Eo Thon

Chương 8

Ta ngoan ngoãn ngồi bên cạnh mẫu thân.

Lắng nghe các bậc trưởng bối khách sáo chuyện trò.

Ánh mắt Hoàng hậu rơi trên người ta.

“Nghe nói Doanh Tuyết thông tuệ dịu dàng. Chưa xuất giá mà đã nổi danh khắp kinh thành.”

Mẫu thân mỉm cười.

“Nó ấy mà... chỉ là một nha đầu hoang thôi.”

Hoàng hậu cũng cười.

Rồi vẫy tay.

“Bản cung cũng có một người cháu.”

“Tên là Tống Hoài.”

“Thông minh, chính trực...”

Lời vừa dứt.

Sắc mặt mẫu thân lập tức trắng bệch.

Ngồi cũng không yên.

Ta khẽ mím môi.

Quả nhiên.

Hoàng hậu muốn ban hôn cho ta và Tống Hoài.

Ta vừa định đứng dậy.

Đã bị một bàn tay mạnh mẽ giữ lại.

Mẫu thân vẻ mặt khó xử.

Ngước nhìn hoàng thượng trên thượng tọa.

“Thật ra...Doanh Tuyết đã có người trong lòng.”

Mọi người đồng loạt biến sắc.

Bao gồm cả ta.

Mẫu thân điên rồi sao?

Ta chỉ sợ bà sẽ nói trước mặt hoàng hậu rằng...

Người ta thích là hoàng thượng.

Ta lập tức bước ra giữa điện.

Khom người hành lễ:

“Tạ ơn hoàng hậu nương nương ban ân. Thần nữ cảm kích vô cùng.”

Thế nhưng...

Vì cả ngày chưa ăn gì.

Đầu óc ta choáng váng.

Ta vừa bước đi.

Đã loạng choạng suýt ngã.

Đúng lúc ấy.

Có người đưa tay đỡ lấy eo ta.

Mùi t.h.u.ố.c đắng nhàn nhạt trên người đối phương khiến ta tỉnh táo đôi chút.

Ngẩng đầu lên.

Là gương mặt thanh nhã lạnh lùng của Nạp Lan Sí.

Ta đành cứng đầu đẩy ngài ra.

“Đa tạ.”

“Hử?”

Nạp Lan Sí khẽ nheo đôi mắt phượng:

“Nàng nói...Nàng muốn gả cho ta?”

Khắp đại điện.

Thần sắc mọi người càng thêm cổ quái.

Ai ai cũng biết.

Sau khi bị ta đá rơi xuống hồ.

Nhiếp Chính Vương bệnh nặng nằm liệt giường.

Rồi...

Bị điếc.

Ta lập tức tỉnh cả người:

“Thần nữ đâu có nói...”

“Được.”

Nạp Lan Sí khẽ cong môi.

Giọng điệu như miễn cưỡng lắm mới đồng ý.

“Ta hiểu rồi.”

“Vậy thì...Ta sẽ thành toàn tâm nguyện của nàng.”

Ngài nắm lấy tay ta.

Kéo ta cùng quỳ xuống.

“Hoàng huynh.”

“Thần đệ và nàng ấy lưỡng tình tương duyệt. Đời này... thần đệ không cưới nàng thì không được.”

Cách đó không xa.

Gương mặt Tống Hoài trắng bệch không còn chút huyết sắc.

Ngay cả sắc mặt hoàng hậu cũng khó coi vô cùng.

Thế nhưng...

Không một ai dám nhắc Nạp Lan Sí.

Bây giờ ngài chỉ là một người điếc.

Nếu để ngài biết mình hiểu lầm.

Biết đâu...

Vị Vương gia này sẽ vì quá xấu hổ mà nổi điên g..i.ế.t người ngay tại chỗ.

Hoàng thượng ngẩn người.

Nhưng cũng không vạch trần.

“Trẫm cũng thấy...Diệp Doanh Tuyết rất hợp.”

“Người đâu?”

“Mang b.út đến.”

“Hôm nay trẫm sẽ đích thân ban hôn cho hai người.”

Biến cố này.

Thật sự ngoài dự liệu của tất cả.

Ta quỳ dưới đất.

Đến thở mạnh cũng chẳng dám.

Đúng lúc ấy.

Một bàn tay trắng như ngọc đưa tới trước mặt ta một miếng bánh hoa đào.

“Ăn đi.”

Nạp Lan Sí ôn hòa nói:

“Ta che cho nàng. Người khác sẽ không nhìn thấy đâu.”

