Một đêm nọ, Yến Hoài An ở trong vương phủ trằn trọc trăn trở mãi không sao ngủ nổi. Không kìm được muốn tới hỏi cho ra lẽ.

Đêm gian mò leo tường rúc thẳng vào trong chăn ta.

"Sao nàng mãi mà chẳng chịu chạm vào ta thế, là do ta không bằng bốn năm trước sao?"

"Không phải, chỉ là..."

Chỉ là ta chưa suy nghĩ kỹ mà thôi.

Yến Hoài An lại sốt ruột: "Là do không quên được gã phu quân trước của nàng sao?"

Hả? Ta đã bảo dạo này hắn cứ thấy kỳ kỳ kiểu gì, thì ra là vì chuyện này.

"Ồ? Ngươi ghen rồi sao?"

Hắn uất ức đáp: "Ồ là có ý gì chứ, nàng thật sự vẫn còn nhớ tới hắn sao!"

Ta vỗ vỗ mặt dỗ dành hắn:

"A Hoài ngoan của ta, hiện giờ ta chỉ có một mình ngươi thôi. Trời đã khuya rồi, ngày mai ta còn phải dậy sớm đi cùng mẫu thân ra ngoài nữa, ta buồn ngủ rồi."

Trong lúc màng màng mơ màng, ta hình như nghe thấy hắn lẩm bẩm.

"Nàng chẳng còn thích ta nhiều như bốn năm trước nữa rồi..."

….

Sáng hôm sau tỉnh dậy, trong phòng trống không một bóng người. Ta suýt chút nữa tưởng đêm qua chỉ là một giấc mơ.

Ban ngày, ta cùng mẫu thân đang dạo chơi trên phố. Đột nhiên một gã tiểu nhị chạy tới trước mặt ta, đưa cho ta một tờ giấy.

"Tiểu thư, đây là do một vị công t.ử nhờ tôi giao lại cho cô."

Bên trên là nét chữ vô cùng quen thuộc.

"Mẫu thân, người cùng mấy nha hoàn cứ đi dạo nơi khác trước đi nhé, con có chút việc, lát nữa sẽ gặp lại sau."

Ta đi theo gã tiểu nhị đó đến t.ửu lầu lớn nhất kinh thành.

Khi ta từng bước từng bước bước lên tầng hai. Lại có một cảm giác quen thuộc dâng trào.

Vừa đẩy cửa ra, một luồng hương thơm ngọt ngào nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Một chiếc tách chén lăn long lóc tới dưới chân.

Trên mặt đất, trên bàn ghế đều là một mớ hỗn loạn xập xệ. Nhưng chỉ là bừa bộn chứ không hề hư hỏng.

Ánh mắt ta lướt qua, bài trí không gian nơi này hệt như bốn năm về trước không sai một li. Mà ở tận bên trong cùng, lại chính là cảnh tượng không thể nào quen thuộc hơn.

Một thiếu niên cổ áo mở rộng dang dở đang dựa vào bên giường. Mặt hắn ửng hồng, làn da phía dưới cổ ánh lên vẻ ửng đỏ kiều diễm.

Điểm duy nhất khác biệt so với bốn năm trước chính là:

Năm xưa nét mặt hắn ngưng trọng căng thẳng, giờ đây khóe miệng lại đong đầy nụ cười, gương mặt ngập tràn mong đợi. Ta bước tới gần cúi người nhìn hắn, ngón tay lướt nhẹ từ vành tai hắn xuống tới xương quai xanh.

"Điện hạ, ngươi có biết mình đang làm cái gì không thế?"

Hắn một phát chộp lấy dải lụa buộc eo của ta kéo lại gần.

"Ở đây không có điện hạ nào cả, ta là A Hoài."

Bàn tay ta tiếp tục du ngoạn trên người hắn.

Năm xưa là một lớp cơ thấu mỏng của gã thiếu niên, cơ n.g.ự.c cơ bụng mỏng mà đều đặn, tựa như khóm trúc xanh chưa lớn hết. Bây giờ, đường nét đã trở nên gọn gàng dứt khoát hơn, sờ vào lại càng thêm săn chắc.

Yến Hoài An lấy tay đè c.h.ặ.t t.a.y ta lại: "A Niệm, sờ đủ rồi, giờ có thể thương ta một chút được chưa?"

Đúng là hết cách với hắn luôn. Bày ra cái trận thế lớn thế này chỉ để tái hiện lại năm xưa.

Ta đương nhiên là phải nhận lấy món quà lớn này rồi. Ngoan ngoãn "thương" hắn suốt cả một buổi chiều.

….

Kể từ ngày hôm đó, Yến Hoài An trèo tường đến nghiện.

Tần suất hắn tới ngày càng dồn dập hơn. Làm cho hai chúng ta cứ như đang lén lút vụng trộm vậy.

Lần nào gặp lại mẫu thân ta cũng sinh ra cảm giác chột dạ như kẻ làm điều lén lút. Một mặt ta không muốn để mẫu thân biết chuyện quá sớm, muốn ở bên cạnh bà lâu thêm một chút.

Mặt khác, nhỡ đâu có ngày Yến Hoài An chán chường, muốn chấm dứt mối quan hệ này. Thì vẫn có thể tranh thủ lúc mọi chuyện chưa đến mức không thể cứu vãn mà rút lui, không để cho ai hay biết.

Đôi bên vui vẻ đến thì vui vẻ đi. Chẳng ngờ sự nhiệt tình của hắn không những không giảm mà ngày càng tăng lên.

Điều này lại khiến ta bắt đầu tự hoài nghi chính mình.

E là hắn... thật lòng thích ta chăng?

Chỉ là chuyện vụng trộm rốt cuộc cũng có ngày bị phát giác. Thế nhưng người bị phát hiện không phải là ta. Bên này ta đang lén lút, thì ở một góc khác trong phủ cũng đang vụng trộm.

Hôm ấy, ta đang cùng Bảo Nhi bắt bướm.

Chạy tới một khoảng rừng nhỏ hẻo lánh nhất trong phủ. Lại thấy một nam nhân lạ mặt đang đứng ở đó.

Hắn thấy ta khí chất bất phàm, ăn mặc gấm vóc hoa lệ, lại còn dắt theo một đứa trẻ. Lập tức đoán ra ngay thân phận của ta.

Gã nam nhân đó đột nhiên quỳ rụp xuống: "Là do tiểu nhân lén lút đột nhập vào đây, xin đại tiểu thư và phu nhân đừng trách tội Chi Nhi."

Sực nhớ ra rồi, đây là gã tình nhân của Tần Chi sao?

Ta đã một thời gian không gặp Tần Chi, cứ tưởng nàng ta đã ngoan ngoãn biết điều hơn rồi.

Suýt chút nữa thì quên mất vẫn còn chuyện của nàng ta. Ta còn chưa từng gặp gã nam nhân này bao giờ, thế mà hắn lại có thể một phát nhận ra ngay thân phận của ta.

Tần Chi đúng là cái gì cũng ra ngoài rêu rao nói hết thật đấy.

Đúng lúc này, Tần Chi lại từ phía sau ta hối hả chạy tới. Nàng ta hình như có chút khác xưa.

Không biết có phải do lần trước bị chiếc roi làm cho kinh hãi hay không.

Nàng ta vội vàng dìu tên kia đứng dậy, gắt gỏng: "Tỷ tỷ, sao tỷ lại bắt nạt huynh ấy?"

Hả? Ta bắt nạt hắn ư?

7 - Duyên Phận Thứ Này Không Đùa Được - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia