Tim tôi khẽ giật thót nhưng vẻ mặt vẫn không thay đổi. Tôi trợn mắt nhìn hắn.

- Anh nói anh là anh trai anh ấy thì anh là anh trai anh ấy à? Thế tôi còn là mẹ anh ấy đây này. Vậy anh nói xem, tôi có phải mẹ anh không?

Người đàn ông nghiến răng ken két. Gương mặt vì tức giận mà méo mó.

- C.h.ế.t tiệt!

Hắn làm bộ muốn lao tới. Tôi lập tức xoay người chạy vào công ty. Mãi đến khi nhìn thấy Tô Khả Hân, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

- Có chuyện gì vậy?

Cô ấy lo lắng hỏi.

- Vào trong rồi nói.

Tô Khả Hân dẫn tôi lên tầng cao nhất của tòa nhà. Tôi kể lại toàn bộ chuyện vừa xảy ra. Sắc mặt cô ấy lập tức trở nên nghiêm trọng.

- Nhà tớ chỉ có vài công ty thôi. Người thân trong nhà đã đấu đá nhau suốt ngày rồi. Với một gia tộc thật sự giàu có như nhà Tống, chuyện tranh đoạt quyền lực càng là điều tất yếu. Dù sao thì bọn tớ chỉ muốn thừa kế tài sản thôi, những thứ khác chẳng quan tâm.

- Ừm.

Tôi gật đầu đồng tình. Tôi cũng nghĩ như vậy. Tạm gác chuyện đó sang một bên, tôi chuẩn bị quay về bộ phận của mình. Tô Khả Hân nhìn tôi.

- Cậu định đi đâu?

- Đi làm chứ đâu.

- Nhưng chức vụ hiện tại của cậu là thư ký của tớ mà.

Tôi chớp mắt. Cô ấy cũng chớp mắt. Sau khi xác nhận mình vừa được thăng chức tăng lương nhờ bạn thân, tôi lập tức vui mừng ôm lấy cô ấy xoay mấy vòng. Sau đó mới hỏi:

- Vậy công việc của tớ là gì?

- Chơi game cùng tớ.

- Tuyệt vời!

Một ngày làm việc vui vẻ cứ thế trôi qua trong văn phòng của Tô Khả Hân. Đến sáu giờ chiều, tôi đúng giờ tan làm. Vừa bước ra khỏi tòa nhà công ty, tài xế đã chờ sẵn bên đường trở tôi về biệt thự. Vừa bước vào phòng khách, tôi đã nhìn thấy Tống Thạch Vũ đang ngồi trên xe lăn, ánh mắt hướng về phía cửa. Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, anh lập tức quay đầu đi. Tim tôi khẽ rung lên. Tôi bước tới gần.

- Anh đang đợi em sao?

Dường như bị tôi nói trúng tâm sự. Trong đôi mắt vốn bình tĩnh của Tống Thạch Vũ thoáng hiện lên một tia né tránh. Anh bình thản điều khiển xe lăn tiến về phía bàn ăn. Sau đó đứng dậy rồi ngồi xuống ghế. Tôi kéo ghế ngồi cạnh anh. Mọi người bắt đầu dùng bữa. Đúng lúc ấy, quản gia Lăng Bách bước tới.

- Thiếu gia, Tống Dịch tới thăm.

Sắc mặt Tống Thạch Vũ hơi thay đổi.

- Cho hắn vào.

Không lâu sau, một bóng người quen thuộc bước vào. Chính là kẻ đã chặn tôi trước cổng công ty ban ngày, còn muốn hợp tác với tôi g.i.ế.c Tống Thạch Vũ. Tôi nhíu mày, nghiêng người sát lại gần Tống Thạch Vũ.

- Hắn là ai?

- Anh trai tôi.

Giọng anh vẫn bình thản. Lăng Bách đứng bên cạnh không nhịn được mà cười lạnh.

- Hắn chỉ là con riêng, không xứng làm anh em với thiếu gia. Nếu thiếu gia không mắc bệnh, hắn còn chẳng có tư cách bước chân vào nhà họ Tống.

- Tôi hiểu rồi.

Tôi lập tức hiểu ra. Xem ra Tống Dịch muốn thay thế vị trí của Tống Thạch Vũ. Một cảm giác nguy hiểm chợt dâng lên trong lòng tôi. Nếu Tống Thạch Vũ thật sự xảy ra chuyện...liệu mười tỷ của tôi có bị Tống Dịch cướp mất không? Nghĩ tới đây, tôi lập tức nhìn Tống Dịch bằng ánh mắt đầy cảnh giác. Từ lúc bước vào cửa, ánh mắt hắn đã luôn dán c.h.ặ.t trên người tôi giống như thợ săn đang nhìn con mồi, mang theo ý đồ không hề che giấu. Tôi cúi đầu ăn cơm, giả vờ không nhìn thấy.

- Thạch Vũ, em không định mời anh ăn cùng sao?

Tống Dịch nhìn Tống Thạch Vũ. Tống Thạch Vũ hoàn toàn không để ý đến hắn. Nụ cười trên mặt Tống Dịch cứng lại trong giây lát rồi nhanh ch.óng trở về bình thường. Hắn ngang nhiên ngồi xuống bàn ăn như không có chuyện gì xảy ra, còn bảo người hầu mang thêm bát đũa. Bầu không khí trên bàn ăn lập tức trở nên vô cùng yên tĩnh. Sau bữa cơm, hắn vẫn không hề có ý định rời đi.

- Thạch Vũ, tối nay anh ở lại đây một đêm nhé. Em không phiền chứ?

- Tùy anh.

Vừa dứt lời, Tống Thạch Vũ đã tự điều khiển xe lăn tiến vào thang máy rồi lên tầng. Tôi lập tức đi theo. Sau khi lên lầu, anh vào phòng làm việc xử lý công việc. Tôi không muốn đọc sách trong phòng làm việc nên quyết định đi tắm nước nóng rồi nằm trên giường chơi game. Vừa tới cửa phòng ngủ đột nhiên có một cánh tay vươn ra chống lên tường, chặn đường tôi lại. Người đó chính là Tống Dịch.

Lúc này, hắn đang đứng ở một tư thế gần như khép kín, khoảng cách với tôi cực kỳ gần. Mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc trên người hắn khiến tôi buồn nôn đến mức suýt ói. Tôi đưa tay đẩy hắn ra.

- Anh đang làm gì vậy?

Ban đầu hắn hơi sững sờ, nhưng rất nhanh đã tự tin chỉnh lại bộ vest trên người.

- Đang giả vờ thanh cao à? Tôi thích kiểu đó.

Tôi: "?"

Cái tên con riêng này bị thiểu năng trí tuệ à? Tôi không muốn có bất cứ liên quan nào với hắn, vì vậy xoay người định đi vào phòng. Nhưng ngay sau đó, hắn lấy ra một lọ nhỏ đựng thứ bột màu trắng rồi đưa cho tôi.

- Hãy bỏ thứ t.h.u.ố.c này cho Tống Thạch Vũ uống. Trong vòng ba ngày hắn chắc chắn sẽ c.h.ế.t. Thuốc không màu không mùi, xét nghiệm cũng không phát hiện được, sẽ không ai nghi ngờ cô đâu.

Hắn thật sự muốn g.i.ế.c Tống Thạch Vũ! Trong lòng tôi lập tức dậy sóng. Bàn tay đặt bên hông vô thức siết c.h.ặ.t lại.

- Tôi được lợi gì?

Phải thừa nhận rằng, nếu Tống Thạch Vũ c.h.ế.t, tôi sẽ được thừa kế tài sản sớm hơn. Nhưng nếu Tống Dịch cũng đang nhắm đến quyền thừa kế, tôi không chắc mình có thể đấu lại hắn. Thế giới của giới nhà giàu đúng là vừa sâu vừa phức tạp! Dù chưa từng ăn thịt heo thì tôi cũng từng thấy heo chạy.

6 - Gả Thay Bạn Thân, Tôi Vớ Được Anh Chồng Cực Phẩm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia