Lại qua thêm một tháng, những ngày tháng trôi qua thật bình yên.

Ta cứ tưởng chuyện cũ đã qua đi rồi.

Một ngày nọ, ta cùng Bảo Nhi ở trong phòng, đột nhiên ngoài sân truyền đến tiếng động sầm sập.

Ta nhìn qua khung cửa sổ ra ngoài, thì ra là Yến Hoài An vừa trèo tường chui vào. Ta vội dặn Bảo Nhi ngoan ngoãn ở trong phòng đừng đi ra ngoài.

Ta bước tới bên bờ tường sân, mỉm cười nhìn hắn: "Điện hạ, sao lại giở cái trò trộm cắp leo tường thế này."

Hắn phủi phủi bụi đất bám trên tay áo, mặt không biến sắc đáp:

"Đầu tường nhà nàng trơn quá, vừa rồi rõ ràng ta đang đứng rất vững mà."

Ánh mắt hắn chợt thay đổi: "Một tháng không gặp, nàng không có gì muốn nói với ta sao?"

Ta nghi hoặc: "Ta với điện hạ thì có gì để nói cơ chứ?"

"Ta đã có người trong lòng rồi, nàng một chút cũng chẳng bận tâm sao?"

"Điện hạ, ta đã là người có gia thất rồi, điện hạ định hôn phối ra sao tự nhiên chẳng liên quan gì tới ta cả."

Yến Hoài An không vờ vĩnh nổi nữa. Hắn xắn tay áo lên, lộ ra sợi dây đỏ cũ kỹ trên cổ tay.

Hôm đó ta quả nhiên không nhìn nhầm.

"A Niệm, đừng ghét bỏ ta có được không, người trong lòng ta chỉ có một mình nàng thôi. Sau này chuyện gì ta cũng sẽ nói cho nàng biết, tuyệt đối không giấu giếm nàng nữa, cho ta một cơ hội có được không."

"Ta đâu có ghét bỏ điện hạ..."

"Đừng gọi điện hạ, gọi ta là A Hoài."

Lần trước hắn còn gọi ta là "đoạn duyên sương khói" cơ mà. Ta không ngờ tới, hắn lại chưa từng coi ta là đoạn duyên sương khói qua đường, nhất thời ta có phần không dám tin nổi.

Mà ta hiện giờ vẫn đang là một "góa phụ", Tấn vương lại có thể đi thích một góa phụ sao?

Hắn thấy ta không có phản ứng gì, liền dắt lấy tay ta, áp vào bên mặt hắn khẽ khà cọ cọ. Đôi mắt đong đầy tình cảm nhìn ta.

"A Niệm, ta thật sự rất nhớ nàng, nàng rủ lòng thương ta một chút đi mà."

Hỏng rồi, có chút đỡ không nổi rồi.

Hắn học đâu ra mấy lời lẽ thế này không biết. Ta vốn dĩ còn tò mò cớ sao không đi cửa chính mà lại lén lút trèo tường. Thì ra là đứng đây đợi ta cơ đấy.

Ta định rút tay về, nhưng hắn lại nắm c.h.ặ.t lấy không buông. Bàn tay đầy vết chai sần khẽ vỗ hai cái lên mặt hắn.

Lại rút tay, lần này thì rút về được rồi.

"A Niệm, nàng vẫn còn thích ta, đúng không?"

Hả? Là do ta vỗ hai cái lên mặt hắn cho hắn cái ảo tưởng đó sao?

"Điện hạ, thế này không hợp đâu. Đường đường là Tấn vương lại đi thích một góa phụ, đồn ra ngoài thì ra cái thể thống gì..."

"Chính vì bên cạnh nàng không có ai khác, cho nên đây chính là cơ hội mà ông trời ban cho ta."

Bốn năm không gặp, cái tính quấn người này vẫn y như đúc năm nào.

"A Niệm, cho ta một cơ hội đi mà."

"Nhưng ta vừa mới về nhà chưa lâu, muốn ở bên cạnh cha mẹ thêm một thời gian, không muốn để họ biết chuyện sớm như thế."

Đôi mắt Yến Hoài An sáng rực lên: "Nói như vậy là nàng đồng ý rồi sao?"

Trót lỡ lời nói ra mất tâm tư trong lòng rồi.

"Ừm."

…..

Lúc còn trẻ ta muốn xông xáo giang hồ, muốn tung hoành vui chơi.

Bây giờ cũng tới lúc phải thu hồi cái tính đó lại rồi. Nếu như có thể thu phục được Yến Hoài An thì cũng là một chuyện mỹ mãn.

Nhưng ta cũng phải tính tới trường hợp, nhỡ đâu hắn chỉ vì chuyện ta bỏ đi không lời từ biệt mà sinh ra chấp niệm thì sao. Còn cả mấy lời hắn thốt ra nữa, biết đâu chừng lại là học từ mấy đoạn duyên sương khói khác mà ra.

Nhỡ đâu không phải thật lòng thích ta thì sao.

Thích hay không thích cũng chẳng sao cả, miễn là không gây tổn hại tới người nhà của ta là được. Ta phải xem thử coi, vị điện hạ này có thật sự thích một "góa phụ" như ta hay không.

Thế nên trước khi mọi chuyện lắng xuống hoàn toàn, ta chưa muốn nói chuyện của con gái cho hắn biết.

Thời gian này Bảo Nhi một là ngủ sớm từ lâu, hai là sang ở bên phòng mẫu thân hoặc tiểu muội. Lần nào Yến Hoài An tới cũng đều không gặp được bé.

Hắn cũng từng hỏi ta: "Sao không để ta gặp đứa trẻ một lần, ta nhất định sẽ coi nó như con đẻ."

Ta chỉ bảo đứa nhỏ còn quá bé, sợ người lạ. Thực ra Bảo Nhi gan to cực kỳ.

Hắn cũng từng ướm hỏi: "Đứa nhỏ mấy tuổi rồi?"

Ta đáp: "Hai tuổi."

Trong mắt hắn thoáng qua nét u ám mất mát, nhưng rồi biến mất ngay lập tức, coi như chưa từng hỏi qua.

Nói ba tuổi thì thời gian lại trùng khớp mất rồi. Cứ tạm thời không cho hắn biết đã.

Mấy ngày này, cách chúng ta tương tác với nhau hệt như quay trở lại năm nào. Khác biệt duy nhất chính là "nhiệt tình dừng ở lễ nghĩa", không đi quá giới hạn.

Yến Hoài An hình như có phần nôn nóng bất an. Nhưng lại không dám nói thẳng ra.

Thỉnh thoảng tìm được không khí thích hợp định tiếp tục tiến tới, nhưng đều bị ta gạt đi bẻ lái sang chuyện khác.

6 - Duyên Phận Thứ Này Không Đùa Được - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia