Tô Nhu nói xong thì tát tôi một cái đau điếng, tôi chưa bao giờ thấy cô ấy giận dữ như vậy.

Đã như vậy thì chỉ còn cách cuối cùng.

Tôi nghiến răng, trực tiếp quỳ "bộp" một cái xuống đất.

Cái gì mà nam nhi dưới gối có vàng, dù thế nào cũng không bằng một triệu đâu.

"Cục cưng! Anh sai rồi, anh thực sự sai rồi!"

"Em cho anh thêm một cơ hội đi, nhà em muốn gì anh cũng cho, một triệu nhà anh thực sự không lấy ra nổi!"

"Anh chỉ là nhất thời hồ đồ nhưng anh đối với em là chân thành, em phải tin anh!"

Tô Nhu lấy tay lau nước mắt, kéo tôi đứng dậy.

Tôi còn tưởng cô ấy sắp tha thứ cho mình, phụ nữ mà, mềm lòng là bệnh chung nhưng giây tiếp theo, cô ấy lại quay đầu nhìn về phía giám khảo: "Kỳ thi đã kết thúc rồi, giám khảo, xin hãy công bố kết quả đi!"

14

Giám khảo hài lòng gật đầu, không chút lưu tình cất tiếng: "Tôi tuyên bố, thí sinh Giang Thành thi kết hôn không đạt, phạt một triệu!"

"Yêu cầu trong vòng ba ngày chuyển vào tài khoản của phía nữ."

"Nếu quá hạn thì sẽ bị coi là vi phạm luật thi hôn nhân, phạt tù mười năm!"

Tôi nhìn giám khảo, lại nhìn Tô Nhu mà cảm giác cả người như bị sét đ.á.n.h, đầu óc quay cuồng.

Đến giờ tôi mới hiểu tại sao người đó lại phản đối chế độ thi kết hôn.

Kỳ thi thế này, có mấy người đàn ông nào qua nổi chứ?

Tô Nhu nhận được kết quả thi, chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái mà quay đầu bỏ đi.

Còn tôi vội vàng hấp tấp đuổi theo, vẫn muốn khuyên nhủ cô ấy thêm lần nữa.

Lúc này, có một cặp đôi vừa mới vào chặn tôi lại.

Người đàn ông cười cợt nhả: "Này người anh em, thi thế nào rồi, cảm giác được ăn không có sướng không?"

Tôi trợn tròn mắt, không nhịn được mà cấu mạnh vào cánh tay hắn ta: "Đừng ai tham gia thi nữa! Ai đi là người đó xui xẻo! Tôi yêu cầu khôi phục chế độ sính lễ!"

"Đừng thi nữa! Nghe thấy không hả?"

Đối phương chỉ hất tay tôi ra: "Đồ thần kinh à! Bản thân thi không qua còn muốn hại người khác!"

Tôi nhìn từng cặp từng cặp tình nhân bước vào phòng thi, không nhịn được mà cười.

Đều là lũ ngốc, đều là lũ ngốc!

Sau đó, Tô Nhu đơn phương đề nghị chia tay với tôi và yêu cầu tôi chuyển tiền cho cô ấy theo đúng quy định.

Dù tôi có cầu xin hay làm loạn thế nào, cô ấy cũng không chịu gặp tôi lấy một lần.

Đến khi tôi về nhà muốn cầu cứu bố mẹ, họ thậm chí đã bày xong tiệc rượu và chỉ chờ tôi về để cưới vợ.

Trước mặt đám họ hàng bạn bè đó, tôi hoàn toàn mất hết mặt mũi.

Tất cả mọi người đều biết tôi không những không qua kỳ thi kết hôn mà còn nợ ngược lại phía nữ một triệu.

Ban đầu tôi định kéo dài vài ngày, dù sao tôi với Tô Nhu cũng có tình cảm bao nhiêu năm rồi.

Cô ấy cũng không đến mức vì tiền mà ép tôi đến c.h.ế.t chứ?

Biết đâu qua ba bốn ngày nữa, cô ấy lại nhớ đến điểm tốt của tôi.

Nhưng không ngờ, Tô Nhu lại nộp đơn lên tòa án yêu cầu cưỡng chế thi hành.

Ép nhà chúng tôi phải bán nhà bán đất, mới gom đủ một triệu chuyển cho cô ấy.

Tôi thực sự nhìn lầm cô ấy rồi!

Tôi cứ tưởng cô ấy yêu tôi thật lòng, kết quả cô ấy chỉ là một con đàn bà hám tiền từ đầu đến chân!

Biết đâu cái quy tắc phạt tiền của kỳ thi kết hôn này cô ấy cũng đã sớm nhìn thấy rồi.

Tôi càng nghĩ càng thấy cô ấy đúng là cố tình chơi khăm mình.

Thế là tôi quyết định nhất định phải trả thù cô ấy và phải cho mọi người thấy rõ bộ mặt thật của cô ấy mới được!

15

Tôi dẫn bố mẹ đến dưới tòa nhà nhà Tô Nhu khua chiêng gõ trống và nói Tô Nhu là một người đàn bà thất hứa, vì tiền mà hủy hôn vứt bỏ bạn trai.

Bố mẹ tôi cũng lăn lộn ăn vạ dưới tòa chung cư nhà cô ấy, chẳng mấy chốc đã thu hút một đám đông lớn đến vây xem.

Tô Nhu chắc là nghe thấy động tĩnh nên mới chạy ra cổng khu chung cư để đối chất với tôi.

Trông sắc mặt cô ấy cũng không được tốt lắm, đôi mắt sưng húp lên như quả óc ch.ó, giống như vừa mới khóc xong.

“Giang Thành, rốt cuộc anh muốn thế nào?”

“Em đối xử với anh, đối xử với đoạn tình cảm này, xưa nay chưa từng thẹn với lòng!”

“Còn anh thì sao? Sao em lại có thể thích loại đàn ông vô tình vô nghĩa lại vô sỉ như anh chứ!”

“Tôi rất thất vọng về anh!”

Tôi nhìn ánh mắt sắc bén của Tô Nhu mà bỗng thấy chột dạ đôi chút.

Những gì cô ấy nói không sai, quả thực cô ấy chẳng có điểm nào có lỗi với tôi cả.

Mấy năm ở bên cô ấy hầu như tất cả mọi người đều bảo tôi ch.ó ngáp phải ruồi mới tìm được một cô bạn gái như cô ấy.

Thế mà tôi lại tham lam không biết đủ, tự đá tảng đập vào chân mình.

Nghĩ lại bây giờ mới thấy hối hận làm sao!

Thế là tôi mấp máy miệng, ôm lấy chút hy vọng cuối cùng mà lên tiếng: “Nếu anh không quậy phá nữa, em bằng lòng cho anh thêm một cơ hội nữa chứ?”

Tô Nhu hít sâu một hơi rồi nhắm mắt lại: “Không có cơ hội nữa đâu, chúng ta không quay lại được nữa rồi.”

Tôi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, phụ nữ quả nhiên đều là loài bạc tình bạc nghĩa.

“Đồ đàn bà ham vinh phụ bạc! Mọi người ra mà nghe cho rõ, tôi với cô ấy yêu nhau ròng rã suốt bảy năm đấy!”

“Tôi dốc hết tâm can, một lòng một dạ muốn cưới cô ấy làm vợ!”

“Thế mà cô ấy thì sao? Cầm một triệu rồi quay lưng đá tôi luôn! Loại đàn bà này mà còn được coi là con người nữa không hả!”

Đối mặt với những lời chỉ trỏ của mọi người, Tô Nhu không khỏi nhíu mày.

“Anh đang nói nhảm cái gì thế! Rõ ràng là anh tự thua trong kỳ thi kết hôn, đây là hình phạt dành cho anh mà…”

Thấy gió chiều nào che chiều ấy bắt đầu đảo chiều, đám người kia bắt đầu xì xào bàn tán về tôi.

Tôi đành phải c.ắ.n răng mặt dày đòi tiền Tô Nhu: “Được, vậy tôi không nhắc chuyện nối lại tình xưa nữa, cô trả lại năm mươi vạn cho tôi đi!”

Tô Nhu đã cực kỳ thiếu kiên nhẫn rồi: “Năm mươi vạn gì chứ?”

Tôi lấy điện thoại ra, đắc ý phát đoạn ghi âm lên: “Lúc thi kết hôn trước đó, chính miệng cô nói là có một triệu sẽ chia cho tôi một nửa!”

“Bây giờ, cô nên giữ lời hứa lấy ra đi chứ!”

Cô ấy chắc chắn không ngờ tới đúng không, đoạn này tôi đã cố tình ghi âm lại đấy.

Nghe xong đoạn ghi âm, Tô Nhu cạn lời luôn: “Đó là được xây dựng trên cơ sở chúng ta yêu nhau và lấy kết hôn làm tiền đề.”

“Anh bây giờ còn tư cách gì mà đòi tôi số tiền đó?”

“Anh có thắc mắc gì thì cứ đi tìm giám khảo, nếu còn quậy phá nữa, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”

Cô ấy nói xong, vậy mà lại thật sự lấy điện thoại ra định bấm số 110.

Tôi thấy Tô Nhu vô tình đến mức độ này thì hoàn toàn thất vọng về cô ấy.

Nối lại tình xưa không chịu, tiền cũng không chịu đưa.

Vậy thì đừng trách tôi hủy hoại cô ấy!

16

Sau khi về nhà, tôi tung phốt Tô Nhu lên mạng.

Còn thêm mắm thêm muối bịa đặt sự việc thành mâu thuẫn do sính lễ gây ra và đăng tải đoạn ghi âm Tô Nhu hứa chia cho tôi một nửa số tiền lên.

Cư dân mạng xem náo chuyện không sợ chõ mũi vào.

Nhất là liên quan đến chủ đề đối lập giới tính kiểu này, bọn họ cơ bản là nhắm mắt hùa theo.

Chẳng mấy chốc đã có không ít anh em lên tiếng nói giúp tôi, bảo Tô Nhu vô tình vô nghĩa, là một con mẻ ham tiền.

Còn bắt cô ấy đưa tiền cho tôi ngay lập tức, nếu không sẽ dạy dỗ cả nhà cô ấy lên.

Cũng có không ít phụ nữ nói giúp Tô Nhu, cảm thấy cô ấy chắc chắn có nỗi khổ riêng của mình nhưng chỉ cần có người nói giúp cô ấy, lập tức sẽ bị một đám anh em vào mửa tới tấp.

Những tiếng nói đó dần dần cũng thưa thớt dần.

Chỉ còn trơ lại từ khóa Tô Nhu đào mỏ.

Vốn dĩ Tô Nhu lười thèm đếm xỉa đến dư luận trên mạng nhưng sự việc ngày càng làm lớn chuyện.

Vậy mà thực sự có người chạy đến nhà quấy rối cô ấy, nửa đêm còn gọi điện thoại k.h.ủ.n.g b.ố.

Tô Nhu nhịn hết nổi, đành phải liên lạc bảo tôi đính chính và còn bảo đây là đang chừa lại cho tôi chút thể diện cuối cùng.

Tôi việc gì phải sợ cô ấy, đằng nào tôi cũng trắng tay rồi, cô ấy còn làm gì được tôi nữa?

Ngay lúc tôi đang đợi Tô Nhu chịu thua trước mình, cô ấy vậy mà lại nghĩ ra cách.

Tô Nhu trực tiếp nộp đơn lên giám khảo, trích xuất đoạn camera giám sát toàn bộ quá trình thi kết hôn hồi đó ra và công khai tung lên mạng.

Đến lúc này cư dân mạng mới nhận ra mình bị tôi lừa, tức giận đến cực điểm.

Hết người này đến người khác bắt đầu bạo lực mạng tôi, còn làm ảnh của tôi thành ảnh thờ trắng đen.

Nơi tôi ở bị người ta hắt sơn, ban đêm điện thoại quấy rối gọi đến mức không ngủ nổi.

Quá đáng hơn nữa là còn có kẻ c.h.ử.i mắng cả bố mẹ tôi.

Tôi cuối cùng cũng ý thức được hành vi của mình đối với Tô Nhu lúc trước khốn nạn đến mức nào.

Sau đó, tôi là người gục trước, chủ động liên lạc với Tô Nhu, hứa sẽ không bao giờ quấy rối cô ấy nữa.

Ban đầu cô ấy thờ ơ phớt lờ nhưng nghe nói đến cả người nhà tôi cũng vạ lây theo thì cuối cùng cũng mềm lòng.

Tô Nhu nói kiếp này không muốn nhìn thấy tôi thêm lần nào nữa.

Cùng với việc video bị xóa đi, chuyện của hai chúng tôi cũng dần dần bị mọi người lãng quên.

Sau này nghe nói, Tô Nhu lại tìm được một đối tượng khác.

Hai người cùng nhau đi tham gia thi kết hôn, cả hai đều đậu.

Tôi rất ghen tị với người đàn ông đó, dựa vào cái gì mà anh ta lại có thể đậu chứ?

Cho nên lúc họ kết hôn, tôi nhịn không được bèn chạy đến liếc một cái.

Lúc họ trao nhẫn cho nhau, Tô Nhu cười rất hạnh phúc.

Nụ cười kiểu đó trước đây tôi từng nhìn thấy rất nhiều lần.

Tôi cuối cùng cũng hiểu ra tất cả những chuyện này đều là do tôi tự chuốc lấy hậu quả.

Thế là tôi quyết định hối cải để làm lại cuộc đời và phấn đấu tìm lại một cô gái đơn thuần giống như Tô Nhu.

Lần này tôi nhất định sẽ đối xử thật tốt với cô ấy, trân trọng cô ấy thật kỹ nhưng vì tôi có tiền án thi kết hôn không đạt nên chẳng có cô gái nào chịu ở bên tôi cả.

Rất nhiều rất nhiều năm, tôi vẫn chỉ có một mình.

Tôi đành lảng vảng bên ngoài phòng thi, cố gắng nhắc nhở những người đàn ông muốn giở trò khôn lỏi giống như tôi: “Đừng tham gia thi kết hôn, hãy trân trọng người ngay trước mắt!”

Chương 5 - Dùng "kỳ Thi Hôn Nhân" Thay Sính Lễ, Tôi Hối Hận Đến Đau Lòng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia