TÔI VỪA SINH CON, EM CHỒNG TỰ Ý LÁI XE TÔI ĐI DU LỊCH TỰ LÁI, CHỒNG CÒN BẢO: “EM GỌI XE KHÔNG ĐƯỢC SAO?”, TÔI LẬP TỨC KHÓA THẺ TÍN DỤNG ANH TA ĐANG DÙNG CÙNG TOÀN BỘ BỐN THẺ PHỤ

Mười ngày sau khi sinh, con tôi được kiểm tra và phát hiện chỉ số vàng da sơ sinh đã vượt ngưỡng an toàn, cần lập tức đưa đến bệnh viện nhi để chiếu đèn điều trị.

Tôi cầm phiếu đóng viện phí, nhìn cơn mưa như trút nước ngoài cửa sổ rồi gọi điện cho chồng là Hứa Minh Triết.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói vô cùng mất kiên nhẫn của anh ta: “Thanh Hòa, anh đang họp, có chuyện gì vậy?”

Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại, giọng hơi run vì lo lắng: “Minh Triết, con phải nhập viện, anh mau lái xe đến trước cửa trung tâm chăm sóc sau sinh, chúng ta phải lập tức đến bệnh viện.”

Đầu dây bên kia im lặng một lát, sau đó anh ta đáp bằng giọng càng lạnh nhạt hơn: “Xe à?”

“À, em trai anh là Minh Viễn và bạn gái nó đã lái xe đi du lịch tự lái đến phía tây Tứ Xuyên rồi.”

“Bọn nó đi gấp nên anh quên nói với em.”

01

“Du lịch tự lái?”

“Phía tây Tứ Xuyên?”

Đầu óc tôi lập tức trống rỗng vì hai cụm từ ấy, dường như cơ thể yếu ớt sau sinh không thể xử lý nổi lượng thông tin đột ngột này.

Chiếc Volvo XC60 màu trắng ấy là của hồi môn cha mẹ mua đứt cho tôi trước khi kết hôn, đăng ký dưới tên cá nhân tôi, chỉ vì muốn tôi có được sự tự do và tự tin khi đi lại trong thành phố xa lạ này.

Bây giờ, nó đang chở người em chồng vẫn luôn được tôi đối xử như em ruột cùng bạn gái cậu ta đi tận hưởng chuyến du lịch lãng mạn, còn tôi và đứa con mới chào đời được mười ngày, vẫn còn đỏ hỏn lại mắc bệnh vàng da, bị mắc kẹt giữa cơn mưa như trút nước trong thành phố.

“Thẩm Thanh Hòa, em có nghe thấy không?”

“Xe không có ở đây.”

Trong giọng Hứa Minh Triết mang theo sự thúc giục không cho phép phản bác, như thể chính tôi đang làm chậm trễ cuộc họp quý giá của anh ta.

“Em bảo trung tâm chăm sóc sau sinh cử xe đi, hoặc tự gọi xe không được sao?”

“Có chuyện lớn gì đâu.”

“Có chuyện lớn gì đâu?”

Tôi lặp lại năm chữ ấy, một luồng khí lạnh từ xương cụt chạy thẳng lên đỉnh đầu.

Tôi có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của anh ta ở đầu dây bên kia, mặc bộ vest phẳng phiu, cau mày, cảm thấy sự hoảng hốt của tôi quả thực vô lý.

Trong thế giới của anh ta, hứng thú của em trai là quan trọng, cuộc họp của bản thân là quan trọng, chỉ có hoàn cảnh khó khăn của tôi và đứa trẻ là chuyện nhỏ nhặt có thể dễ dàng giải quyết bằng một câu “gọi xe đi”.

Tôi không khóc, cũng không mất kiểm soát chất vấn anh ta.

Sự d.a.o động dữ dội của nội tiết tố sau sinh, vết thương trên cơ thể còn chưa lành cùng nhịp thở yếu ớt của đứa trẻ trong lòng khiến tôi bước vào trạng thái bình tĩnh khác thường.

