Tôi nằm mơ. Trong giấc mơ, tôi muốn làm gì người đàn ông kia cũng được. Anh ngoan ngoãn ngồi đó, mặc cho tôi muốn véo mặt thì véo mặt, muốn chọc má thì chọc má, thậm chí còn không phản kháng khi tôi hết lần này đến lần khác bóp bóp gương mặt đẹp trai kia. Làn da mềm mại, xúc cảm cực kỳ chân thật. Tôi vừa sờ vừa cảm thán trong lòng. Đúng là đẹp trai cũng có ích. Ít nhất trong mơ còn có thể làm gối ôm miễn phí.

- He he he...

Tôi cười đầy gian tà rồi mở mắt. Kết quả vừa mở mắt ra đã thấy gương mặt đẹp trai của một người đàn ông phóng đại vô số lần trước mặt mình. Khoảng cách gần đến mức tôi còn nhìn rõ hàng mi dài của anh, làn da trắng lạnh không một tì vết cùng sống mũi cao thẳng. Cảm giác mềm mại và đàn hồi dưới tay hoàn toàn trùng khớp với cảm giác trong mơ. Tôi giật mình ngồi bật dậy. Lúc này mới phát hiện tối qua mình thật sự đã bò lên người đàn ông ta. Không những thế, hai tay tôi còn đang rất không khách sáo bóp lấy gương mặt anh, tư thế vô cùng mờ ám. Tôi lập tức rút tay về như bị điện giật.

Nhưng hình như...anh hoàn toàn không có phản ứng. Hơn nữa lúc này, anh còn nằm bất động trên giường, sắc mặt trắng bệch đến bất thường. Hai mắt khép hờ, không nhúc nhích. Cả căn phòng chìm trong bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Ngay cả tiếng hít thở cũng không nghe thấy. Không phải...tôi đè c.h.ế.t anh rồi chứ? Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, cả người tôi lập tức lạnh toát. Tôi run run đưa tay đến trước mũi anh. Không có hơi thở! Tôi lại run rẩy đặt tay lên n.g.ự.c anh cũng chẳng cảm nhận được gì. Đầu óc tôi lập tức trống rỗng. Không thể nào...chỉ ngủ một đêm thôi mà. Tôi sợ đến mức lăn khỏi giường, cả người ngã phịch xuống đất. Sau đó bò tới quỳ bên mép giường rồi gào khóc.

- Trời ơi... anh c.h.ế.t t.h.ả.m quá!

Tôi còn chưa nghĩ xong nên tiêu mười tỷ như thế nào mà anh đã đi mất rồi! Tôi còn chưa kịp nhớ lại những chuyện đau lòng nhất đời mình thì nước mắt đã chực trào ra. Càng nghĩ càng thấy bi thương. Càng khóc càng chân thành.

- Ôi trời ơi... chúng ta mới kết hôn, mới chỉ trải qua một đêm bồi dưỡng tình cảm, vậy mà anh đã bỏ em đi rồi! Sau này em phải sống một mình thế nào đây?

Tôi vừa khóc vừa lén tính toán trong đầu. Không đúng, nếu anh thật sự mất...tài sản có phải sẽ được chia luôn không? Hay còn phải chờ làm thủ tục? Không được, mình như vậy hình như hơi vô lương tâm. Thế là tôi lập tức đổi sang khóc to hơn.

- Anh ơi... anh tỉnh lại đi! Anh mà đi rồi thì em biết dựa vào ai đây! Ông trời ơi, sao ông nỡ đối xử với một góa phụ trẻ như con!

Tiếng khóc của tôi càng lúc càng t.h.ả.m. Đến mức chính tôi cũng bắt đầu cảm động. Đúng lúc ấy, nơi khóe mắt bỗng xuất hiện cảm giác mát lạnh. Tôi mở mắt ra. Thấy Tống Thạch Vũ đã ngồi dậy từ lúc nào. Anh dùng đầu ngón tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi.

- Đừng khóc.

Giọng nói vốn luôn lạnh nhạt lúc này lại mang theo vài phần dịu dàng. Không phải...anh chưa c.h.ế.t sao! Nhận ra sự thật ấy trong đầu tôi lập tức hiện lên năm chữ. Mười tỷ...bay mất rồi.

- Oaaaa-

Tôi hoàn toàn sụp đổ. Tôi nhào tới ôm chầm lấy anh rồi khóc nức nở. Oa oa oa...Sao số tôi lại khổ thế này! Con vịt sắp chui vào miệng rồi mà còn bay mất. Mười tỷ của tôi! Tôi khóc đến mức gần như không thở nổi. Ban đầu cơ thể Tống Thạch Vũ hơi cứng lại. Sau đó, anh chậm rãi đưa tay lên, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi. Mãi đến khi nước mắt cạn khô, tôi mới ngừng khóc. Khi mở mắt ra, tôi phát hiện bộ đồ ngủ lụa trắng của Tống Thạch Vũ đã bị nước mắt của tôi làm ướt nhẹp. Lớp vải dính sát vào cơ thể anh, làm lộ rõ những đường nét cơ bụng săn chắc. Một người bệnh nặng như vậy mà vẫn có cơ bụng sao? Quá vô lý rồi! Ngày nào cũng ngồi xe lăn mà cơ bụng còn đẹp hơn cả huấn luyện viên thể hình. Ông trời đúng là thiên vị.

Tôi đưa tay ra, muốn kiểm chứng xem cơ bụng ấy có phải thật không. Ngón tay vừa chạm vào, cảm giác săn chắc và đầy đàn hồi lập tức truyền tới. Không mềm, cũng chẳng phải giả. Cảm giác quá tốt khiến người ta không nỡ buông tay. Tôi còn nhịn không được ấn thêm hai cái. Ngay khi tôi định sờ lần thứ hai, Tống Thạch Vũ đột nhiên cau mày. Anh nắm lấy cổ tay tôi rồi đẩy ra. Sau đó đứng dậy, ngồi lên xe lăn và rời đi. Động tác vẫn bình tĩnh như thường ngày. Chỉ là...tai anh hình như hơi đỏ. Tôi nhìn theo bóng lưng anh, tức giận siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Đã kết hôn rồi, sờ vài cái thì có làm sao chứ? Thật là! Đúng là người keo kiệt.

Nhưng tôi nhanh ch.óng hết giận. Bữa sáng trên bàn trông vô cùng hấp dẫn. Khác với Tống Thạch Vũ, người chỉ ăn vài miếng rồi dừng lại. Tôi ăn đến no căng bụng, còn thuận tiện ợ một cái. Ăn no uống đủ xong, tôi cảm thấy cuộc đời thật tươi đẹp vì sau này có thể thừa kế tài sản của anh, cũng vì anh đẹp trai cho nên tôi quyết định phải chăm sóc anh thật tốt, ít nhất là trong lúc anh còn sống. Đúng lúc đó, Tống Thạch Vũ đưa tay định lấy tách trà. Tôi lập tức chạy tới, cầm tách trà đưa tận tay anh. Sau khi anh đặt tách trà xuống, tôi còn ân cần lau khóe môi cho anh. Rồi chủ động đề nghị:

- Để tôi đẩy anh đi dạo trong vườn nhé?

Anh không đáp lời. Im lặng chính là đồng ý.

3 - Gả Thay Bạn Thân, Tôi Vớ Được Anh Chồng Cực Phẩm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia