Ngay khi tôi chuẩn bị làm thêm lần nữa đột nhiên...

- Khụ...

Người dưới thân bỗng ho dữ dội. Ngay sau đó một ngụm nước bị phun ra, l.ồ.ng n.g.ự.c bắt đầu phập phồng. Anh hít mạnh một hơi giống như người vừa được kéo trở về từ ranh giới sinh t.ử. Tôi ngồi phịch xuống đất hai chân mềm nhũn, toàn thân như mất hết sức lực. Cuối cùng...cũng cứu được rồi. Mấy vệ sĩ lập tức đẩy cáng cứu thương tới bế Tống Thạch Vũ lên. Tôi vẫn đi theo đến tận cửa phòng cấp cứu. Quần áo trên người nhỏ nước tong tỏng, tóc tai ướt sũng nhưng tôi hoàn toàn không để ý. Trong lòng chỉ còn một suy nghĩ: May quá anh vẫn còn sống. Mãi đến khi đội ngũ y tế thông báo việc cấp cứu diễn ra kịp thời. Tống Thạch Vũ không gặp nguy hiểm gì nghiêm trọng tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc này mới phát hiện lòng bàn tay mình toàn là mồ hôi.

Đợi bác sĩ rời đi tôi chống hai tay lên hông bước vào phòng. Tống Thạch Vũ đã thay quần áo, đang ngồi tựa trên đầu giường. Mái tóc còn hơi ẩm, sắc mặt vẫn nhợt nhạt hơn bình thường nhưng nhìn chung không có gì đáng ngại. Vừa nhìn thấy anh cơn giận trong tôi lập tức bốc lên.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao xe lăn của anh lại rơi xuống nước?

Chiếc xe lăn của Tống Thạch Vũ được chế tạo riêng, chất lượng cực tốt. Ngoại trừ không biết bay thì gần như chẳng thiếu chức năng nào. Làm sao tự dưng lại lao xuống hồ được? Anh mím môi, một lúc lâu mới nhỏ giọng đáp.

- Tôi thấy hoa sen rất đẹp.

"..."

Tôi ngây người.

- Vậy nên...anh định hái hoa sen à?

Anh nhìn tôi sau đó rất nghiêm túc gật đầu.

"..."

Trong phòng lập tức rơi vào yên lặng. Ngay cả Lăng Bách đứng bên cạnh cũng cúi đầu, vai khẽ run lên. Không biết là đang nhịn cười hay đang đau đầu thay thiếu gia nhà mình. Tôi nhìn gương mặt bình tĩnh của Tống Thạch Vũ, lại nhìn cánh tay còn đang truyền dịch, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ. Người này...có phải ngốc không? Tôi tức đến mức muốn bật cười nhưng nhìn đôi mắt còn ướt nước của anh, mái tóc mềm rũ xuống trước trán, cả người tái nhợt như vừa bị bắt nạt lại giống hệt một chú cún lớn đáng thương. Lửa giận vừa bốc lên đã tự động tắt mất hơn phân nửa. Cuối cùng tôi chỉ biết bất đắc dĩ thở dài.

- Lần sau cẩn thận hơn một chút. Muốn hoa sen thì bảo người khác hái. Đừng tự mình làm mấy chuyện nguy hiểm như thế nữa.

Tống Thạch Vũ không trả lời. Anh chỉ nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm hơn bình thường. Một lúc lâu sau anh đột nhiên hỏi.

- Em quan tâm tôi đến vậy sao?

Trong đôi mắt đen láy ấy thoáng hiện lên một cảm xúc rất kỳ lạ. Giống như chờ mong, lại giống như thấp thỏm. Tôi bị anh nhìn đến mất tự nhiên, theo bản năng quay mặt đi.

- Ai... ai quan tâm anh chứ...Tôi chỉ...

Nói đến đây tôi bỗng khựng lại. Khoan đã. Tôi vừa...làm cái gì? Tôi vừa không chút do dự nhảy xuống hồ, liều mạng cứu anh, còn hô hấp nhân tạo, còn ép tim, còn khóc, còn lo đến mức suýt dọa c.h.ế.t chính mình. Đầu óc tôi lập tức nổ tung. Trời ơi! Tôi đã cứu Tống Thạch Vũ khỏi tay t.ử thần! Mười tỷ của tôi!  Đêm đó, tôi nằm trên giường. Nghĩ đến mười tỷ vừa bay mất trong gang tấc, lòng tôi ngập tràn oán niệm. Tôi đã làm nhiều việc cho anh như vậy, nếu còn không cho tôi sờ một chút thì đúng là quá đáng!

Nghĩ vậy, tôi lặng lẽ đưa tay chạm vào cơ bụng của anh. Dựa trên nguyên tắc chỉ cần anh không phát hiện thì mọi chuyện đều ổn, lần này tôi còn cố tình dùng lực mạnh hơn. Điều khiến tôi bất ngờ là Tống Thạch Vũ hoàn toàn không ngăn cản! Tôi lén nhìn anh. Dưới ánh đèn mờ nhạt, anh nhắm mắt ngủ say, dường như chẳng hề biết mình đang bị người ta sàm sỡ. Chậc, người này cũng hiểu chuyện đấy chứ. Sau khi được người trong cuộc ngầm cho phép, tôi lập tức trở nên táo bạo hơn. Đúng lúc định đổi tư thế tay thì Tống Thạch Vũ bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi.

- Ngủ sớm đi.

Không biết có phải do tôi tưởng tượng hay không, nhưng giọng anh dường như trầm và khàn hơn bình thường. Tôi không cam lòng, vẫn muốn tiếp tục nhưng bàn tay anh đã đan c.h.ặ.t vào tay tôi, khiến tôi không thể động đậy. Tôi dần từ bỏ việc giãy giụa. Trong lòng chỉ còn cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền khắp cơ thể. Không ngoài dự đoán. Lần này tỉnh dậy, tôi lại ở trong cơ thể của Tống Thạch Vũ. Nhưng lần này tôi đã có kinh nghiệm. Tôi vỗ nhẹ lên mặt anh, anh không phản ứng thế là tôi giả vờ cúi xuống định hôn anh. Ngay lập tức, anh mở mắt. Sau bữa sáng, tôi đi ra phòng khách, anh nhíu mày.

- Em không định đưa tôi đi cùng sao?

Tôi nhìn anh đầy khó hiểu.

- Tại sao tôi phải đưa anh đi làm cùng?

- Đi làm?

Lông mày anh càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

- Đúng vậy!

Tôi gật đầu, cầm túi xách lên, vẫy tay với Tống Thạch Vũ.

- Tối gặp nhé!

Dù mười tỷ quả thực rất hấp dẫn nhưng hiện tại bạn thân tôi đã trở thành Phó tổng giám đốc công ty. Có bạn thân chống lưng, đương nhiên tôi không thể từ bỏ một công việc tốt như vậy. Tống Thạch Vũ không nói gì thêm, chỉ liếc nhìn Lăng Bách. Lăng Bách lập tức sắp xếp tài xế đưa tôi đến công ty. Chiếc xe dừng cách tòa nhà công ty không xa. Tôi vừa xuống xe thì đã bị người ta chặn đường. Người đàn ông trước mặt có vài phần giống Tống Thạch Vũ nhưng nếu so về ngoại hình thì còn kém xa. Trên môi hắn treo nụ cười đầy âm hiểm.

- Tôi là Tống Dịch, anh trai của Tống Thạch Vũ. Tôi có một dự án hợp tác muốn bàn với cô.

- Hợp tác gì?

- G.i.ế.c Tống Thạch Vũ.

5 - Gả Thay Bạn Thân, Tôi Vớ Được Anh Chồng Cực Phẩm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia