Tôi vốn dĩ có công việc của riêng mình.
Sau khi tốt nghiệp tôi đã làm việc được hai năm, nhưng sếp muốn quy tắc ngầm với tôi, tôi nhịn vài lần, lần cuối cùng ông ta định động tay động chân, tôi hất thẳng cốc cà phê vào mặt ông ta rồi nghỉ việc.
Đúng lúc đó Cố Diễn cầu hôn, tôi đang ở thời điểm thấp nhất của cuộc đời nên đã chọn gả cho anh ta.
Sinh con đầu lòng xong, kể từ đó tôi không bao giờ đi làm nữa.
Cả thế giới của tôi, chỉ xoay quanh Cố Diễn, Cố Tinh Thần và cái nhà này.
Bây giờ Cố Diễn nói với tôi, anh ta đối với người phụ nữ khác chỉ là chăm sóc.
Tôi tin anh ta c.h.ế.t liền.
Những ngày tiếp theo, tôi như biến thành một con người khác.
Mỗi ngày tôi đều ăn mặc chỉn chu, quý phái, mang theo canh hoặc điểm tâm đã hầm sẵn đến công ty Cố Diễn thăm ban.
Hôm nay tặng bát canh, mai tặng trà chiều, gặp ai cũng cười nói, nhiệt tình, hào phóng.
"Tiểu Vương, nếm thử điểm tâm tôi làm xem."
"Tiểu Trương, thời gian qua vất vả rồi nhỉ? Tính tình Cố Diễn không tốt, mọi người bao dung cho anh ấy nhé."
...
Tôi muốn để tất cả mọi người trong công ty đều biết, tôi mới là bà Cố.
Loại phụ nữ dịu dàng thục nữ như Kỷ Mỹ Na, đứng trước mặt tôi chẳng là cái gì cả.
Nhưng thực tế, tôi đã tính sai.
Thái độ của Cố Diễn đối với tôi ngày càng lạnh nhạt.
Bát canh tôi mang đến anh ta uống ngay trước mặt tôi, nhưng không nói thêm nửa lời.
Tôi cười nói chuyện với cấp dưới của anh ta, anh ta chỉ cau mày nhìn điện thoại bên cạnh, ngay cả một ánh mắt cũng không dành cho tôi.
Có một lần tôi gặp Kỷ Mỹ Na ở cửa thang máy.
Cô ta mặc bộ vest công sở màu xám nhạt, tóc buộc đuôi ngựa thấp, gương mặt mộc không trang điểm, quả thực là bộ dạng ôn nhu thục nữ.
Thấy tôi, cô ta hơi cúi đầu, gọi một tiếng "Bà Cố", giọng nhẹ như nước.
Tôi nhìn cô ta từ trên xuống dưới, rồi cười: "Trợ lý Kỷ nhỉ? Nghe nói cô có năng lực tốt lắm, Cố Diễn rất ít khi khen người khác."
"Là do sếp Cố ưu ái ạ." Cô ta cúi đầu: "Tôi vẫn còn nhiều chỗ cần học hỏi ạ."
"Đâu có ~" Tôi nói, giọng không cao không thấp: "Cố Diễn bảo cô rất vất vả, một mình nuôi con. Tôi đặc biệt thấu hiểu, tôi cũng là người làm mẹ mà."
"Nhưng cô yên tâm, có khó khăn gì cứ nói với Cố Diễn, Cố Diễn nhà tôi chỉ được cái tâm địa thiện lương, thích chăm sóc người khác thôi."
Hàng mi cô ta khẽ run lên, không nói gì.
Ngày hôm đó về nhà, tôi nói với Cố Diễn: "Trợ lý của anh, nhìn có vẻ thật thà đấy."
Cố Diễn đang xem tài liệu, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên: "Cô ấy vốn dĩ thật thà mà."
"Thật sao?" Tôi ngồi cạnh anh ta: "Thật thà đến mức để một người đã có vợ đi họp phụ huynh cho con mình à?"
Tay đang lật tài liệu của anh ta khựng lại, quay đầu nhìn tôi: "Trần Phi, em có thôi đi không?"
"Sao, em nói một câu cũng không được à?"
"Ngày nào em cũng chạy đến công ty tặng cái này cái kia, em nghĩ người khác không nhìn ra em đang làm gì sao?"
Anh ta đập tập tài liệu lên bàn trà: "Em muốn cả công ty đều xem trò cười à?"
"Nếu anh không làm những chuyện khiến tôi nghi ngờ, tôi cần gì phải đi kiểm soát anh?" Cơn giận của tôi cũng bốc lên.
"Tôi đã nói với em bao nhiêu lần rồi, tôi và Kỷ Mỹ Na không có chuyện gì cả!"
Anh ta đứng dậy, giọng hạ rất thấp, nhưng giọng điệu rất gay gắt: "Em làm loạn như vậy, thì mặt mũi tôi để đâu?"
"Việc trong nhà còn xử lý không xong, người trong công ty nhìn tôi thế nào? Tôi còn lãnh đạo nhân viên cấp dưới kiểu gì?"
"Tôi chỉ quan tâm gia đình mình có ổn định hay không thôi!" Tôi cũng đứng dậy: "Có phải anh đã động lòng với cái người đàn bà xấu xí Kỷ Mỹ Na kia rồi không?"
"Người đàn bà xấu xí", mấy chữ ấy như giẫm phải đuôi anh ta.
Anh ta đột ngột quay người lại, nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt lạnh đến đáng sợ: "Trần Phi, cô tưởng vẻ ngoài hào nhoáng là đẹp sao? Vẻ đẹp tâm hồn mới là vẻ đẹp thực sự!"
"Chồng Kỷ Mỹ Na hy sinh vì cứu người, cô ấy một mình nghiến răng nuôi con khôn lớn, chưa từng oán trách nửa lời. Còn cô? Ngoài việc tiêu tiền chưng diện ra, cô còn làm được gì?"
Tôi sững người.
Anh ta chưa bao giờ nói chuyện với tôi bằng giọng điệu này, chưa bao giờ.
"Vậy trong mắt anh." Giọng tôi run lên: "Những năm qua tôi chăm con, vun vén gia đình, chỉ là tiêu tiền chưng diện thôi sao?"
Anh ta như nhận ra mình đã nói quá lời, quay mặt đi chỗ khác, giọng dịu xuống: "Anh không có ý đó, anh chỉ nói là... Kỷ Mỹ Na cô ấy không dễ dàng gì, em đừng nhắm vào cô ấy nữa."
Tôi đứng đó, nhìn anh ta. Người đàn ông mà tôi đã quen biết suốt mười năm qua, bỗng chốc trở nên xa lạ đến thế.
Một người đàn ông hết lòng bảo vệ một người phụ nữ khác, trong lòng anh ta, liệu còn có chỗ cho tôi nữa không?
Sau ngày hôm đó, tôi suy sụp mất mấy ngày.
Lâm Uyển không nhìn nổi nữa, kéo tôi đến quán bar uống rượu.
Tôi uống không ít, từng ly từng ly một. Lâm Uyển ngồi bên cạnh khuyên tôi uống chậm lại, nhưng tôi không nghe.