không thể chia cho em một nửa được."
Tô Nhu gật đầu như hiểu như không, coi như đã lừa được cô ấy.
Câu này tôi mất trắng hai mươi điểm, tiếp theo không được phép trừ điểm nữa.
Nếu không muốn lấy được sáu mươi điểm, đúng là hơi khó khăn.
May mắn là sau những câu hỏi khó lại có hai câu hỏi dễ để tặng điểm.
Một câu là cung hoàng đạo của đối phương là gì, một câu là đối phương thích nhất cái gì.
Cái này chẳng phải dễ sao? Cung Song Ngư, thích nhất là tôi.
Rất nhanh tôi đã dễ dàng lấy được hai mươi điểm.
Còn người đàn bà ngốc nghếch Tô Nhu kia chắc cũng điền là tôi thích nhất là cô ấy nhưng thực tế tôi thích nhất là tiền cơ mà!
Thế nên cuối cùng, cô ấy chỉ lấy được mười điểm.
Đến đây, điểm số của chúng tôi đã xấp xỉ nhau rồi và sự tự tin trong tôi cũng tăng lên gấp bội.
Bây giờ đã được bốn mươi điểm, chỉ cần kiếm thêm hai mươi điểm nữa là ổn.
Nhưng nhìn câu hỏi tiếp theo hiện lên trên màn hình, tôi trợn tròn hai mắt.
Quỷ thật, lần này lại là câu hỏi thực hành!
[Sắp đến trưa rồi, xin hãy làm một bữa trưa cho bạn đời của bạn.]
[Độ khó câu hỏi này đã tăng lên, giá trị hai mươi điểm, xin hãy trả lời cẩn thận!]
Tôi c.ắ.n móng tay, cảm thấy có chút khó xử.
Nấu một bữa cơm thì đơn giản nhưng tiêu chuẩn chấm điểm là gì chứ?
Đây là câu hỏi tận hai mươi điểm đấy!
Dựa theo kinh nghiệm lần trước, muốn lấy điểm chắc chắn không hề đơn giản.
Biết đâu lại có cái bẫy đang chờ tôi nhảy vào ấy chứ.
Thế là tôi quyết định chưa ra tay vội, xem Tô Nhu làm thế nào đã.
Nhưng đứng trước đám nguyên liệu hoa mắt ch.óng mặt, Tô Nhu lại chẳng chọn gì cả.
Cô ấy chỉ lấy đi một chiếc nồi cơm điện và một bát gạo.
8
Tôi chằm chằm nhìn Tô Nhu, mãi không hiểu cô ấy định làm món gì.
Chẳng lẽ định nấu cơm trước sao?
Dù sao với tay nghề của Tô Nhu, trong phút chốc là có thể làm ra một bàn tiệc thị soạn.
Thực sự so về mùi vị thì tôi không lại cô ấy rồi.
Nhưng Tô Nhu có được ngày hôm nay, đều phải cảm ơn tôi cho đàng hoàng đấy.
Trước khi yêu tôi, ở nhà đến cái bát cô ấy cũng chẳng thèm rửa.
Đã là phụ nữ mà không biết nấu ăn rửa bát thì ra thể thống gì?
Thế là tôi cố ý nói bên tai cô ấy nếu sau khi tan làm mà được ăn cơm nóng do người phụ nữ mình yêu nấu thì tuyệt biết mấy.
Tô Nhu tất nhiên không nỡ làm tôi thất vọng.
Một tiểu thư đài cát như cô ấy lại sẵn sàng vì tôi mà xuống bếp.
Lần đầu xào rau, tay cô ấy bị dầu b.ắ.n lên mọc mấy chục cái bọng nước.
Tôi giả vờ xót ruột không thôi, hết bôi t.h.u.ố.c lại dán băng cá nhân cho cô ấy.
Nói là sau này sẽ không bao giờ bắt cô ấy nấu ăn nữa.
Nhưng điều đó sao có thể chứ? Muốn trở thành một người vợ hiền mẹ đảm thì phải rèn luyện nhiều vào chứ.
Tôi khen cơm canh cô ấy nấu ngon lắm, nếu ngày nào cũng được ăn thì tốt biết mấy.
Phụ nữ mà, rất dễ dỗ dành.
Để làm tôi vui, Tô Nhu bất chấp sự sợ hãi để tiếp tục nấu ăn cho tôi.
Tôi tất nhiên cũng chẳng rảnh rỗi.
Để rèn luyện cô ấy mà ngày nào tôi cũng mời họ hàng bạn bè về nhà ăn cơm.
Để mọi người đều được nếm thử tay nghề của Tô Nhu, thúc đẩy cô ấy tiến bộ.
Thời gian lâu dần, cô ấy thực sự luyện thành tài.
Dù trên tay có thêm vài vết sẹo nhưng thế cũng đáng.