Tên thị vệ vẫn cười hiền lành.
“Vương phủ bọn ta quả thật chẳng có người bình thường.”
“Mọi người đều mang tật bẩm sinh. May mà gặp được Vương gia, chúng ta mới có chỗ nương thân, có miếng cơm mà sống.”
“Diệp cô nương...”
“Sau này... người sẽ hiểu Vương gia tốt đến nhường nào.”
14
Liên tiếp mấy ngày.
Ta lén lút đến Vương phủ.
Bên ngoài cũng dần xuất hiện lời đồn.
Rằng đích nữ phủ tể tướng tư hội với Nhiếp Chính Vương.
Cuối cùng.
Mẫu thân cũng để ý.
Bà còn sai người đo vòng eo của ta.
Rồi lạnh lùng hỏi:
“Mới mấy ngày mà eo đã lớn thêm một tấc. Con không lén lút làm chuyện gì mất mặt ở bên ngoài đấy chứ?”
Chỉ nghe câu ấy.
Ta đã biết bà đang dò hỏi...
Liệu ta có m.a.n.g t.h.a.i hay không.
Tim ta đập dồn dập.
“Thưa mẫu thân, không có. Chỉ là mấy ngày nay con ăn nhiều hơn thôi.”
Nhưng mẫu thân hoàn toàn không tin.
Bà còn sai một bà v.ú lột sạch y phục của ta.
Đích thân kiểm tra xem ta còn là xử nữ hay không.
Mặc cho ta tủi nhục đến bật khóc.
Cuối cùng.
Bà mới thở phào nhẹ nhõm.
“Được rồi, lui xuống đi. Sau này không được tham ăn nữa.”
“Đến chỗ ma ma lĩnh phạt.”
Từng lời ấy.
Lạnh lẽo đến thấu xương.
Suốt bao năm qua.
Ta đã nghe đến mức c.h.ế.t lặng.
Nhưng trong lòng vẫn luôn ôm một tia hy vọng.
Biết đâu sẽ có một ngày...
Mẫu thân thương xót ta.
Cho ta ăn thêm một chút.
“Mẫu thân...”
Cuối cùng.
Ta vẫn nuốt hết những lời định nói vào lòng.
“Sau này con sẽ ăn ít lại.”
Mẫu thân mỉm cười hiền từ.
“Thế mới phải.”
“Hoàng thượng thích nữ t.ử có vòng eo thon nhỏ.”
“Chỉ là... khổ cho con rồi.”
Bà biết ta khổ.
Thế nhưng...
Chỉ vì một sở thích chẳng đáng là bao của hoàng thượng.
Bà cam tâm để ta chịu khổ suốt hơn mười năm.
Đột nhiên.
Ta muốn xé nát lớp bình yên giả tạo mà những người này dày công tô vẽ.
Ta muốn để họ biết.
Ta cũng là một con người bằng xương bằng thịt.
Ta...
Không muốn tiếp tục làm những chuyện mà bản thân không hề mong muốn.
15
Nghe nói hoàng thượng vô cùng sủng ái Nạp Lan Sí, hễ ngài muốn gì đều sẽ đáp ứng.
Nửa tháng qua ở bên nhau, ta mới nhận ra Nạp Lan Sí không đáng sợ như lời đồn.
So với tính tình hỉ nộ thất thường, ngài càng giống một pho tượng Phật được người người cung phụng trên đài cao.
Lúc nào cũng hờ hững.
Dường như chẳng hứng thú với bất cứ điều gì.
Hôm ấy, lấy cớ đến thăm bệnh, ta đường đường chính chính ngồi kiệu của Tể tướng phủ tiến vào Nhiếp Chính Vương phủ.
Nạp Lan Sí đang nhắm mắt dưỡng thần trên giường.
Đám thị vệ không cản nổi ta.
Ta xông thẳng tới.
Cúi xuống hôn ngài một cái.
Cứng rắn đến mức khiến ngài không thể tiếp tục giả vờ bình tĩnh.
Có những chuyện...
Một khi đã bắt đầu.
Đôi bên đều ngầm hiểu trong lòng.
Cuối cùng, Nạp Lan Sí mở mắt.
Đáy mắt vẫn bình lặng không gợn sóng.
“Vô sự mà ân cần. Nàng muốn cầu xin ta chuyện gì?”
Ta ngượng đến mức không sao mở miệng được.
Ấp úng hồi lâu vẫn chẳng thốt nổi một lời.
“Nàng không nói...”
Giọng ngài nhàn nhạt:
“Thì sao ta có thể đáp ứng?”
Ta hít sâu một hơi.
“Cưới ta.”
Hai chữ ấy.
Tựa như viên đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng.
Làm dậy lên vô vàn gợn sóng trong đáy mắt ngài.
Rồi...
Ngài lại khép mắt.
Không để lộ chút cảm xúc nào.
Ta hỏi thêm lần nữa.
“Rốt cuộc người có cưới hay không?”
Cuối cùng.
Ngài cũng lên tiếng:
“Không thể.”
Hai chữ "không thể" ấy...
Như một mũi kim đ.â.m thẳng vào tim ta.
Nếu đã không cưới.
Vậy những ngày qua cứ giữ ta trong lòng bàn tay mà đùa bỡn...
Là vì thấy thú vị sao?
Ta xoay người bỏ đi.
Nỗi tủi hổ nhàn nhạt dâng lên trong lòng.
Trước khi bước ra cửa, ta vẫn không nhịn được mắng một câu.
“Nạp Lan Sí...Người đúng là đồ khốn.”
Một bàn tay chợt kéo ta lại.
Hình như...
Ngài có chút rối loạn.
“...”
“Nàng không thích ta.”
Giọng Nạp Lan Sí vẫn nhàn nhạt như cũ:
“Đó là lý do ta không thể cưới nàng.”
Câu nói ấy.
Khiến bước chân ta khựng lại.
Suýt nữa thì đứng không vững.
Ta với ngài chỉ ở cạnh nhau mười ngày.
Năm ngày đầu.
Ta chỉ lo ngài c.h.ế.t thật.
Đến lúc ấy Tể tướng phủ sẽ bị tru di cửu tộc.
Năm ngày sau.
Ta lại sợ người trong phủ phát hiện ra chuyện.
Mỗi lần ra ngoài đều phải lén lút như kẻ trộm.
Huống hồ...
Ta vốn đâu phải loại người gặp ai cũng yêu.
Sao có thể thích ngài được?
May mà...
Ta vẫn đủ bình tĩnh.
Ta tiến lại gần.
Lấy hết can đảm đưa tay sờ nhẹ lên eo ngài.
Trong nháy mắt.
Cơ bắp toàn thân ngài căng cứng như đá.
Ta vừa trêu chọc vừa dò hỏi.
“Nạp Lan Sí...”
“Người thích ta. Đúng không?”
Ngài lại im lặng.
Gương mặt vẫn bình tĩnh như cũ.
Thế nhưng...
Trong đáy mắt lại thấp thoáng vài phần lúng túng.
Ta vừa kinh ngạc vừa ngượng ngùng.
“Người thật sự thích ta sao?”
Nạp Lan Sí lặng lẽ nhìn ta.
Thân thể khẽ run lên.
Nhưng lời nói ra vẫn lạnh lùng vô cùng.
“Nếu hôm nay nàng không còn chuyện gì...Thì về nghỉ ngơi đi.”
Không hiểu vì sao.
Ta bỗng không còn sợ Nạp Lan Sí nữa.
Thậm chí...
Còn hơi muốn cố tình chọc cho ngài đỏ mặt.
16
Ngày ấy, trong yến tiệc Bách Hoa.
Lúc đối diện với ánh mắt của ngài, ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Không phải vì tiếng xấu của ngài lan khắp thiên hạ.
Mà là bởi...
Ẩn sâu trong đôi mắt đen ấy.
Là d.ụ.c v.ọ.n.g chiếm hữu được giấu kín đến cực điểm.
Cú đá ở yến tiệc hôm đó.
Ta rõ ràng chỉ dùng rất ít sức.
Vậy mà ngài vẫn rơi xuống hồ.
Chuyện ấy vốn đã rất kỳ lạ.
Từ việc bên ngoài rộ lên tin đồn ngài ngã xuống nước rồi lâm bệnh.
Đến việc chính ta tự chui đầu vào lưới.
Tất cả...
Đều giống như một màn "mời quân vào tròng."
Sau khi ta đến Vương phủ.
Tòa phủ đệ vốn đã lâu không có người ở.
Bỗng được dựng thêm non bộ, ao nước, trồng đủ loại hoa.
Thậm chí còn dựng cả một chiếc xích đu.
Thị nữ từng nói.
Đó là để cho ta chơi.