Câu nói ấy kéo ta ra khỏi cảm giác tự trách, giúp đầu óc một lần nữa tỉnh táo.

Chúng ta bắt đầu phân loại mười hai tội trạng, phát hiện bảy khoản chỉ dựa trên lời khai không có vật chứng, ba khoản sử dụng công văn đã bị sửa ngày tháng, còn hai khoản liên quan đến những mệnh lệnh Cố Tương Dục chưa từng ban ra.

Các văn thư giả đều được sao chép trên loại giấy có pha sợi trúc xanh, chỉ do một xưởng riêng của Hộ Bộ cung cấp cho công văn nội đình.

Ta cầm tờ giấy soi dưới ánh đèn.

Muốn lấy được số lượng lớn như vậy, kẻ đứng sau nhất định phải có người trong kho văn thư.

Cố Tương Dục gật đầu.

"Phủ Trịnh Quốc công ở ngoài cung không thể tự mình làm được."

Đúng lúc ấy, ta nhớ tới dấu mực trên tay áo Lý Chí Viễn khi bị bắt.

Màu mực hơi ánh tím, giống loại chuyên dùng tại Thông Chính Ti.

Hắn lập tức sai người kiểm tra danh sách quan lại trực đêm trong hai tháng, phát hiện một viên thư lại tên Chu Dụ nhiều lần thay ca bất thường.

Người này không có quan hệ công khai với Trịnh gia, nhưng em gái lại là cung nữ ở Từ Ninh cung của Thái hậu.

"Lần này chúng ta không vội bắt người."

Đại Lý Tự âm thầm theo dõi Chu Dụ, còn ta nhờ Thanh Hòa giả làm người mua giấy quý để dò hỏi xưởng cung ứng cho Hộ Bộ.

Nàng nghe xong có phần lo lắng.

"Tiểu thư, nô tỳ chưa từng làm chuyện này, nếu bị nhận ra thì sao?"

Ta sửa lại chiếc trâm trên tóc nàng.

"Chỉ cần hỏi giá, không được tự ý đi theo bất kỳ ai."

"Có chuyện gì lập tức trở về."

Sau bảy ngày, Chu Dụ mang một gói văn thư tới ngôi chùa bỏ hoang phía Nam thành, gặp Tôn Thành, kẻ thứ hai đang mất tích.

Người của Tam Pháp Ty chờ hai bên giao nhận xong mới xuất hiện, bắt sống cả hai cùng tang vật.

Tôn Thành chịu không nổi hình phạt, khai rằng họ được một ma ma trong T.ử Ninh cung truyền lệnh, yêu cầu sao chép công văn cũ, rồi sửa thành bằng chứng phạm tội của thừa tướng.

Tuy nhiên, ma ma kia đã treo cổ trước khi bị bắt, khiến đầu mối trực tiếp tới Thái hậu bị cắt đứt.

Dù vậy, thư từ giữa Tôn Thành và hai thuộc hạ phủ Trịnh Quốc công vẫn còn nguyên, đủ chứng minh mười hai bản hạch tội là một âm mưu có tổ chức.

Ta nhìn những trang giấy trải trên án, khẽ nói:

"Nếu hôm trước ta tiếp tục hành động một mình, có lẽ những thứ này đã bị tiêu hủy."

Cố Tương Dục đứng bên cạnh, đáp:

"Nếu không có nàng nhớ ra màu mực trên tay áo Lý Chí Viễn, chúng ta cũng chưa chắc tìm được Chu Dụ."

Ba ngày sau, hắn được triệu trở lại điện Kim Loan.

Trước mặt văn võ bá quan, hắn lần lượt chỉ ra bảy tội trạng hoàn toàn hư cấu, ba khoản sửa đổi công văn và hai mệnh lệnh do kẻ khác giả tạo.

Đại Lý Tự khanh dâng lời khai của Tôn Thành, sổ trực đêm của Chu Dụ cùng số giấy công văn tìm thấy trong ngôi chùa hoang.

Hoàng thượng xem xong, sắc mặt sa sầm, ném cả chồng chứng cứ xuống trước mặt Trịnh Quốc công.

"Trịnh Quốc công, khanh còn điều gì muốn nói?"

Trịnh Quốc công quỳ xuống, một mực kêu oan.

"Bệ hạ minh xét, thuộc hạ tự hành động vì tư oán, thần hoàn toàn không hay biết."

Cố Tương Dục đứng giữa điện, bình tĩnh nói:

"Thư từ đều xuất phát từ người trong phủ Quốc công, nhưng không có mệnh lệnh do chính tay Quốc công viết."

"Thần xin bệ hạ tiếp tục điều tra, không nên định tội khi chứng cứ chưa đủ."

Câu nói ấy khiến không ít đại thần kinh ngạc, bởi hắn hoàn toàn có thể nhân cơ hội đẩy đối phương vào đường cùng.

Không có chứng cứ trực tiếp, Hoàng thượng chưa thể trị tội mưu hại trọng thần, nhưng vẫn tước quyền quản lý hai doanh cấm quân của Trịnh gia và phạt Quốc công đóng cửa suy xét ba tháng.

Mười hai Ngự sử tham gia vu cáo bị đình chức chờ tra, còn Cố Tương Dục được trả lại tướng ấn ngay tại triều.

Trước khi bãi triều, Bệ hạ lạnh giọng cảnh cáo:

"Trẫm không muốn nhìn thấy thêm một lần bá quan dùng tấu chương làm binh khí hãm hại lẫn nhau."

Khi hắn trở về phủ, ta đứng dưới mái hiên đón, trong lòng vừa vui vừa hổ thẹn.

Cố Tương Dục đưa chiếc hộp đựng tướng ấn sang cho ta.

"Nàng giữ giúp ta."

Ta nhận lấy, không khỏi hỏi:

"Chàng không sợ ta lại tự ý đem nó đi làm chuyện hồ đồ sao?"

Hắn khẽ cong môi.

"Nàng đã chịu sai một lần, chẳng lẽ còn muốn chịu thêm lần nữa?"

Ta lắc đầu, thừa nhận nếu không có sự thận trọng của hắn, mình đã phá hỏng mọi việc ngay từ ngày đầu.

Người nọ lại nói:

"Nếu không có nàng nhớ ra màu mực, vụ án cũng chưa chắc được phá nhanh như vậy."

Hai người nhìn nhau một lúc, cuối cùng đều bật cười.

Cuộc tranh cãi tưởng như không thể hòa giải ấy, lại trở thành bài học quan trọng nhất.

Tối ấy, Cố Tương Dục kéo ta ngồi bên bàn, nghiêm túc nói:

"Về sau gặp nguy hiểm, ta sẽ giải thích rõ, không chỉ ra lệnh nàng đứng ngoài."

Ta cũng đáp:

"Ta sẽ không để nỗi sợ mất người thân thúc đẩy mình hành động mù quáng."

Từ đó, giữa chúng ta không còn ai chỉ đóng vai người bảo vệ hay kẻ được bảo vệ, mà là hai người có điểm mạnh và điểm yếu khác nhau.

Chỉ khi đứng cạnh nhau, chúng ta mới có thể nhìn thấy toàn bộ bàn cờ.

Dẫu vụ án đã khép lại, một cái tên vẫn lặng lẽ hiện lên phía sau những chứng cứ giả.

Ta nhìn về hướng hoàng cung, khẽ hỏi:

"Ma ma kia thật sự tự sát sao?"

Cố Tương Dục trầm giọng đáp:

"Không quan trọng bà ta tự sát hay bị diệt khẩu."

"Quan trọng là người trong T.ử Ninh cung đã bắt đầu ra tay."

Bên ngoài cửa sổ, gió đêm thổi tắt một ngọn đèn.

Còn hai chữ "Thái hậu" từ đó trở thành mối nguy hiểm không ai có thể xem nhẹ.

Đầu mùa thu, sứ đoàn Bắc Nhu tới kinh thành Nghị Hòa, mang theo quốc thư viết bằng cổ tự hiếm người đọc được.

Lễ Bộ thiếu người thông thạo ngôn ngữ thảo nguyên nên tiến cử Liễu Như Yên, trưởng nữ của một gia đình võ tướng đã sa sút sau khi phụ thân nàng t.ử trận.

Nàng tinh thông tiếng Bắc Nhu, hiểu phong tục các bộ lạc, năng lực vượt xa những người chỉ học qua sách vở.

Thái hậu đích thân triệu nàng vào cung, sau đó lấy danh nghĩa hỗ trợ nghị hòa để đưa tới phủ thừa tướng sao chép văn thư.

Tin vừa truyền tới hậu viện, Thanh Hòa đã thấp giọng nói:

"Liễu cô nương tài sắc hơn người, rất có thể là người Thái hậu cố ý đặt bên cạnh Cố đại nhân."

Ta liếc nàng.

"Không được suy đoán vô căn cứ."

Ngoài miệng nói vậy, trong lòng ta vẫn nhớ chuyện hai vị trắc thất từng bị ép đưa vào phủ.

Dù tin tưởng phu quân, ta vẫn khó chịu khi một nữ t.ử trẻ tuổi ngày ngày ra vào thư phòng, còn có thể cùng hắn bàn những việc mình không biết.

Lần đầu gặp Liễu Như Yên, ta lập tức hiểu vì sao Thái hậu chọn nàng.

Người trước mặt đứng thẳng, ánh mắt bình tĩnh, lời nói rõ ràng, hoàn toàn không có vẻ yếu đuối chờ người thương xót.

Sau khi hành lễ, nàng nói:

"Dân nữ Liễu Như Yên, bái kiến Thừa tướng phu nhân."

Ta hỏi trong phủ có thiếu thứ gì không, nàng chỉ xin mượn vài bản địa đồ cũ để đối chiếu cách gọi núi sông trong quốc thư.

Câu trả lời hoàn toàn vì công việc khiến sự đề phòng trong lòng ta có phần nhỏ nhen.

Thế nhưng chiều hôm ấy, lúc đi ngang thư phòng, ta lại thấy nàng cùng Cố Tương Dục đứng trước một tấm bản đồ.

Hắn cúi đầu chỉ vào một vị trí, nàng chăm chú lắng nghe.

Cảnh tượng không có gì vượt lễ, nhưng bước chân ta vẫn dừng ngoài cửa lâu hơn cần thiết.

Tối đến, Cố Tương Dục nhận ra ta ít nói nên đặt đũa xuống.

"Hôm nay nàng có chuyện không vui sao?"

Ta đáp:

"Thái hậu đưa Liễu Như Yên tới, chắc chắn có mục đích."

"Chàng nên cẩn thận."

Hắn bình tĩnh nói:

"Nàng ấy từng nhờ hiểu ám hiệu Bắc Nhu mà cứu một toán quân Đại Tề, năng lực đáng trọng dụng."

Ta nhìn hắn.

"Chàng dường như rất tin tưởng nàng ấy."

Sắc mặt người đối diện thoáng cứng lại.

"Ta chỉ nhìn vào việc, không nhìn người."

"Nàng đừng vì nàng ấy là nữ t.ử mà sinh nghi."

Câu nói ấy khiến ta khó chịu, bởi bản thân cũng từng bị xem nhẹ chỉ vì là phụ nhân.

Ta không nói thêm, đặt chén xuống rồi trở về phòng trước.

Suy nghĩ cả đêm, ta nhận ra sự dè chừng của mình phần lớn đến từ ghen tuông chứ chưa có chứng cứ.

Sáng hôm sau, ta chủ động tới viện khách.

"Hôm qua thái độ của ta có phần lạnh nhạt, mong Liễu cô nương đừng để bụng."

Liễu Như Yên im lặng giây lát rồi đáp:

"Phu nhân lo lắng cũng phải."

"Thái hậu từng nói, sau khi nghị hòa sẽ ban hôn dân nữ cho một vị quyền quý."

Ta khẽ nhíu mày.

"Ngươi có biết người đó là ai không?"

Nàng lắc đầu.

"Không biết."

"Chỉ biết nếu muốn bảo toàn mẫu thân và đệ đệ, dân nữ không có quyền từ chối."

Ta hỏi nàng có thật lòng muốn vào hậu viện của một nam nhân không.

Ánh mắt Liễu Như Yên chợt lạnh.

"Dân nữ học tiếng Bắc Nhu suốt mười năm, không phải để trở thành món quà đổi lấy ân sủng."

Từ giây phút ấy, ta hiểu nàng không phải đối thủ, mà cũng là một quân cờ đang tìm cách thoát khỏi tay Thái hậu.

Vài ngày sau, ta phát hiện Liễu Như Yên lén rời thư phòng lúc nửa đêm, trong tay mang theo một ống trúc đựng bản vẽ.

Chương 5 - Gả Cho Thừa Tướng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia