Quả nhiên không trốn nổi, mấy cái chiêu thuật ngụy trang vụng về này chỉ lừa được chính mình mà thôi.

Ta đành chấp nhận thực tế mà tiếp lời: "Phải đấy, trên đầu mấy thứ này nặng c.h.ế.t đi được."

Vừa rồi để ngụy trang, ta đặc biệt đeo rất nhiều trang sức. Ta thiếu kiên nhẫn tháo bỏ mấy món trang sức rườm rà trên đầu xuống.

Trong tay cầm một nắm lớn.

Ta buột miệng thốt ra: "Chân Hoài."

Hắn tiện tay đỡ lấy mấy món trang sức ta tháo xuống, đặt sang một bên.

Mọi chuyện diễn ra quá đỗi tự nhiên. Đợi đến khi ta b.úi lại tóc tai đàng hoàng mới ngẩng lên nhìn hắn. Hắn như thể mới nhớ ra phải tính sổ với ta, bèn tiến lại gần.

"Hay cho Tần đại tiểu thư nhà nàng, gạt cả thân thể lẫn trái tim ta, rốt cuộc đến một tiếng chào cũng chẳng buồn chào mà đã bỏ đi mất."

Hắn đứng cực kỳ gần ta, trước kia ta chỉ cần khẽ ngước mắt lên là thấy hắn, giờ đây lại phải ngẩng đầu lên.

Bốn năm không gặp, thế mà lại cao thêm một đoạn rồi.

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn: "Chẳng phải ta đã để lại tờ giấy rồi sao."

"Thế không tính. Nàng từng nói sẽ thành thân với ta cơ mà."

Ta khi nào thì nói sẽ thành thân với hắn chứ?

Yến Hoài An đỏ bừng mặt, vừa sốt ruột vừa ngượng ngùng nói: "Nàng không nhớ sao? Lúc đó... lúc ở trên giường đã nói thế mà."

Ồ, nhớ ra rồi.

Có lần ở trên giường dỗ dành hắn, lời ngon tiếng ngọt nào mà chẳng thốt ra. Lời nói trên giường làm sao mà tin cho được cơ chứ.

Dáng vẻ vừa uất ức vừa e ấp lúc này của hắn hoàn toàn trùng khớp với gương mặt năm nào. Vốn tưởng hắn khoác lên mình bộ hoa phục này trông cũng ra dáng lắm rồi.

Ai ngờ một phát lại lòi ngay ra bản chất ban đầu.

Ta bình tĩnh đáp lại: "Đó là đoạn duyên sương khói gối chăn mà ngươi đã đồng ý đấy nhé. Thành thân ư? Làm gì có ai thành thân mà đến cả tên của phu quân cũng chẳng hề hay biết chứ?"

Sắc mặt uất ức của Yến Hoài An lập tức tan biến. Đôi mắt diễm lệ lạnh ngắt của hắn đăm đăm nhìn ta.

"Thế phu quân của nàng ra sao rồi?"

"Hả?"

Hắn đột nhiên phán ra một câu như thế làm ta nhất thời chưa kịp nảy số.

"Hắn... hắn c.h.ế.t rồi."

"Ta hỏi hắn là người thế nào cơ."

Ta còn chưa kịp trả lời thì Yến Hoài An đã thở dài một tiếng.

"Thôi bỏ đi, không nhắc tới hắn nữa. Trách ta cả, lúc đó thấy nàng hướng về tự do như thế, sợ vừa nhắc tới thân phận của ta nàng lại càng không chịu thành thân..."

Giọng hắn nhỏ dần, lẩm bẩm trong miệng: "Ngay từ đầu đã không nên đồng ý cái gì mà duyên sương khói gối chăn."

"Cái gì cơ?"

Yến Hoài An nở nụ cười tươi rói, lại dịch tới gần.

"Không có gì, duyên sương khói gối chăn, nàng bộ không tò mò người trong lòng ta là ai sao?"

Nói thật thì ta cũng hơi tò mò đấy, nhưng mà… Đều tại món nợ đào hoa ta gây ra thời tuổi trẻ mà ra cả.

Ban đầu không nên trêu chọc hắn mới phải. Hắn đã có người trong lòng rồi, ta chỉ có thể để thân phận của Bảo Nhi trở thành bí mật vĩnh viễn mà thôi.

Ngay lúc hắn ghé tới ngày càng gần thì một giọng nói truyền tới.

"Tấn vương điện hạ! Chẳng hay ngài tới thăm, không kịp nghênh đón từ xa, xin điện hạ đừng trách tội."

Mẫu thân ta đã về rồi.

…..

Yến Hoài An chào hỏi mẫu thân ta một tiếng rồi mau ch.óng cáo lui. Hắn sợ là đã cố tình chọn ngày hôm nay để tới tìm ta.

Phụ thân ta vào cung bàn việc, mẫu thân ta đi sang thăm Thượng thư phu nhân, nào ngờ lại về sớm hơn dự tính một chút.

Sau khi hắn đi, mẫu thân kéo ta vào trong phòng, lén lút hỏi ta.

"Con mau thật thà nói cho mẫu thân biết, Tấn vương là có chuyện gì thế?"

"Mẫu thân, hắn chỉ là thay mặt Thái hậu tới tặng lễ thôi mà."

"Đừng tưởng mẫu thân không nhìn ra nhé, hai người đứng gần nhau như thế, tuyệt đối không đơn giản đâu."

Ta suy nghĩ một chút rồi bảo: "Tấn vương lần trước chẳng phải bảo con giống một người quen ở Phong Châu sao? Con bảo không phải, hắn không tin nên lại gần nhìn kỹ hơn thôi."

Mẫu thân nhìn kỹ ta một hồi: "Con gái ta độc nhất vô nhị trên đời, làm sao lại giống người khác được chứ."

Bà như sực nhớ ra điều gì: "Cho nên, Tấn vương thích con sao? Đây chẳng phải là cái trò thế thân mà tiểu muội con hay đọc trong thoại bản đó sao? Như thế là không được đâu đấy."

Ta vội lắc đầu nguây nguẩy: "Thích... thích gì cơ chứ. Hắn làm sao lại đi thích một góa phụ đơn thân nuôi con được."

Mẫu thân thở dài một tiếng: "Thế thì tốt, nếu hắn mà nhất quyết muốn cưới, con là góa phụ dắt theo đứa nhỏ gả sang đó chẳng phải để người ta nhào nặn tùy ý sao. Mẫu thân không phải không cho con đi bước nữa, nhưng có tìm thì cũng phải tìm người thật lòng yêu thương con. Nếu con không muốn tìm, thì cùng Bảo Nhi nuôi nấng nhau ở lại trong phủ cả đời, mẫu thân vui vẻ được gặp hai mẹ con mỗi ngày."

Ta không kiềm được lao vào lòng mẫu thân: "Mẫu thân, người tốt với con quá."

Mẫu thân cũng ôm lấy ta, xót xa bảo: "Mẹ con ta chia cắt bấy nhiêu năm, mẫu thân làm sao nỡ gả con đi xa cơ chứ."

"Vâng vâng, con sẽ ở lại bên cạnh mẫu thân mãi thôi."

Trong lòng ta quả thực cũng nghĩ như vậy.

Tấn vương tốt nhất là nên cùng người trong lòng của hắn kết duyên tơ hồng vĩnh kết, đừng có tới tìm ta đòi nợ nữa thì hơn. Ta tháo sợi dây đỏ mới trên cổ tay xuống, cất gọn vào trong hộc tủ.

5 - Duyên Phận Thứ Này Không Đùa Được - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia