Các buổi họp phụ huynh của các trường tiểu học trong thành phố như đã bàn bạc trước, hầu hết chọn cùng một ngày.
Hôm đó từ sáng sớm tôi đã nói với Cố Diễn: "Buổi họp phụ huynh đầu tiên từ khi con vào tiểu học, anh đi đi. Ba năm mẫu giáo đều là em đi, anh chưa đi lần nào, con tuy ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng chắc chắn là để ý đấy."
Cố Diễn đang thắt cà vạt, không hề ngoái đầu lại: "Hôm nay anh bận, em vất vả đi một chuyến nhé."
"Anh bận việc gì?"
"Việc công ty, có nói em cũng không hiểu đâu."
Tôi không nói gì thêm nữa, thu dọn bản thân, đưa Cố Tinh Thần đến trường.
Trong buổi họp phụ huynh, giáo viên chủ nhiệm điểm danh khen ngợi mấy em có biểu hiện tốt, Cố Tinh Thần không nằm trong số đó.
Tôi nhìn con trai ngồi trên ghế, thỉnh thoảng quay đầu nhìn tôi, trong ánh mắt mang theo chút mong đợi đầy thận trọng.
Tôi mỉm cười với con, thằng bé mới yên tâm quay đầu đi.
Sau khi giải tán, giáo viên chủ nhiệm giữ tôi lại, nói Cố Tinh Thần trong lớp không tập trung chú ý, bài tập đôi khi cũng không nộp, hy vọng phụ huynh quan tâm thêm.
Tôi liên tục gật đầu, trong lòng lại có chút đắng cay.
Cố Diễn không quản, một mình tôi trông một đứa trẻ, trông suốt tám năm, trông đến mức giờ con thấy tôi quá dữ, chê tôi không dịu dàng.
Tối hôm đó, Cố Diễn hơn chín giờ mới về.
Tôi ngồi trong phòng khách đợi anh ta, đèn không bật.
Lúc anh ta đổi giày thì bị giật mình: "Sao em không bật đèn?"
"Hôm nay anh bận lắm à?"
Anh ta dừng động tác một chút, sau đó thản nhiên nói: "Ừ."
Tôi bật đèn.
Ánh đèn khiến anh ta nheo mắt lại, tôi nhìn anh ta, nói từng chữ: "Cố Diễn, chiều nay anh vốn dĩ không có ở công ty."
Biểu cảm của anh ta thay đổi.
"Nơi anh đến là trường tiểu học thực nghiệm, lớp 2/3, họp phụ huynh của Lưu Tiểu Phàm."
Bầu không khí im lặng vài giây, sắc mặt Cố Diễn từ ngạc nhiên, sau đó là tức giận: "Em điều tra anh?"
"Em cần phải điều tra sao?"
Tôi đứng dậy, điện thoại mở một bức ảnh giơ ra trước mặt anh ta.
"Bạn thân của em là Lâm Uyển, con gái cô ấy là Lỵ Lỵ học lớp bên cạnh lớp Lưu Tiểu Phàm, hôm nay cô ấy thấy anh ở buổi họp phụ huynh, chụp ảnh gửi cho em rồi."
"Cố Diễn, anh ngồi ở chỗ ngồi của Lưu Tiểu Phàm, khi giáo viên gọi anh là bố của Lưu Tiểu Phàm, anh đáp lại tự nhiên lắm nhỉ."
Anh ta há miệng, như muốn giải thích điều gì, nhưng cuối cùng chỉ nặn ra được một câu: "Em nghe anh nói này…"
"Em nghe anh nói cái gì?" Tôi ngắt lời anh ta.
"Nói anh có lòng bác ái? Nói anh tâm địa thiện lương? Nói anh chăm sóc mẹ góa con côi, rồi chăm sóc đến mức đi họp phụ huynh thay con nhà người ta?"
"Cố Diễn, con trai ruột của anh từ mẫu giáo đến giờ, anh đã đi họp phụ huynh được một lần nào chưa? Anh có biết phòng học của Tinh Thần ở tầng mấy không? Anh có biết giáo viên chủ nhiệm của con tên là gì không?"
Sắc mặt anh ta ngày càng khó coi, cuối cùng biến thành thẹn quá hóa giận: "Trần Phi, em đừng có mà vô lý như thế!"
"Em vô lý?" Tôi bật cười.
"Anh đi họp phụ huynh cho con của người phụ nữ khác, em đến hỏi một câu cũng không được sao?"
"Chồng của Kỷ Mỹ Na mất vì cứu người, cô ấy một mình nuôi con rất vất vả! Anh là cấp trên của cô ấy, chăm sóc một chút thì làm sao?" Anh ta nói một cách đầy lý lẽ.
"Chồng cô ta mất vì cứu người, người cần chăm sóc cô ta là đơn vị của chồng cô ta, là xã hội, là quỹ đền ơn đáp nghĩa!"
"Đến lượt anh, một cấp trên đã có gia đình vợ con, đi làm ông bố hờ cho người ta à?"
Giọng tôi cao lên: "Hôm nay anh đi họp phụ huynh thay con cô ta, ngày mai có phải anh còn định mua nhà, cưới vợ cho con trai cô ta không?"
"Em…" Cố Diễn chỉ tay vào tôi, ngón tay run rẩy: "Em đúng là đồ vô lý hết t.h.u.ố.c chữa!"
Đêm đó chúng tôi chia tay trong không vui.
Anh ta đập cửa bỏ vào phòng làm việc, tôi ngồi trên giường trong phòng ngủ, nhìn tấm ảnh chụp chung của gia đình ba người chúng tôi đặt trên tủ đầu giường, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng xa lạ.
Khi tôi quen Cố Diễn, anh ta vừa tốt nghiệp cao học, vào một công ty lớn làm quản lý tập sự.
Tôi từng là hoa khôi của một trường đại học 211, người theo đuổi tôi xếp hàng dài từ ký túc xá đến tận cổng trường, nhưng tôi đã chọn anh ta.
Tôi nhìn trúng anh ta vì anh ta là cổ phiếu tiềm năng, thấy anh ta chân thành, cầu tiến, có tương lai.
Sự thật chứng minh tôi không nhìn lầm người. Anh ta quả thực có năng lực, chưa đến ba mươi tuổi đã trở thành quản lý dự án, lương năm cả triệu tệ.
Khi chúng tôi kết hôn, sự nghiệp của anh ta vẫn chưa khởi sắc. Sau khi cưới tôi cùng anh ta chịu khổ, lúc sinh con bị băng huyết suýt c.h.ế.t trên bàn đẻ, bố mẹ chồng đến bệnh viện nhìn một cái, bảo cháu tốt đấy rồi đi thẳng.
Họ là phong cách kiểu mới của thành phố lớn, nói gì mà "con là do các người muốn sinh, chúng tôi già rồi, phải tận hưởng cuộc sống", không chịu giúp chăm cháu.
Cố Diễn lúc đó mới được thăng chức, bận tối mắt tối mũi, tôi một mình chăm con đến ba tuổi, chưa từng được ngủ một giấc trọn vẹn.