Ta:

“...”

Chỉ là...

Không biết ngài có nghe thấy hay không.

Bên dưới.

Mọi người đang khe khẽ bàn tán.

Nhìn dáng vẻ Vương gia tự tay đút bánh cho ta thế này...

Có lẽ sang xuân năm sau.

Tiểu thế t.ử cũng sắp chào đời rồi.

20

Ngày được ban hôn.

Điều khiến mọi người nhớ nhất...

Chính là Nhiếp Chính Vương bất ngờ xuất hiện, cướp mất đích nữ của phủ tế tướng.

Chỉ sau một đêm.

Phụ thân và mẫu thân ta dường như già đi không ít.

Hôn kỳ được định vào ngày 15 tháng sau.

Vốn dĩ Khâm Thiên Giám đã chọn ngày hoàng đạo tiếp theo là ngày 15 tháng 6.

Thế nhưng Nhiếp Chính Vương bị điếc.

Ngài lại nghe thành... ngày 15 tháng sau.

Đông Mai tức tối lẩm bẩm:

“Vương gia có phải cố ý không vậy? Chắc là sợ mình không sống nổi đến tháng 6.”

Thật ra...

Có một chuyện ta chưa từng nói với Đông Mai.

Nạp Lan Sí không phải lâm bệnh.

Mà là trúng độc.

Ngày được ban hôn, ngài từng hỏi ta:

“Nếu có một ngày...Ta c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng. Nàng vẫn sẽ gả cho ta chứ?”

Ta cầm b.út viết lên giấy:

“Vậy sau khi người c.h.ế.t, ruộng đất, cửa hàng và gia sản trong phủ sẽ thuộc về ai?”

Mặt ngài đen như đáy nồi.

“Đều thuộc về nàng.”

Ta lại viết thêm hai chữ.

“Ta gả.”

Chỉ là...

Ta không nói cho ngài biết.

Của hồi môn của ta… Còn nhiều hơn sính lễ ngài mang đến.

21

Ngày đại hôn.

Mẫu thân tiễn ta lên kiệu.

Bà dặn dò:

“Ăn nhiều một chút. Nhiếp Chính Vương thích nữ t.ử đầy đặn.”

Cả đời này.

Bà chưa từng nhận được tình cảm của phụ thân.

Chỉ có chuyện dốc lòng bồi dưỡng ta để tiến cung làm phi.

Mới khiến phụ thân đôi lúc biết ơn bà.

Thảo nào...

Bao năm qua bà luôn ép buộc ta đến thế.

Ta khẽ vỗ lên mu bàn tay bà.

“Mẫu thân.”

“Con đi đây. Người nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Ở một góc xa.

Ta nhìn thấy Tống Hoài.

Nhưng rất nhanh.

Chàng đã khuất giữa dòng người.

Đêm tân hôn.

Ta ngồi kiểm lại lễ vật.

Trong đống quà mừng.

Có một pho tượng Quan Âm Tống T.ử do Tống gia đưa tới.

Tống Hoài quả thật tâm tư tinh tế.

Chàng biết...

Đó là thứ duy nhất Nạp Lan Sí sẽ không nỡ vứt đi.

Thấy ta nhìn pho tượng rất lâu.

Nạp Lan Sí khẽ hỏi:

“Ai tặng vậy?”

“Không quen.”

Ta vừa ghi từng nét vào sổ.

“Cứ ghi lại là được. Sau này nhà họ có việc vui. Chúng ta cũng đáp lễ.”

Việc kiểm kê lễ vật.

Vốn là chuyện của quản gia.

Thế nhưng...

Ta lại rất thích mở quà.

Tối nay.

Ta nhất định phải tận tay sờ hết đống gấm vóc, châu báu này.

Rồi mới cất vào kho khóa lại.

Nạp Lan Sí khẽ vòng tay ôm lấy eo ta.

“Đèn long phượng sắp cháy hết rồi. Đến giờ nghỉ ngơi.”

“Đợi đã.”

Ta hơi hoảng.

“Ta còn 80 món quà chưa mở...”

Nhưng ta quên mất.

Ngài đâu có nghe thấy.

Chỉ trong chớp mắt.

Trời đất như đảo lộn.

Ta bị ngài ôm lấy, cúi đầu hôn xuống.

Rồi nhẹ nhàng đặt lên giường.

Đêm ấy.

Nến đỏ lung linh.

Màn trướng ấm áp.

…………

Chương 8 - Eo Thon - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia