02
Khoảnh khắc cúp điện thoại của bộ phận chăm sóc khách hàng ngân hàng, một tia chớp xé ngang bầu trời ngoài cửa sổ.
Ánh sáng trắng bệch phản chiếu trên mặt tôi, đồng thời chiếu lên dòng thông báo hệ thống “Khóa thẻ thành công, toàn bộ giao dịch đã bị tạm dừng” trên màn hình điện thoại.
Tôi không có chút cảm giác sung sướng nào, chỉ cảm thấy kiệt sức sau khi hoàn thành một thao tác rủi ro cao.
Đây không phải trả thù, mà là cắt lỗ.
Trong sự nghiệp của mình, tôi đã chứng kiến quá nhiều lỗ hổng rủi ro khổng lồ do dung túng và sơ suất gây ra, cuối cùng nuốt chửng cả một gia đình.
Hành vi của Hứa Minh Triết và người nhà anh ta chính là một lỗ hổng rủi ro đang nhanh ch.óng mở rộng.
Chị Trương, điều dưỡng trưởng của trung tâm chăm sóc sau sinh, thấy sắc mặt tôi không ổn liền quan tâm bước đến.
“Thanh Hòa, em liên lạc được với anh Hứa chưa?”
“Mưa lớn quá, các nền tảng gọi xe đều quá tải, chờ mãi mà không có tài xế nhận chuyến.”
Tôi lắc đầu, cất điện thoại vào túi rồi lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày.
“Chị Trương, phiền chị hỏi giúp xem tài xế của trung tâm có thể đưa mẹ con em đi một chuyến không?”
“Em sẽ trả gấp đôi chi phí, coi như một lời nhờ vả riêng.”
Chị Trương là một người phụ nữ trung niên nhiệt tình.
Thấy tôi là sản phụ đang ôm đứa trẻ bị bệnh nhưng chồng lại không thấy bóng dáng, trong mắt chị thoáng qua sự thấu hiểu và đồng cảm.
Chị không hỏi nhiều, vỗ n.g.ự.c nói: “Em nói gì vậy?”
“Xe của trung tâm vốn được chuẩn bị cho những trường hợp khẩn cấp.”
“Em chờ một lát, chị lập tức đi sắp xếp!”
Chưa đến mười phút, chiếc xe thương vụ của trung tâm đã dừng trước cửa.
Tôi quấn con thật kín trong chăn, dưới sự giúp đỡ của chị Trương và người chăm sóc, tôi ngồi lên xe.
Chiếc xe ổn định hòa vào màn mưa.
Tôi nhìn cảnh vật bên ngoài nhanh ch.óng lùi lại, nhưng đầu óc lại vận hành với tốc độ cực nhanh.
Chiếc thẻ chính đứng tên tôi nhưng lâu nay do Hứa Minh Triết sử dụng có hạn mức 500.000 tệ.
Thẻ này chủ yếu được dùng cho những khoản chi lớn của gia đình và các buổi tiếp khách thương mại của anh ta. Khoản vay mua nhà và mua xe được trích tự động từ một tài khoản thanh toán riêng nên không bị ảnh hưởng bởi việc khóa thẻ.
Trong bốn thẻ phụ, một thẻ dành cho cha mẹ anh ta để tiện mua thực phẩm và khám bệnh.
Một thẻ dành cho Hứa Minh Viễn với lý do mỹ miều là để cậu ta học cách quản lý tài chính.
Hai thẻ còn lại, một thẻ liên kết với tiền điện, nước, khí đốt và hệ thống thu phí không dừng của xe trong nhà, thẻ còn lại dùng cho việc mua sắm trực tuyến của chính Hứa Minh Triết.
Việc tôi khóa toàn bộ các thẻ chỉ bằng một thao tác tương đương với việc lập tức cắt đứt động mạch chủ của mọi hoạt động kinh tế trong nhà họ Hứa.
Hứa Minh Viễn đang trên đường đến phía tây Tứ Xuyên sẽ được nhân viên trạm xăng mỉm cười thông báo rằng thẻ không thể thanh toán.
Nhân viên lễ tân của khu nghỉ dưỡng cao cấp cậu ta đã đặt trước sẽ lịch sự nhắc rằng việc ủy quyền tiền đặt cọc đã thất bại.
Khi muốn mua một tấm vé tham quan, trang thanh toán sẽ lạnh lùng hiện dòng chữ “Giao dịch bị từ chối”.
Chồng tôi là Hứa Minh Triết có lẽ đang chiêu đãi khách hàng tại một nhà hàng cao cấp.
Khi anh ta chuẩn bị hào phóng thanh toán, anh ta sẽ phải đối mặt với ánh mắt lúng túng và thương hại của nhân viên phục vụ.
Cha mẹ anh ta đang xếp hàng thanh toán trong siêu thị sẽ được nhân viên thu ngân thông báo rằng thẻ có vấn đề.
Thậm chí khi Hứa Minh Triết lái chiếc Audi A6 của mình ra khỏi đường cao tốc, anh ta cũng sẽ phát hiện hệ thống thu phí không dừng không thể mở thanh chắn.
Đây không phải một trận cãi vã nhỏ giữa vợ chồng.
Đây là một cuộc trừng phạt tài chính đơn phương đã được tính toán chính xác.
Tôi muốn Hứa Minh Triết và những người nhà được anh ta che chở phải cùng lúc, ở những nơi khác nhau, cảm nhận sâu sắc thế nào là không thể tiến thêm một bước.
Tôi muốn họ hiểu rằng tất cả sự tiện lợi và thể diện mà họ đang hưởng thụ được xây dựng trên nền tảng của ai.
Điện thoại trong túi điên cuồng rung lên, trên màn hình hiện tên mẹ chồng.
Tôi không nghe, trực tiếp chuyển sang chế độ im lặng.
Tôi biết đợt công kích đầu tiên của cơn bão đã đến.
Hiện tại, chiến trường của tôi không nằm trong điện thoại mà ở bệnh viện nhi.
Sức khỏe của con mới là chuyện quan trọng nhất, vượt trên tất cả.
Đến bệnh viện, tôi một mình đăng ký khám, đóng tiền và làm thủ tục nhập viện.
Tôi ôm con, đeo chiếc túi đựng đồ trẻ em khổng lồ, đi xuyên qua hành lang chật kín người.
Vì thẻ tín dụng gia đình đã bị khóa, tôi dùng thẻ ghi nợ cá nhân để thanh toán.
Nhìn khoản đặt cọc hơn 10.000 tệ trên phiếu thu, tôi không hề do dự.
Khoản tiền này vốn có thể được thanh toán bằng chiếc thẻ tín dụng gia đình.
Sau khi hoàn thành tất cả thủ tục, y tá bế con tôi vào phòng chiếu đèn điều trị vàng da.
Qua lớp kính dày, tôi nhìn cơ thể nhỏ bé của con nằm trên giường chiếu đèn, đôi mắt được che bằng tấm bảo vệ màu đen, toàn thân để lộ dưới ánh sáng xanh u tối.
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình siết c.h.ặ.t, đau đến mức không thể thở.
Con còn nhỏ như vậy, thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ thế giới này, đã phải một mình chịu đựng tất cả.
Còn cha của con lúc này có lẽ đang sứt đầu mẻ trán vì không thể thanh toán tiền ăn.
Chú của con đang nổi trận lôi đình vì bị mắc kẹt tại một nơi hẻo lánh.
Tôi tựa vào bức tường lạnh lẽo rồi lấy điện thoại ra.
Trên màn hình là hàng chục cuộc gọi nhỡ từ Hứa Minh Triết, mẹ chồng và cha chồng tôi.
Còn có vài tin nhắn Hứa Minh Triết gửi đến, nội dung từ chất vấn ban đầu, chuyển thành hoảng loạn rồi cuối cùng là tức giận.
“Thẩm Thanh Hòa, em điên rồi sao?”
“Em dừng hết thẻ lại là muốn làm gì?”
“Anh đang mời khách hàng ăn cơm!”
“Mặt mũi của anh bị em làm mất hết rồi!”