Phía trên rộ lên một tràng cười nhạo.

Ta đang định đáp trả thì tiểu muội đã nhanh miệng nói trước: "Lý tiểu thư ăn nói xin hãy cẩn trọng, ra ngoài thêu dệt tin đồn nhảm nhí, đây chính là gia phong giáo dưỡng của Thượng thư phủ đó sao?"

Con gái ta chẳng hề biết đã xảy ra chuyện gì. Nó lại tung tăng chạy đến giật giật vạt áo của Lý tiểu thư.

Nàng ta đang định nổi giận, cúi đầu nhìn xuống thì thấy một đứa trẻ da trắng như tuyết vô cùng đáng yêu đang ngẩng đầu mỉm cười với mình.

"Tỷ tỷ, đẹp quá."

Nàng ta đỏ bừng mặt ngay lập tức, lý nhí thốt lên một tiếng: "Đáng ghét thật."

Mấy vị tiểu thư kia lúc này mới chú ý đến con gái ta, vội vã cúi người hoặc ngồi xổm xuống ngắm nghía bé. Lại là một tràng cười đùa rộn rã, con gái ta dỗ cho mấy nàng ấy cười đến hoa chi loạn xán.

Chẳng biết là ai cất lời, bảo Lý tiểu thư vừa rồi lỡ lời, nay thay nàng ấy gửi lời tạ lỗi với ta.

Ồn ào một hồi rồi đám đông cũng giải tán.

Tiểu muội bất bình nói: "Tỷ tỷ, tỷ mới vừa trở về, nhị tỷ đã đem chuyện của tỷ đồn đại khắp nơi bên ngoài rồi, thật là quá đáng."

Mấy ngày nay, ta cũng lờ mờ cảm nhận được quan hệ giữa hai người họ không được tốt cho lắm.

Ta liền hỏi: "Xem ra muội với nàng ta không được thân thiết lắm nhỉ?"

Tiểu muội đáp: "Muội kém nàng ta tới bảy tuổi, từ nhỏ nàng ta đã chẳng buồn chơi với muội, khi thì nhốt mình trong phòng, khi thì ra ngoài chơi với mấy vị tỷ tỷ lớn tuổi hơn."

"Hôm nay nàng ta ở bên ngoài đồn đại nhảm nhí về tỷ, muội phải về mách cha mẹ mới được."

Ta suy nghĩ một chút rồi bảo: "Tiểu muội, muội cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra nhé, chuyện này cứ để ta tự xử lý."

Vừa về đến nhà đã thấy ở tiền sảnh phụ mẫu đang trò chuyện cùng Tần Chi.

"Mẫu thân, rõ ràng bên kia cũng dây dưa hoãn lại hôn sự, biết đâu Tấn vương đã sớm có người trong lòng rồi, cớ sao cứ bắt con phải gả đi cơ chứ."

Mẫu thân trầm ngâm một lúc, như đang suy nghĩ điều gì.

Tần Chi thấy vậy liền thừa thắng xông lên: "Người ta là Tấn vương điện hạ, mai này nhất định thê thiếp đầy nhà, mà con thì chỉ muốn một đời một kiếp một đôi người, giống như người cùng phụ thân vậy."

Mẫu thân hết cách, đành khổ tâm khuyên bảo:

"Mẫu thân cũng mong con được hạnh phúc, hủy hôn thì được, nhưng con phải đoạn tuyệt qua lại với gã thư sinh kia, sau này mẫu thân sẽ tìm cho con một mối nhân duyên tốt khác."

Tần Chi vừa nghe thấy được hủy hôn liền mừng rỡ, chẳng cần biết mẫu thân nói gì thêm đã lập tức gật đầu đồng ý.

Ngày hôm sau, mẫu thân dẫn ta cùng Tần Chi vào cung kiến diện Thái hậu, trình bày rõ chuyện hủy hôn.

Thái hậu vừa thấy ta đã nắm lấy tay ta.

"Đứa trẻ tội nghiệp, ở bên ngoài chịu không ít khổ cực rồi phải không. Con còn nhớ ai gia không? Khi con còn nhỏ ai gia từng bế con đấy."

Mẫu thân ở một bên đỡ lời: "Lúc đó Niệm Nhi còn nhỏ quá, chưa nhớ được việc đâu ạ."

"Hôm nay tới đây cũng là muốn thưa với Nương nương chuyện hủy hôn, Chi Nhi không nguyện ý, mà đại nữ nhi tìm về được thì lại đã thành thân sinh con..."

Thái hậu chẳng hề tức giận, ngược lại còn mang chút áy náy, nói với mẫu thân ta:

"Mấy ngày trước ai gia có hỏi Tấn vương, hắn nói đã có người trong lòng, hỏi là cô nương nhà ai thì hắn lại nhất quyết không chịu nói."

"Thực ra ai gia cũng đang có ý muốn hủy hôn, chỉ là chưa tìm được cơ hội mở lời. Giờ thì hay rồi, cũng không làm sứt mẻ hòa khí đôi bên."

Lời vừa dứt, một bóng người cao ráo thon dài bước vào.

"Nhi thần bái kiến Mẫu hậu."

Khi nhìn rõ gương mặt của hắn, ta ngẩn ngơ cả người.

Thế nào lại có thể là hắn cơ chứ?!

Gã chồng nhân duyên sương khói gối chăn một đêm của ta năm nào.

……

Đó là lần đầu tiên ta gặp Chân Hoài.

Bốn năm trước, ta đi du ngoạn đến Phong Châu. Ta đang ngồi ở tầng một của t.ửu lầu sầm uất nhất nơi đó, uống rượu ngon, nhắm thức ăn ngon.

Trên tầng đột nhiên truyền đến tiếng đập phá đồ đạc.

Ta nương theo tiếng động nhìn lên, mấy cô nương kiều diễm mặt mũi hoảng loạn chạy xô ra khỏi một gian phòng.

Một nghĩa sĩ hành hiệp như ta làm sao ngồi yên cho được.

Kẻ nào dám tới đây náo loạn? Để bản thiếu hiệp tới xem thử xem sao.

Ta vừa bước chân vào cửa, một chiếc tách đã bay thẳng tới chân ta vỡ tan tành.

Một thiếu niên cực kỳ tuấn tú đang tựa vào bên giường. Mặt hắn đỏ bừng, thở dốc dồn dập, cổ áo xếch xệch mở rộng, gần như có thể nhìn thấu xuân quang bên trong, l.ồ.ng n.g.ự.c đẫm nước phập phồng kịch liệt theo từng hơi thở.

Nhìn một cái là biết ngay đã bị người ta hạ d.ư.ợ.c.

Ta nhìn đến ngơ ngẩn cả người.

Hắn giận dữ gầm lên: "Ngươi lại là do kẻ nào sai tới! Cút ra ngoài!"

Tiếng này rõ ràng là đang gầm giận, nhưng lại chẳng khiến người ta tức giận tẹo nào. Ngược lại còn mềm mại ngứa ngáy đến tận tâm can.

Không được không được, ta vỗ vỗ vào mặt mình cho tỉnh táo lại.

"Ta chỉ là người đi ngang qua, chẳng do ai sai tới cả!"

Ta từ trong túi móc ra một bình sứ nhỏ.

"Ta đi lại trên giang hồ, chuyện gì mà chưa từng kinh qua, để ta giúp ngươi giải độc! Lại đây! Mau uống cái này vào!"

Hắn hình như cảm thấy ta mặc bộ đồ giang hồ này cũng chẳng giống kẻ đến hại hắn, thế là nhắm nghiền mắt lại, không buồn lên tiếng nữa.

Ta đưa viên t.h.u.ố.c đến bên môi hắn. Đầu ngón tay đụng phải làn môi hắn, vừa mềm lại vừa nóng. Hắn đột nhiên giơ tay hất văng viên t.h.u.ố.c, túm lấy tay ta kéo lại gần rồi nụ hôn phăng tới.

Bây giờ nhớ lại, rõ ràng sức lực của ta lớn hơn hắn rất nhiều.

Lúc đó hoàn toàn có thể khống chế ngăn hắn lại. Chẳng biết là do men rượu bốc lên hay ra làm sao nữa.

Rốt cuộc lại cứ thế thuận theo hắn mà tiếp tục...

Đợi đến khi hắn hôn đã đời, ta đảo khách thành chủ, đè ép khiến hắn chẳng thể nhúc nhích được nữa.

Giọng nói của hắn quả thực vô cùng êm tai. Đó quả là một đêm tuyệt diệu vô cùng.

2 - Duyên Phận Thứ Này Không Đùa Được - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia