Xử lý xong những việc ấy, tôi thở phào thật dài.
Ánh nắng ngoài cửa sổ vừa đẹp, chiếu lên bàn làm việc, ấm áp.
Tôi mở máy tính, bắt đầu xử lý công việc tồn đọng.
Báo cáo, dữ liệu, email.
Từng việc một.
Cuộc sống là như vậy.
Dù xảy ra chuyện lớn đến đâu, những việc cần làm vẫn phải làm.
Điện thoại lại reo.
Lần này là một số lạ.
“Xin chào, có phải cô Giang Vân không?”
“Đúng.”
“Tôi là luật sư Trương của một văn phòng luật sư, nhận ủy thác của dượng cô, ông Giang Kiến Quốc.”
“Muốn trao đổi với cô về một số đồ vật và giấy tờ ông ấy đã nhờ tôi bảo quản trước khi bị tạm giam.”
Tôi sững một chút.
“Dượng tôi không phải đã bị bắt rồi sao?”
“Ông ấy vẫn có thể ủy quyền cho luật sư?”
“Đúng vậy.”
Luật sư Trương dừng một chút.
“Mặc dù ông ấy đang bị tạm giam, nhưng vẫn có các quyền dân sự hợp pháp trong phạm vi pháp luật cho phép.”
“Tình hình cụ thể, chúng ta gặp mặt nói được không?”
Tôi do dự mấy giây, cuối cùng vẫn đồng ý.
“Được, khi nào?”
“Ba giờ chiều mai, tại văn phòng chúng tôi.”
“Địa chỉ tôi sẽ gửi cho cô sau.”
Cúp điện thoại, tôi nhìn màn hình ngẩn người.
Dượng tìm tôi?
Ông muốn nói gì?
Chẳng lẽ vẫn còn bí mật nào tôi chưa biết?
Chương 6: Con bài cuối cùng
Chiều hôm sau, tôi đến văn phòng luật sư Trương đúng giờ.
Đó là một văn phòng luật nằm ở trung tâm thành phố, trang trí đơn giản mà sang trọng.
Nhân viên lễ tân lịch sự dẫn tôi vào một phòng họp.
Luật sư Trương là một người đàn ông ngoài ba mươi, đeo kính gọng vàng, nói chuyện ôn hòa nhã nhặn.
“Cô Giang, mời ngồi.”
Anh ra hiệu cho tôi ngồi cạnh bàn họp rồi lấy một tập tài liệu từ cặp ra.
“Hôm nay tôi mời cô đến vì trước khi ông Giang Kiến Quốc bị tạm giam, ông ấy từng ủy thác tôi giữ một số thứ.”
“Thứ gì?”
Luật sư Trương đẩy tài liệu tới trước mặt tôi.
“Một hợp đồng thuê két an toàn cùng mật mã và thủ tục ủy quyền liên quan.”
“Két nằm trong kho bảo quản tư nhân của một ngân hàng.”
“Dượng cô chỉ định cô là người được quyền nhận và xử lý những vật phẩm bên trong.”
Tôi sững người.
Dượng để đồ cho tôi?
“Tôi có thể hỏi bên trong là gì không?”
“Nội dung cụ thể tôi không rõ.”
Luật sư Trương lắc đầu.
“Dượng cô chỉ nói những thứ ấy vô cùng quan trọng với ông ấy.”
“Ông ấy hy vọng cô xử lý thỏa đáng.”
Tôi nhìn hợp đồng, trong lòng dâng lên đủ loại cảm xúc.
Dượng đang làm gì?
Sám hối?
Bồi thường?
Hay còn có ý đồ khác?
“Tôi có thể từ chối không?”
Rõ ràng luật sư Trương không ngờ tôi hỏi vậy, sững một chút.
“Về lý thuyết thì được.”
“Nhưng dượng cô đặc biệt dặn nếu cô từ chối thì để tôi xử lý những thứ ấy theo phương án khác ông ấy đã ghi lại.”
Câu này càng khiến tôi tò mò.
Rốt cuộc là thứ gì mà đáng để dượng trước khi bị bắt còn đặc biệt sắp xếp như vậy?
Tôi do dự rất lâu, cuối cùng vẫn ký tên.
Rời văn phòng luật, tôi đi thẳng tới ngân hàng.
Sau khi nhân viên ngân hàng xác minh giấy tờ, ủy quyền và danh tính của tôi, họ đưa tôi tới khu két an toàn.
Theo số hiệu trên hợp đồng, tôi tìm được két tương ứng.
Nhân viên hỗ trợ mở khóa theo quy trình, sau đó để tôi tự kiểm tra đồ bên trong.
Tôi kéo két ra.
Bên trong chỉ có một phong bì giấy màu nâu.
Phong bì phồng lên, sờ vào có vẻ chứa thứ gì.
Tôi mở miệng phong bì rồi đổ đồ bên trong ra.
Một chùm chìa khóa cùng ba tấm ảnh.
Chìa khóa trông như chìa khóa cửa chống trộm bình thường, không có gì đặc biệt.
Nhưng ba tấm ảnh khiến tôi vô cùng kinh ngạc.
Trong tấm đầu tiên là một người phụ nữ ôm một đứa bé, phía sau là một khu nhà dân cũ kỹ.
Người phụ nữ trông rất trẻ, khoảng ngoài hai mươi, gương mặt thanh tú, nhưng trong mắt có vẻ mệt mỏi khó tả.
Đứa bé được quấn trong tã, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ hồng hào.
Tấm thứ hai vẫn là người phụ nữ ấy, nhưng trông đã già hơn nhiều.
Cô đứng trước cổng một ngôi trường, bên cạnh là một bé gái khoảng bảy tám tuổi.
Cô bé đeo cặp sách, cười rất vui vẻ.
Tấm thứ ba chỉ có cô bé đó, lúc này đã khoảng mười bốn tuổi.
Cô mặc đồng phục học sinh, đứng trước một bức tường treo giấy khen, trước n.g.ự.c cài một chiếc huy hiệu.
Tôi lật mặt sau các tấm ảnh.
Mỗi tấm đều có chữ.
Tấm thứ nhất ghi:
“Năm 2005, Tiểu Nguyệt chào đời.”
Tấm thứ hai ghi:
“Năm 2012, Tiểu Nguyệt vào tiểu học.”
Tấm thứ ba ghi:
“Năm 2019, Tiểu Nguyệt đỗ vào trường Trung học số Một.”
Tiểu Nguyệt?
Tôi chưa từng nghe cái tên này.
Tôi lại nhìn kỹ chùm chìa khóa.
Tổng cộng có ba chiếc.
Một chiếc trông khá mới, hai chiếc còn lại đã cũ.
Trên chùm chìa khóa dán một nhãn nhỏ:
“Vườn Ánh Dương, tòa 12, phòng 301.”
Vườn Ánh Dương?
Đó là một khu chung cư cũ phía bắc thành phố, vị trí khá xa, giá nhà rất thấp.
Dượng có liên quan đến một căn nhà ở đó sao?
Tại sao tôi chưa từng nghe người trong nhà nhắc tới?
Tôi cầm chìa khóa và ảnh, trong lòng đầy nghi vấn.
Tại sao dượng để những thứ này cho tôi?
Cô gái tên Tiểu Nguyệt kia là ai?
Về đến nhà, tôi đặt ảnh và chìa khóa lên bàn, nhìn rất lâu.
Mẹ tan làm trở về, thấy tôi ngẩn người liền bước tới hỏi:
“Sao vậy?”
Tôi kể cho mẹ chuyện hôm nay.
Mẹ cầm ảnh lên nhìn, sắc mặt đột nhiên thay đổi.
“Mẹ, mẹ biết người phụ nữ này sao?”
Mẹ im lặng rất lâu rồi mới chậm rãi nói:
“Cô ấy tên Lâm Tú Liên, là… mối tình đầu của dượng con.”
“Cái gì?!”
“Đều là chuyện rất lâu rồi.”
Mẹ ngồi xuống, thở dài.
“Hồi trẻ dượng con từng yêu một cô gái ở quê, chính là Lâm Tú Liên.”
“Hai người tình cảm rất tốt, gần như đã bàn chuyện cưới xin.”
“Sau đó người lớn trong nhà phản đối vì nhà gái quá nghèo, cuối cùng hai người chia tay.”
“Dượng con về sau cưới cô con.”