Sau khi đ.á.n.h cho cô bạn thân nhất của mình một trận ra trò, cuối cùng cô ấy cũng chịu thừa nhận mình là thiên kim nhà giàu chính hiệu.
Không chỉ vậy, cô ấy còn nhờ tôi thay mình kết hôn với vị hôn phu.
Đêm tân hôn, người chồng đoản mệnh của cô ấy ho đến mức trời đất tối sầm.
- Khụ… khụ khụ…
Trong lòng tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ:
Một trăm triệu… hai trăm triệu… ba trăm triệu…
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tan làm, bạn thân tôi tới đón tôi. Đúng lúc đó, cô ấy vô tình chứng kiến ông sếp vô lương tâm của mình ném thẳng một xấp tài liệu vào mặt tôi.
- Hoặc tăng ca, hoặc nghỉ việc! Tự chọn đi!
Cô bạn thân lập tức nổi giận. Cô ấy giật lấy đống tài liệu rồi ném ngược trở lại.
- Nếu có người phải cút thì cũng phải là các người mới đúng!
Tôi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ. Dưới ánh mắt kinh ngạc của tôi, cô ấy hất mái tóc dài, ngẩng cao đầu tuyên bố:
- Tôi không giả vờ nữa. Thật ra tôi là thiên kim nhà giàu.
Vừa nói, cô ấy vừa lấy điện thoại ra gọi một cuộc. Ba phút sau vị lãnh đạo vừa rồi còn hống hách ngút trời bỗng trở nên khúm núm, cúi đầu khom lưng, tự tay bưng trà rót nước cho cô ấy. Lúc này tôi mới biết, Tô Khả Hân, cô bạn thân ngày ngày chen chúc trong căn phòng trọ chật hẹp cùng tôi, ăn mì gói với tôi hóa ra lại là tiểu thư nhà giàu thật sự! Tôi lập tức khoác vai cô ấy, kéo người đi ra ngoài.
- Mau lên! Đưa tớ lên đỉnh cao cuộc đời đi!
Nửa tiếng sau chúng tôi xuất hiện trong một cửa hàng hàng hiệu xa xỉ.
- Cứ mua thoải mái đi! Tối nay tớ bao hết!
Tô Khả Hân vỗ n.g.ự.c, vẻ mặt đầy kiêu hãnh. Tôi tiện tay cầm lên một chiếc túi xách.
- Cái này được đấy!
- Chỉ cái này thôi à?
Cô ấy nhìn tôi đầy nghi ngờ. Dù sao cô ấy cũng hiểu rõ tôi yêu tiền đến mức nào. Tôi lắc đầu.
- Không. Ý tớ là ngoài cái này ra, tất cả những món khác đều gói lại cho tớ!
- Đúng là cậu mà.
Tô Khả Hân nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng phức tạp. Sau đó cô ấy phất tay đầy khí thế.
- Quẹt thẻ!
Nhân viên bán hàng lập tức cầm máy POS chạy tới. Thế nhưng quẹt một lần không thành công. Quẹt lần hai vẫn thất bại. Quẹt lần ba vẫn không được. Đúng lúc ấy, điện thoại của Tô Khả Hân vang lên. Là cuộc gọi từ bố cô ấy. Nửa phút sau cô ấy cúp máy rồi ôm chầm lấy tôi, khóc như mưa.
- Hu hu hu… Miêu Miêu à! Bố tớ bắt tớ phải lấy một tên ma ốm để xung hỷ cho anh ta, nhưng tớ không chịu nên ông ấy đóng băng toàn bộ tài khoản của tớ rồi!
- Cái gì?
Tôi sửng sốt. Sau vài giây bình tĩnh lại, tôi cũng ôm cô ấy rồi bật khóc còn to hơn.
- Hu hu hu… Tớ suýt nữa thôi… suýt nữa đã trở thành người giàu rồi…
- Tiền có ích gì chứ? Dù sao người đó cũng sắp c.h.ế.t rồi. Tớ không muốn chịu cảnh này…
Đột nhiên, cô ấy ngừng khóc. Sau đó nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tính toán.
- Miêu Miêu, hay là cậu cưới thay tớ đi?
- Hả?
- Nghĩ mà xem. Cậu cưới anh ta, đợi anh ta c.h.ế.t rồi, chẳng phải toàn bộ tài sản đều là của cậu sao?
Cô ấy càng nói càng hưng phấn.
- Tài sản của anh ta lên tới hàng chục tỷ! Nếu chia cho hơn một tỷ người trong nước, mỗi người một trăm triệu vẫn còn dư cả đống!
Mười tỷ! Đó là con số mà trước giờ tôi thậm chí còn không dám nằm mơ tới. Tôi lập tức đưa ra quyết định.
- Tớ cưới!
Do dự thêm một giây nào nữa cũng là bất kính với tiền bạc!
Tôi mặc váy cưới, bị người ta đưa thẳng tới Cục Dân chính. Một người đàn ông mặc vest bước tới.
- Xin chào, tôi là Lăng Bách, quản gia. Cô là tiểu thư nhà họ Tô phải không?
- Vâng...
Tim tôi đập thình thịch. Theo lời Tô Khả Hân nói nhà cô ấy đã rất giàu rồi nhưng vẫn không thể so với gia đình này. Nếu không, cô ấy cũng chẳng bị ép đi kết hôn xung hỷ. Cho nên, cô ấy hoàn toàn không biết gì về gia đình muốn cưới mình. Lúc này tôi chỉ biết âm thầm cảm tạ ông trời. May mà tôi và Tô Khả Hân đều mang họ Tô. Nếu không, chỉ e vừa gặp mặt đã bị lộ rồi.
Lăng Bách khẽ gật đầu rồi đi ra ngoài. Lúc quay trở lại anh ta đang đẩy một chiếc xe lăn. Trên xe lăn là một người đàn ông. Khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy tôi hoàn toàn sững sờ. Đôi mày thanh tú, ngũ quan sắc nét, làn da trắng lạnh như ngọc, không hề mang dáng vẻ bệnh tật yếu đuối, ngược lại còn khiến anh ấy trông cao quý đến mức không thể với tới. Quá đẹp trai! Đẹp trai đến mức khiến tôi lập tức tha thứ cho số phận. Cho dù anh ấy không có mười tỷ tôi cũng không lỗ!
Tôi nhìn người đàn ông ấy bằng ánh mắt si mê. Đến khi nhân viên yêu cầu chúng tôi điền thông tin tôi mới bắt đầu thấp thỏm. Lỡ như người đàn ông này biết rõ mọi chuyện về thiên kim nhà họ Tô thì sao? Chẳng phải tôi sẽ lộ tẩy ngay lập tức? Mang theo tâm trạng vừa lo lắng vừa hồi hộp. Cuối cùng, giấy đăng ký kết hôn cũng được làm xong. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt vô thức rơi xuống dòng tên trên giấy chứng nhận kết hôn: Tống Thạch Vũ.
Tôi cẩn thận cất cuốn sổ đỏ vào túi, lại len lén nhìn Tống Thạch Vũ bằng khóe mắt. Anh ấy đẹp đến mức mỗi lần nhìn đều khiến người ta rung động. Nhưng…đây thật sự là người chồng đoản mệnh của tôi sao? Tôi cứ tưởng anh ấy phải gầy gò tiều tụy, hấp hối nằm trên giường bệnh mới đúng. Ngoài việc phải ngồi xe lăn người đàn ông trước mặt chẳng có vẻ gì là sắp c.h.ế.t cả. Lẽ nào tin tức của Tô Khả Hân sai rồi? Đúng lúc tôi đang suy nghĩ Tống Thạch Vũ đột nhiên ho dữ dội.
- Khụ… khụ khụ…