Nhà ta nổi tiếng khắp vùng vì thói tiêu tiền như nước.

Cha ruột ta ham rượu nên mất sớm; nhị thúc cứ gặp chiếu bạc là lao vào, còn mấy vị cô mẫu thì người này còn sĩ diện hơn người kia. Các bậc trưởng bối tiêu tiền như nước chảy, ra sức giày vò đến mức gia tộc trăm năm danh giá cũng chỉ còn cái vỏ rỗng.

Đến lượt ta bàn chuyện hôn sự, bà mối khắp thành đều tránh xa cửa nhà họ Tô. May mà mẫu thân ta giao thiệp rộng, từ nhiều năm trước đã định sẵn cho ta một mối hôn ước từ thuở nhỏ.

Vị hôn phu của ta, Tạ Hành, là con gà sắt nổi danh khắp kinh thành, hận không thể chẻ một đồng tiền thành tám phần mà tiêu.

Đêm trước ngày xuất giá, mẫu thân suy đi tính lại, cuối cùng vẫn kéo ta dặn dò hồi lâu: “Tạ gia lang quân giỏi tiết kiệm nhất. Sau khi con bước chân vào cửa, nhất định phải biết thu liễm, đừng tiêu tiền hoang phí. Nếu không, e rằng những ngày tháng sau này sẽ khó mà sống nổi.”

Ta ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Đêm tân hôn, trong phòng hoa chúc, ta và Tạ Hành nhìn nhau trừng trừng một hồi, cuối cùng mỗi người tự nằm xuống ngủ.

Đến khi tiếng ồn ào bên ngoài đ.á.n.h thức ta, bên cạnh đã chẳng còn bóng người. Thế nhưng tiền sảnh nơi khách khứa nhà mẹ đẻ tụ tập lại rối loạn như nồi cháo sôi.

Đường muội Tô Oanh áo xống xộc xệch, quỳ giữa sảnh, nước mắt giàn giụa; giữa những ngón tay nàng ta còn nắm c.h.ặ.t một mảnh áo cưới đỏ.

“Chuyện đã náo loạn đến mức này, muội cũng chẳng mong muốn gì. Muội có lỗi với tỷ tỷ, dù đ.á.n.h hay phạt, muội đều nhận. Nhưng chuyện đã xảy ra rồi...”

Người trong sảnh đều lộ vẻ chờ xem náo nhiệt.

Ta vội nói: “Không phải ta đâu! Hỷ phục trên người ta vẫn còn nguyên vẹn đây này!”

Khách khứa cả sảnh: “...”

Nhị thẩm cố nặn ra một nụ cười để giảng hòa: “Ai nói là con chứ? Muội muội con rõ ràng đang nói đến Tạ gia lang quân...”

“Cũng không phải ta!”

Tạ Hành kéo theo vẻ mệt mỏi đầy mặt bước vào sảnh.

“Bộ hỷ phục của ta là thuê từ cửa tiệm, giữ lại thêm một canh giờ thì phải trả thêm tiền một canh giờ, sau khi lễ thành ta đã đem trả ngay rồi.”

1.

Những người vừa rồi còn hào hứng xem náo nhiệt lập tức tắt ngấm vẻ mặt.

Thuê hỷ phục bái đường, lễ thành là trả ngay trong đêm, đúng là phong cách trước sau như một của Tạ Hành.

Vậy nam nhân vừa bị bắt gặp ở chung một phòng với Tô Oanh, còn mặc hỷ phục nằm trên giường, rốt cuộc là ai?

Khách khứa cầm đèn l.ồ.ng, ào ào kéo về phòng khách ở hậu viện. Chẳng bao lâu sau, trong phòng đã vang lên một loạt tiếng hít khí lạnh.

Nam nhân mặc hỷ phục đỏ ch.ói trên giường bị lật người lại. Hắn đã tắt thở, nằm bất động tại đó.

Ta nhìn Tô Oanh mặt mày trắng bệch, không nhịn được buột miệng: “Hỏng rồi, muội ngủ với người c.h.ế.t mất rồi.”

Tô Oanh run như cầy sấy, cuống quýt lắc đầu: “Không, không phải muội! Muội chỉ xé rách áo hắn thôi, chúng muội thật sự chẳng làm gì cả!”

Tạ Hành thong thả bước lên trước, liếc nhìn t.h.i t.h.ể một cái.

Sau đó, hắn khẳng định chắc nịch, chẳng hề che giấu vẻ ghét bỏ: “Ta từng gặp hắn. Là Lục Hoài Thanh ở Công bộ.”

Tạ Hành cau mày, nói tiếp: “Hôm qua hắn đến uống rượu mừng, trong phong bao mừng lễ lại nhét một tờ giấy nợ năm mươi lượng. Ta nhớ người nhớ nợ rất rõ, tuyệt đối không nhận nhầm.”

Người trong phòng nhất thời chẳng ai nói được lời nào.

Đã xảy ra án mạng đến nơi, vậy mà con gà sắt này trong lòng vẫn còn vướng bận tờ giấy nợ năm mươi lượng kia.

Ta nhìn nhị thẩm đang cố giữ bình tĩnh bên cạnh, bỗng đổi đề tài: “Nhị thẩm đúng là biết lo liệu. Thẩm sắp xếp cho đường muội một mối âm hôn, lại mượn tiệc cưới, nhà cửa và khách khứa của ta để che đậy.”

“Vị tân lang này còn tươi mới chứ? Chẳng lẽ vừa đào từ mộ lên?”

Nhị thẩm ra sức xua tay, nói năng lắp bắp: “Câm miệng! Đừng nói bậy nữa! Trước đó hắn rõ ràng vẫn còn sống!”

Vốn là chuyện tân lang đi nhầm vào phòng em vợ, một màn náo nhiệt phong lưu, chớp mắt đã biến thành vụ án mạng kỳ quái.

Trong Tạ phủ chẳng có mấy người hầu, một vị khách nhiệt tình chủ động chạy đến Kinh Triệu phủ báo quan.

Vụ án vừa liên lụy thể diện của mấy nhà, lại còn dính dáng đến mệnh quan triều đình. Quan viên Kinh Triệu phủ đùn đẩy nhau, chẳng ai chịu nhận củ khoai nóng bỏng tay này.

Phủ doãn hết cách, đành mời vị Thiếu doãn chỉ treo danh ở Kinh Triệu phủ, chỉ lĩnh bổng lộc mà chẳng bao giờ xử án, đích thân đến đây.

2.

Chẳng bao lâu, đoàn người Kinh Triệu phủ vội vã tiến vào Tạ gia.

Người đi đầu là Bùi Chiếu.

Hắn xuất thân từ hoàng thất tông thân, bình thường chẳng làm việc chính sự, mỗi ngày hoặc dạo chim, đi phố, hoặc trêu mèo chọc ch.ó. Tuổi hắn không lớn, nhưng vai vế lại cao đến đáng sợ; ngay cả Hoàng thượng cũng phải gọi hắn một tiếng hoàng thúc. Vì vậy, Hoàng thượng đặc biệt ban cho hắn chức Thiếu doãn Kinh Triệu phủ nhàn tản, chỉ lĩnh bổng lộc, không cần trực ban.

Không ai ngờ hôm nay mớ rắc rối này lại rơi trúng tay vị vương gia nhàn tản ấy.

Ngỗ tác và y lệnh đi theo tiến lên nghiệm thi, rất nhanh đã có kết quả.

Đêm qua Lục Hoài Thanh uống rượu quá chén, lại hít phải quá nhiều mê d.ư.ợ.c. Tâm tư nhất thời kích động, vì vậy đột ngột c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử.

Quan sai còn lục được trong n.g.ự.c hắn một mảnh giấy. Đối chiếu nét chữ xong, họ xác nhận đó là thư do đường muội Tô Oanh viết, nội dung chính là hẹn người gặp riêng.

01 - Gả Cho Phu Quân Keo Kiệt, Hai Ta Chỉ Nhận Bạc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia