Hôm sau, ta tỉnh dậy trước.

Ta nằm trên giường, chăm chú ngắm nhìn người bên cạnh.

Đêm qua còn chưa kịp nhìn kỹ, hắn trông thật đẹp làm sao.

Chẳng khác nào tiên t.ử được chạm khắc tỉ mỉ. Một đứa con gái mới bước chân ra giang hồ như ta làm sao chịu nổi loại mê hoặc này cơ chứ.

Đang chăm chú ngắm nhìn thì đột nhiên đụng phải đôi mắt mê đắm lòng người kia.

Hắn tỉnh rồi, hoảng loạn kéo chăn lên che. Kéo không nhúc nhích.

Ta hắng giọng: "Ấy ấy, ta còn chưa kéo ngươi kéo cái gì chứ, chẳng phải vẫn đang đắp cho ngươi đó sao."

Ta đã sớm mặc xong quần áo t.ử tế, bước xuống giường nhặt quần áo của hắn lên quăng trở lại.

"Mặc vào đi."

Hắn bình tĩnh trở lại, giương mắt chớp chớp nhìn ta. Trông hệt như vừa bị ta hủy hoại đời trai trong sạch vậy.

Ta chột bụng hớp một ngụm nước trà: "Ánh mắt gì thế hả? Ngươi yên tâm đi, bản thiếu hiệp chẳng qua là ra tay tương trợ lúc hoạn nạn, không cần để trong lòng đâu. Ta sẽ không bám lấy ngươi đâu."

Hắn lại nhất quyết đòi ta cho một kết quả. Ta bảo, đêm qua cũng là hai bên tình nguyện mà thôi.

Khi ấy, ta cũng chẳng định nán lại Phong Châu quá lâu. Thế nhưng hắn lại cứ dăm lần mười lượt chạy tới khách sạn tìm ta.

Hắn bảo, đây là lần đầu tiên của hắn, ta không thể vứt bỏ hắn được. Thế thì đã sao, ta cũng là lần đầu tiên đấy thôi.

Hắn thật sự quá quấn người, ta còn chưa nói gì, hắn đã đòi tới tìm lời giải thích rồi. Sư phụ từng dặn ta, gặp phải loại chuyện này, nếu là hai bên tình nguyện thì đừng để bản thân chìm đắm vào đó.

Nếu là sự cố không kiềm chế được thì cũng có thể rút lui bất cứ lúc nào.

Ta còn trẻ thế này, làm sao có thể vì một lần sự cố mà tùy tiện thành thân được?

Thành ra về sau, ta thấy hắn vừa đáng thương lại vừa đáng yêu. Thực ra chủ yếu là do ta không kiềm chế nổi lòng mình.

Nên mới dỗ dành hắn, coi như đây là một đoạn duyên sương khói gối chăn thôi.

Hắn chắc là đã nghe thấu, Nên thật sự cùng ta trải qua một đoạn duyên sương khói gối chăn.

Một mặt ta vừa tỉnh táo kiềm chế nhưng vẫn đắm chìm vào đó, mặt khác lại cảm thấy có điều không ổn. Về sau, hắn quấn lấy ta quá c.h.ặ.t, lại còn đòi đưa ta về nhà hắn.

Đã nói rõ là duyên sương khói gối chăn, thế này là ra làm sao?

Hơn nữa, hắn đến cả tên thật cũng chẳng chịu nói cho ta biết.

Ta không hỏi, hắn cũng không nói. Thế thì chẳng phải chính là duyên sương khói sao.

Một ngày nọ, thừa lúc hắn ngủ say, ta để lại một tờ giấy rồi bỏ đi.

Duyên phận tới đây là nên dừng lại rồi.

Bốn tháng sau, ta mới phát hiện mình đã mang thai. Lúc đó ta nghĩ, giống tốt thế này, giữ lại cũng chẳng sao.

…..

Hắn lớn lên quá đỗi xinh đẹp.

Ta ngơ ngác nhìn hắn của hiện tại. Gương mặt đã rũ bỏ nét ngây thơ, trở nên trưởng thành và sắc sảo hơn.

Cộng thêm đôi lông mày và ánh mắt ma mị ấy lại càng thêm phần thanh cao diễm lệ. Trên người khoác chiếc áo choàng gấm hoa lệ, càng làm tăng thêm vẻ trầm ổn lạnh lùng cho gương mặt trẻ tuổi kia.

Đúng là người làm nên lụa.

Khác hẳn với gã tiểu công t.ử thanh tú thuần khiết năm nào.

Mẫu thân giật giật tay áo ta: "Niệm Nhi, mau bái kiến Tấn vương. Điện hạ, đây là trưởng nữ Tần Niệm của thần phụ."

Ta lúc này mới hoàn hồn, hời hợt hành lễ một cái.

Vội vàng dời ánh mắt rời khỏi người hắn. Trong lòng ta thầm nghĩ, hôm nay vào cung ta ăn mặc trang điểm thế này, vừa mặc váy vóc gấm vóc lại còn thoa phấn tô son.

Khuôn mặt cũng đặn đặn trắng trẻo hơn xưa rất nhiều.

Cử chỉ đoan trang, ăn nói nhỏ nhẹ. Đúng là dáng vẻ của một quý nữ dịu dàng.

So với dáng vẻ giang hồ phong sương ngày trước hoàn toàn như hai người khác nhau.

Ta thầm cầu nguyện hắn đừng nhận ra ta, đừng nhận ra ta...

Hắn mỉm cười nhìn ta. Rõ ràng đã chẳng còn là gã thiếu niên e ấp hễ chút là đỏ mặt năm nào.

Giọng nói cất lên lại càng thêm trầm thấp ma mị.

"Tần đại tiểu thư đã từng tới Phong Châu chưa?"

Hắn quả nhiên đã nảy sinh nghi ngờ.

"Thần nữ bái kiến điện hạ, chưa từng tới đó bao giờ ạ."

Ta còn cố tình bóp giọng nói nhỏ nhẹ, ráng sức giả vờ.

"Vậy sao, bản vương từng quen biết một người ở Phong Châu, trông rất giống Tần đại tiểu thư đấy."

Ta đang mải suy nghĩ nên đáp lại thế nào thì Thái hậu đã nói với Tấn vương:

"Con hỏi mấy chuyện này làm gì, người ta đã thành thân sinh con rồi. Hôm nay Tần gia tới là để hủy hôn, đúng hợp ý con còn gì."

"Thành thân sinh con rồi sao? Thế thì thật là chúc mừng nhé."

Ta không nhìn rõ nét mặt hắn, nhưng cũng nghe ra câu nói này mang ngữ khí vô cùng kỳ quặc.

...

Tóm lại, cuối cùng hôn sự cũng đã hủy thành công.

Cả buổi ta cứ hồn xiêu phách lạc, về sau họ hàn huyên những gì ta cũng chẳng nhớ rõ nữa.

Suốt buổi ta cứ cúi gằm mặt xuống, né được thì né. Thế nhưng vẫn luôn cảm nhận được một ánh mắt rực cháy đang chằm chằm nhìn mình.

Trên đường về nhà, ta hỏi dòm mẫu thân về chuyện của Tấn vương. Mới biết hắn tên thật là Yến Hoài An, năm nay vừa tròn hai mươi hai tuổi.

Thế thì chẳng phải bốn năm trước hắn mới mười tám, còn nhỏ hơn ta một tuổi sao?

Năm đó hắn lừa ta bảo mình đã hai mươi tuổi rồi.

Hừ, tên ranh con.

3 - Duyên Phận Thứ Này Không Đùa Được - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia