Phụ thân ta là Trấn Bắc Đại tướng quân Thẩm Điền, cả đời rong ruổi sa trường, từng một mình dẫn ba nghìn kỵ binh phá vòng vây của quân Bắc Nhu.
Vậy mà cứ nhắc tới hôn sự của ta là người lại sầu đến bạc thêm mấy sợi tóc.
Hôm ấy, khi ta đang dùng điểm tâm, người nghiêm trang đặt bát xuống, giơ ba ngón tay trước mặt ta.
“Con rể của Thẩm Điền ta phải đáp ứng ba điều, thiếu một cũng không được.”
Thấy ta ngẩng đầu, phụ thân liền nói:
“Điều thứ nhất, trong nhà không được có trưởng bối khắt khe. Tốt nhất công công, bà bà đều đã qua đời.”
Bởi mẫu thân ta năm xưa chịu đủ lễ nghi của tổ mẫu, thân thể ngày một suy yếu rồi mất khi ta vừa tròn tám tuổi.
“Điều thứ hai, gia thế phải đủ vững. Nếu thấp hơn Thẩm gia quá nhiều thì đối phương dễ sinh lòng tự ti, còn cao hơn quá mức lại có thể coi thường ta.”
Đến điều cuối cùng, người hạ thấp giọng, vẻ mặt thần bí như đang bàn đại kế quân cơ.
“Hắn tuyệt đối không được có hồng nhan tri kỷ, thông phòng hay biểu muội thanh mai trúc mã nào cả.”
Ta đặt đũa xuống, thành thật khuyên:
“Phụ thân nên tới Hoàng Lăng tìm kiếm.”
“Trong kinh thành này, chỉ e người nằm trong mộ mới thỏa đủ ba điều.”
Phụ thân lập tức đập bàn, quát rằng ta hồ đồ, còn quả quyết kinh thành rộng lớn, thanh niên tài tuấn nhiều như cá qua sông, nhất định sẽ tìm được một người sạch sẽ vừa mắt.