Theo tình hình trước đó, mỗi khi vượt qua một câu hỏi hai mươi điểm, sẽ có hai câu hỏi tặng điểm.

Câu hỏi mười điểm chắc cũng không khó đến mức nào đâu.

Bây giờ tôi đã được năm mươi điểm rồi, chỉ cần trả lời đúng một câu nữa là được.

Thế là tôi hít sâu một hơi, lại đứng trước màn hình hiển thị.

Câu hỏi thứ bảy nhanh ch.óng hiện ra: [Bạn có từng có hành vi không chung thủy với bạn đời không? Bao gồm cả ngoại tình tư tưởng, vui lòng trả lời trong vòng mười giây!]

Tôi thật sự không chịu nổi nữa, cố tình nhắm vào tôi phải không?

Là đàn ông, ra ngoài uống rượu xã giao, thỉnh thoảng diễn kịch mua vui chút thì có gì không bình thường chứ.

Sao có thể gọi là không chung thủy, sao có thể gọi là ngoại tình được chứ?

Nghiêm trọng nghi ngờ người ra đề này là phụ nữ!

Sau khi nghe câu hỏi này, Tô Nhu không chút do dự chọn "không".

Sau đó nhìn về phía tôi.

Rõ ràng, cô ấy đang nghi ngờ tôi.

Tôi đứng tại chỗ như ngồi trên đống lửa, trả lời cũng không được, không trả lời cũng không xong.

Chẳng lẽ lại nói trước mặt cô ấy là tôi từng lăng nhăng với người đàn bà khác sao?

Lúc này, tiếng đếm ngược bắt đầu vang lên: [Ba, hai, một, kết thúc trả lời!]

[Thí sinh bỏ quyền câu này, tính là không điểm.]

Không hiểu sao, tôi lại thấy nhẹ nhõm.

Dù sao thì dù tôi có trả lời cũng chắc chắn không lấy được điểm.

Chi bằng chẳng thừa nhận gì cả, cô ấy cũng đâu có bằng chứng.

12

Phía Tô Nhu hiện đèn xanh, cô ấy lại được mười điểm nhưng tôi cũng chẳng ngạc nhiên.

Dù sao phụ nữ đâu có áp lực lớn như đàn ông, phải kiếm tiền nuôi gia đình.

Họ có lý do gì để ngoại tình chứ?

Đàn ông chúng tôi vất vả biết bao, dù khổ dù mệt cũng không được than vãn.

Thỉnh thoảng ra ngoài xả hơi chút thì phạm pháp à?

Dẫu vậy, biểu cảm của Tô Nhu vẫn rất khó coi.

Lần này cô ấy có vẻ khôn ra rồi, còn quay lại chất vấn tôi: "Giang Thành, không phải anh nói muốn cưới em sao?"

"Câu hỏi mười điểm vừa rồi, tại sao anh lại bỏ cuộc?"

"Là anh không trả lời được hay là anh có tật giật mình?"

Tôi gãi đầu cười trừ: "Anh chỉ là lơ đãng thôi mà? Không chú ý thời gian thôi."

"Cục cưng, em đến chút tin tưởng này cũng không dành cho anh sao? Lại còn nghĩ anh sẽ ngoại tình? Anh trông giống loại người đó à!"

"Nếu em đã nói vậy thì em cứ chia tay với anh sớm đi cho rồi!"

Mỗi lần đối mặt với sự chất vấn của Tô Nhu, tôi đều tỏ ra lý lẽ hơn cô ấy.

Chiêu này lần nào cũng hiệu quả.

Tô Nhu dù sao cũng chưa tận tai nghe tôi nói mình ngoại tình, dù có nghi ngờ thế nào cũng đành bỏ qua.

Lúc này, giám khảo bắt đầu nhắc nhở: "Hai thí sinh, chỉ còn câu hỏi cuối cùng, xin hãy trả lời thật nghiêm túc!"

Không hiểu sao, tôi đột nhiên thấy hơi căng thẳng, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.

Mười điểm này mà không lấy được, tôi sẽ phải đền cho Tô Nhu một triệu đấy mà Tô Nhu cũng cứ nhìn chằm chằm vào tôi, tôi thậm chí có ảo giác rằng cô ấy đang mong tôi thua.

Rất nhanh, câu hỏi cuối cùng xuất hiện trên màn hình: [Xin hỏi mật khẩu điện thoại của bạn đời của bạn là gì?]

Tôi nhìn thấy câu hỏi này mà phấn khích đến mức suýt bật cười thành tiếng.

Câu hỏi cho điểm! Đúng là câu hỏi cho điểm! Xem ra ông trời cũng không muốn thấy tôi thua!

Tôi không chút do dự đọc ra mật khẩu điện thoại của cô ấy: "056478! Là ngày sinh nhật của cô ấy!"

Tô Nhu nhìn tôi trả lời xong, vẻ mặt phức tạp nhìn tôi.

Cô ấy chọn là không biết.

Cô ấy đúng là không biết mật khẩu điện thoại của tôi, dù sao thì bí mật trong điện thoại tôi nhiều như vậy.

Sao có thể để cô ấy thấy được chứ?

Nhưng tôi không yên tâm về cô ấy nên nhân lúc cô ấy nhập mật khẩu đã lén ghi nhớ lại.

Còn thường xuyên nửa đêm nhân lúc cô ấy ngủ say, lục lọi lịch sử trò chuyện của cô ấy với đồng nghiệp nam.

Mặc dù Tô Nhu chưa bao giờ có lỗi với tôi nhưng phòng bệnh hơn chữa bệnh, đề phòng vẫn hơn chứ nhỉ?

Không ngờ lần thi này lại có đất dụng võ, tôi thật thông minh!

Thế nhưng ngay khi tôi đang phấn khích chuẩn bị đón nhận mười điểm cuối cùng của mình.

Màn hình hiển thị lại sáng lên, là đèn đỏ!

[Trả lời sai, câu này không điểm!]

13

Nụ cười của tôi cứng đờ trên mặt, không thể tin nổi nhìn vào hệ thống.

Tôi lại không nhịn được mà cướp lấy điện thoại của Tô Nhu ngay tại chỗ.

Thử đi thử lại ba bốn lần, mật khẩu không sai mà, mở khóa được ngay.

"Giám khảo, lần này hệ thống thực sự sai rồi, không tin các người tự xem đi!"

"Mật khẩu tôi báo là đúng, có thể mở khóa điện thoại của cô ấy."

Ba vị giám khảo nhìn nhau, đều đồng loạt lắc đầu, để lộ nụ cười quái dị.

"Quả nhiên, lại thêm một kẻ không chịu nổi thử thách."

Giám khảo ở giữa thấy tôi vỡ mộng, lúc này mới nói cho tôi biết sự thật: "Thực ra câu hỏi này kiểm tra mức độ tin tưởng giữa hai người."

"Nếu cậu thực sự tin tưởng bạn gái mình, sao lại đi lén xem mật khẩu điện thoại của cô ấy chứ?"

Lúc này tôi mới ngã ngồi xuống đất, chiêu trò, tất cả đều là chiêu trò!

Phía bên kia, hệ thống của Tô Nhu sáng đèn xanh, cô ấy lại được mười điểm.

Nhưng cô ấy lại không chút biểu cảm, chỉ dùng ánh mắt thất vọng nhìn tôi.

Tôi đột nhiên cảm thấy, hình như cô ấy đã biết điều gì đó.

Thế là tôi điên cuồng lao tới, túm lấy tay cô ấy: “Cục cưng, chúng ta đi thôi, mấy câu hỏi này đều là giả, căn bản không thể tin được."

"Anh thật là ngu ngốc mới tới tham gia cái kỳ thi c.h.ế.t tiệt này!"

"Chúng ta về nhà thôi, cứ theo điều kiện bố mẹ em đưa ra, chẳng phải là sáu vạn sáu sao? Nhà chúng ta lo hết."

"Còn về cái hình phạt một triệu kia, chắc em không coi là thật đâu nhỉ?"

Tôi cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói ra câu này để thăm dò Tô Nhu nhưng cô ấy vẫn đứng tại chỗ, không chịu nhúc nhích nửa bước: "Giang Thành, là anh khăng khăng bắt em tới tham gia kỳ thi kết hôn."

"Vậy thì em cũng hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, mọi thứ cứ theo quy định pháp luật mà làm."

Lưng tôi lạnh toát, đột nhiên có dự cảm không lành nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười: "Cục cưng, em đang nói gì vậy? Sao anh nghe không hiểu gì cả."

"Sau này chúng ta là một nhà rồi, chẳng lẽ còn phải tính toán cái một triệu đó sao?"

"Nếu là anh thắng, anh cũng sẽ không đòi tiền em đâu."

Tô Nhu chỉ cười lạnh một tiếng rồi phát đoạn ghi âm trong điện thoại lên.

Trong đoạn ghi âm, chính là nội dung tôi nói khi gọi điện cho bố mẹ trong giờ nghỉ.

Hóa ra lúc đó tường không cách âm, tất cả đều bị cô ấy nghe thấy hết rồi!

"Chẳng phải anh nói muốn dùng tiền thưởng để đổi vợ mới sao? Chẳng phải nói em là đồ dâng tận miệng sao?"

"Sao? Giờ biết sợ rồi à, có phải hơi muộn rồi không?"

Chương 4 - Dùng "kỳ Thi Hôn Nhân" Thay Sính Lễ, Tôi Hối Hận Đến Đau Lòng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia