Tôi lập tức đẩy anh ra ngoài. Hôm qua ngồi trên xe chỉ kịp liếc qua một cái. Hôm nay tôi mới phát hiện nơi này lớn đến mức nào. Nếu không biết đây là nhà của Tống Thạch Vũ, tôi còn tưởng mình đang đi dạo trong một khu nghỉ dưỡng cao cấp. Khắp nơi đều là cây cối được cắt tỉa tinh xảo, những hàng cây xanh mướt kéo dài đến tận cuối tầm mắt. Hai bên con đường lát đá trắng là từng khóm hoa đủ màu sắc đang nở rộ. Có loại tôi biết tên, có loại tôi chưa từng nhìn thấy bao giờ. Không khí trong lành đến mức chỉ cần hít một hơi cũng cảm thấy tinh thần thoải mái hơn rất nhiều. Ngay cả tiếng chim hót cũng nghe rõ mồn một. Tôi vừa đẩy xe lăn vừa không nhịn được cảm thán.

- Nhà anh rộng thật đấy.

Tống Thạch Vũ khẽ "ừ" một tiếng. Vẫn là bộ dạng ít nói như cũ. Tôi tiếp tục nhìn xung quanh. Xa xa còn có một hồ nước, một khu nhà kính trồng đầy hoa. Thậm chí còn có cả một con đường lát gỗ dẫn vào rừng cây nhỏ phía sau. Tôi không nhịn được tò mò.

- Đi hết chỗ này chắc mất bao lâu?

Anh bình thản đáp.

- Chưa thử.

"..."

Đúng rồi, người giàu hình như cũng chẳng rảnh đi dạo quanh nhà mình. Người có tiền nói chuyện đúng là khác. Tôi âm thầm cảm thán. Nếu đổi thành tôi, tôi nhất định sẽ mua một chiếc xe điện chuyên dùng để đi trong nhà. Đi bộ thế này mỏi chân c.h.ế.t mất. Tôi đẩy anh chậm rãi đi dọc theo con đường lát đá. Ánh nắng xuyên qua tán cây. Những vệt sáng loang lổ rơi xuống vai anh. Gương mặt vốn trắng lạnh nay lại dịu đi vài phần. Đẹp trai thật. Đẹp đến mức tôi nhìn thêm vài lần cũng không thấy chán. Nếu không phải biết rõ người này bệnh nặng...tôi còn tưởng anh là nam chính bước ra từ phim thần tượng.

Nghĩ đến đây tôi lặng lẽ thở dài. Đáng tiếc, đẹp thì đẹp thật nhưng sắp để lại mười tỷ cho tôi rồi. Tôi lập tức chắp tay trong lòng. Xin lỗi nhé, không phải tôi mong anh c.h.ế.t đâu. Chỉ là...di chúc của anh hấp dẫn quá. Đúng lúc ấy điện thoại trong túi rung lên liên tục. Tôi dừng xe lăn lấy điện thoại ra. Là Tô Khả Hân, tin nhắn đầu tiên vừa mở ra đã thấy một hàng dấu chấm than.

"Không phải cậu hứa sẽ chụp ảnh cho tớ xem sao? Đồ l.ừ.a đ.ả.o!"

Ngay sau đó là thêm mấy cái sticker giận dữ. Tôi bật cười. Quên mất, hôm qua tôi hứa sẽ gửi ảnh "ông chồng mười tỷ" cho cô ấy xem. Tôi ngẩng đầu nhìn Tống Thạch Vũ. Anh đang nhìn mặt hồ phía trước không để ý tới tôi. Tôi lập tức giả vờ cúi đầu trả lời tin nhắn thực chất lại mở luôn camera, nhanh tay tìm một góc đẹp. Ánh nắng vừa đủ, gió thổi nhẹ, một góc nghiêng hoàn hảo. Bức ảnh đẹp ngoài mong đợi. Tống Thạch Vũ mặc áo sơ mi trắng, sống mũi cao, đường quai hàm sắc nét, hàng mi dài rũ xuống. Phía sau là mặt hồ xanh biếc phản chiếu ánh nắng. Khung cảnh đẹp chẳng khác gì ảnh chụp tạp chí. Tôi còn tiện tay chỉnh sáng thêm một chút rồi gửi qua. Chưa đầy ba giây điện thoại rung liên tục.

"Aaaaaaa!"

Tô Khả Hân gần như gào thét qua màn hình.

"Trên đời thật sự có người đẹp trai đến vậy sao???"

"Từ nay tớ bỏ theo đuổi thần tượng luôn!"

"Tớ chính thức trở thành fan của Tống Thạch Vũ!"

"Miêu Miêu!"

"Tớ ghen tị muốn c.h.ế.t rồi!"

Tôi không nhịn được cười thành tiếng, đ.á.n.h chữ trả lời.

"Hối hận à?"

"Muộn rồi!"

Ngay lập tức đầu bên kia gửi tới hơn mười cái sticker ôm đầu khóc. Tôi cười đến mức vai cũng run lên. Đang định tiếp tục chọc cô ấy thêm vài câu bỗng nhiên...một tiếng "ÙM!" đột ngột vang lên giữa không gian yên tĩnh. Âm thanh mặt nước bị x.é to.ạc khiến tim tôi cũng giật thót. Tôi lập tức quay đầu nhìn về phía hồ nước rồi...cả người c.h.ế.t lặng. Chiếc xe lăn vừa còn ở ngay bên cạnh tôi không biết từ lúc nào đã lăn tới mép hồ. Hiện giờ nó đang chậm rãi chìm xuống nước. Mà Tống Thạch Vũ...vẫn còn ngồi trên đó. Đột nhiên, đầu óc tôi trống rỗng. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thậm chí còn không kịp nghĩ xem chuyện gì vừa xảy ra. Chiếc điện thoại trong tay rơi thẳng xuống bãi cỏ. Tai tôi ù đi.

- Tống Thạch Vũ!

Tôi hét lên theo bản năng. Không kịp cởi giày, không kịp suy nghĩ, cũng chẳng còn nhớ nổi người này là "quỹ mười tỷ" của mình nữa. Tôi lập tức nhảy xuống nước. Tôi liều mạng bơi tới, đưa tay kéo lấy cánh tay anh. Kết quả...không kéo nổi. Nặng thật đấy! Tôi cố gắng dùng hết sức kéo mạnh một cái, cuối cùng cũng kéo được người ra.

- Đừng c.h.ế.t...Anh tuyệt đối đừng c.h.ế.t...

Tôi vừa kéo vừa lẩm bẩm. Không biết là đang cổ vũ anh hay đang tự cổ vũ chính mình. Cuối cùng sau một hồi vật lộn tôi cũng kéo được anh nổi lên mặt nước. Tôi ôm lấy vai anh khó khăn bơi về phía bờ. Khi lên đến bờ, tôi lập tức bò tới bên cạnh Tống Thạch Vũ. Anh nằm bất động, đôi mắt vẫn khép c.h.ặ.t, l.ồ.ng n.g.ự.c hoàn toàn không nhúc nhích, sắc mặt trắng bệch. Tôi lập tức hoảng hốt.

- Tống Thạch Vũ! Tỉnh lại đi!

Tôi lay mạnh vai anh nhưng anh hoàn toàn không có phản ứng. Tôi hít sâu một hơi ép bản thân bình tĩnh. Tôi lập tức quỳ xuống, hai tay chồng lên nhau bắt đầu ép tim ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c. Một lần, hai lần, ba lần...mồ hôi hòa lẫn nước hồ không ngừng chảy xuống. Tôi vừa ép tim vừa liên tục gọi.

- Tống Thạch Vũ! Anh nghe thấy tôi không? Mau tỉnh lại!

Vẫn không có phản ứng. Tôi c.ắ.n răng hít sâu một hơi sau đó cúi xuống hô hấp nhân tạo. Một lần, hai lần, ba lần...Lúc này tiếng bước chân dồn dập từ xa truyền tới. Quản gia Lăng Bách cùng mấy vệ sĩ chạy như bay.

- Thiếu gia!

Sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi nhưng tôi chẳng còn tâm trí quan tâm. Tiếp tục ép tim, lại tiếp tục hô hấp nhân tạo.

4 - Gả Thay Bạn Thân, Tôi Vớ Được Anh Chồng Cực Phẩm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia