Tiếng ho dữ dội đến mức như muốn ho ra cả phổi. Tấm lưng vốn thẳng tắp của anh lập tức cong xuống. Bàn tay với những khớp xương rõ ràng che kín miệng. Gân xanh trên mu bàn tay và trên trán đều nổi lên như thể anh đang phải chịu đựng nỗi đau cực lớn. Gương mặt trắng lạnh cũng đỏ bừng lên vì cố nén cơn ho. Nhìn qua đúng là dáng vẻ sắp c.h.ế.t thật. Xem ra tin tình báo không sai. Anh ấy thật sự bệnh rất nặng!

Tôi lập tức bước tới. Vừa dịu dàng vỗ lưng anh trong lòng lại âm thầm đếm theo từng tiếng ho. Một trăm triệu…Hai trăm triệu…Ba trăm triệu…Càng đếm tôi càng vui vẻ. Cho tới khi...Chín tỷ tám...Chín tỷ chín...

- Mười tỷ!!!

Tôi kích động hét lên. Ngay giây tiếp theo một ánh mắt khó hiểu lập tức dừng trên mặt tôi.

- Cô muốn tôi c.h.ế.t đến vậy sao?

Bị người ta nhìn thấu suy nghĩ, tôi hơi chột dạ. Ngay lập tức tôi lén véo mạnh vào đùi mình sau đó ngước đôi mắt ngấn nước lên nhìn anh.

- Anh là chồng em mà. Em chỉ mong anh mau khỏe lại để chúng ta sinh vài đứa con trai khỏe mạnh thôi!

Không biết là bị sự “thâm tình” của tôi làm cảm động hay làm cạn lời. Tống Thạch Vũ chậm rãi thu ánh mắt lại rồi quay sang nhìn quản gia Lăng Bách. Lăng Bách lập tức hiểu ý anh ta đẩy xe lăn đưa Tống Thạch Vũ lên xe. Sau khi xe của Tống Thạch Vũ rời đi lại có người tiến tới trước mặt tôi.

- Mời cô.

Chiếc xe lao đi như bay, cuối cùng dừng lại trước một căn biệt thự xa hoa. Tôi còn chưa kịp ngắm kỹ đã bị người ta trực tiếp đưa vào phòng tân hôn. Ngay khi cánh cửa đóng lại tôi lập tức mở điện thoại. Toàn bộ đều là tin nhắn chưa đọc của Tô Khả Hân.

“Miêu Miêu! Hai người đăng ký kết hôn chưa?”

“Anh ta có nghi ngờ gì không?”

“Sao cậu không trả lời tớ? Chỉ là kết hôn xung hỷ thôi mà, chẳng lẽ vừa đi đã bị chôn sống rồi?”

“Hu hu hu... Miêu Miêu đáng thương của tớ…”

Mới hai tiếng đồng hồ không xem điện thoại mà cô ấy đã tưởng tượng ra cả cảnh tôi c.h.ế.t rồi. Tôi bất lực gõ chữ trả lời:

“Đăng ký kết hôn xong rồi. Bên kia hình như không nghi ngờ gì cả. Yên tâm đi, tớ vẫn còn sống. Nhưng mà…”

Tin nhắn vừa gửi đi đầu bên kia lập tức trả lời.

“Nhưng mà sao?”

Tôi nhớ tới gương mặt của Tống Thạch Vũ tim lại đập nhanh hơn vài nhịp.

“Nhưng mà chồng tớ đẹp trai kinh khủng! Đẹp hơn cả thần tượng của cậu luôn!”

Tô Khả Hân lập tức gửi tới một câu:

“Tôi muốn xem!”

Tôi định bụng lát nữa sẽ chụp lén một tấm. Ngay sau đó tin nhắn mới lại hiện lên.

“Được rồi! Nhưng Miêu Miêu à, nếu anh ta đẹp trai như vậy…Cậu không định làm gì sao?”

Đương nhiên là tôi có ý định làm gì đó. Ví dụ như...tranh thủ lợi dụng anh ấy trước khi anh ấy qua đời.

Mãi đến khuya, khi tôi gần như đã ngủ thiếp đi, tôi mới gặp lại Tống Thạch Vũ. Anh tự điều khiển xe lăn đi vào phòng. Bốn mắt chạm nhau. Ánh đèn mờ nhạt hắt xuống hàng mi dài, càng tôn lên những đường nét sắc sảo trên gương mặt anh. Tim tôi bỗng đập nhanh hơn. Tôi vừa định mở miệng thì người đàn ông đã quay mặt đi, đẩy xe lăn về phía phòng tắm. Anh định đi tắm sao? Nhưng với tình trạng cơ thể hiện tại, liệu anh có thể tự lo cho bản thân được không? Chiếc xe lăn dừng lại trước cửa phòng tắm. Tôi lập tức hào hứng chạy tới.

- Để tôi giúp anh tắm nhé?

Đẹp trai thế này, thân hình chắc chắn cũng rất tuyệt. Dù sao anh ấy cũng là chồng tôi, chỉ có kẻ ngốc mới bỏ lỡ cơ hội này! Người đàn ông không đáp lời còn tôi thì không nhịn được mà chà xát hai tay đầy mong đợi, chuẩn bị cõng anh vào phòng tắm. Tôi cúi người xuống, bày ra tư thế cõng người.

- Nào, ôm c.h.ặ.t lấy tôi đi.

Thế nhưng người đàn ông đột nhiên đứng dậy khỏi xe lăn. Tôi bổ nhào về phía trước, ngã ngồi xuống đất vì chẳng ôm được thứ gì. Nhìn người đàn ông bước đi vững vàng vào phòng tắm, tôi run run chỉ vào anh, rồi lại chỉ vào chiếc xe lăn.

- Anh... anh không phải...

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngốc.

- Tôi bị bệnh, chứ không phải bị tàn tật.

Vậy thì anh ngồi xe lăn làm gì chứ! Tôi âm thầm lẩm bẩm trong lòng mấy câu nhưng vẫn chưa chịu từ bỏ. Tôi cố chen vào theo.

- Lỡ anh ngất xỉu lúc đang tắm thì sao? Để tôi giúp anh!

Người đàn ông mặt không đổi sắc, trực tiếp khóa cửa phòng tắm từ bên trong. Thật đáng ghét!

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng kéo tâm trạng mình trở lại trạng thái bình tĩnh. Đàn ông ngại ngùng một chút cũng là chuyện bình thường. Đêm còn dài, d.ụ.c tốc bất đạt. Nghĩ như vậy, tôi nằm nghiêng trên giường, bày ra tư thế mà bản thân cho là quyến rũ nhất, rồi lặng lẽ chờ Tống Thạch Vũ. Điều khiến tôi kinh ngạc là sau khi bước ra khỏi phòng tắm, anh thậm chí còn không thèm liếc tôi lấy một cái. Anh nằm xuống bên cạnh tôi rồi nhắm mắt lại, hoàn toàn xem tôi như không khí. Không chịu bỏ cuộc, tôi quyết định chủ động xuất kích. Thế nhưng trước khi bàn tay tội lỗi của tôi kịp chạm tới người anh, giọng nói lạnh lẽo đã vang lên.

- Dám đụng vào tôi thì cút ra ngoài.

Tôi: “……”

Sau khi nghĩ đến con số mười tỷ, tôi lập tức đưa ra quyết định. Nhịn! Tôi hít sâu một hơi, cố gắng tự trấn an bản thân. Thôi bỏ đi, cãi nhau với anh làm gì. Anh mắc bệnh nặng như vậy, có lẽ không thể làm chuyện nam nữ. Đàn ông mà, lòng tự trọng luôn rất cao. Chắc anh không muốn để tôi biết mà thôi.