Tôi đã làm việc tại bộ phận kiểm soát rủi ro của Ngân hàng Thụy Bang suốt năm năm, hiện giữ chức chuyên viên phân tích cấp cao.

Công việc của tôi là loại bỏ mọi tác động của cảm xúc, tìm ra điểm rủi ro chí mạng nhất trong những số liệu hỗn loạn, sau đó xử lý bằng phương pháp chính xác và lạnh lùng nhất.

“Hứa Minh Triết.”

Giọng tôi bình thản, không hề có chút d.a.o động.

“Chiếc xe của tôi, chiếc xe được đăng ký dưới tên cá nhân tôi, biển số Tô E·QC986.”

“Em trai anh là Hứa Minh Viễn đã tự ý lái tài sản riêng của tôi đi khi chưa được tôi cho phép.”

“Hành vi này được gọi là gì theo pháp luật, có cần tôi phổ biến cho anh không?”

Đầu dây bên kia lại im lặng.

Lần này, trong sự im lặng có thêm vài phần kinh ngạc và tức giận vì cảm thấy bị xúc phạm.

“Thẩm Thanh Hòa, em có ý gì?”

“Đều là người một nhà, Minh Viễn lái xe của em một chút thì làm sao?”

“Em có cần phải nâng chuyện này lên tận phương diện pháp luật không?”

“Em vừa sinh con xong, đừng kích động như vậy.”

“Cảm xúc của tôi rất ổn định.”

Tôi ôm con đi đến bên cửa sổ, nhìn con đường bên dưới bị nước mưa xối đến mờ nhòe.

“Tôi chỉ đang trình bày một sự thật.”

“Bây giờ tôi cần dùng xe, ngay lập tức.”

“Anh không giải quyết được, đúng không?”

“Anh giải quyết thế nào được?”

“Nó đã lên đường cao tốc rồi!”

Giọng Hứa Minh Triết đột nhiên cao lên.

“Anh còn có thể kéo nó trở về sao?”

“Thẩm Thanh Hòa, em đừng vô lý!”

“Trước hết đưa con đi khám bệnh mới là chuyện quan trọng, chuyện xe cộ đợi về rồi nói sau!”

“Được, tôi biết rồi.”

Tôi nhẹ giọng nói.

Không chờ anh ta có bất kỳ phản ứng nào, tôi trực tiếp cúp điện thoại.

Tôi không cho anh ta cơ hội gọi lại, tạm thời chặn số của anh ta rồi thành thạo mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại.

Ánh mắt tôi dừng ở mục quản lý thẻ tín dụng gia đình.

Trong đó có một chiếc thẻ chính đứng tên tôi nhưng lâu nay do Hứa Minh Triết sử dụng, cùng bốn thẻ phụ dùng cho những mục đích khác nhau.

Một trong số các thẻ phụ được cấp riêng cho Hứa Minh Viễn, danh nghĩa là để cậu ta sử dụng trong trường hợp khẩn cấp khi còn đi học.

Toàn bộ các thẻ này đều trực thuộc tài khoản tín dụng đứng tên tôi.

Tôi hít sâu một hơi, gọi đến đường dây dành cho khách hàng bạch kim của trung tâm thẻ tín dụng Ngân hàng Thụy Bang.

Cuộc gọi gần như lập tức được kết nối.

“Xin chào cô Thẩm Thanh Hòa, nhân viên chăm sóc khách hàng số 073 rất vui được phục vụ cô.”

“Xin chào.”

Tôi nhìn gương mặt vàng vọt của đứa trẻ trong lòng, giọng lạnh lẽo như d.a.o phẫu thuật.

“Tôi yêu cầu khóa khẩn cấp chiếc thẻ chính cùng toàn bộ bốn thẻ phụ trực thuộc.”

“Lý do sao?”

“Các thẻ đang có nguy cơ bị sử dụng ngoài phạm vi tôi cho phép.”

“Đúng vậy, tôi xác nhận yêu cầu này.”

“Xin lập tức khóa toàn bộ quyền giao dịch.”