Nghe tin phủ Trấn Bắc Vương tìm được chân thiên kim thất lạc mười sáu năm, ta lập tức vứt bát thuốc xuống, quay đầu chạy biến ra ngoài.
Ta phi như bay đến cửa vương phủ, chen vào đám đông tìm một góc ngồi xuống, chuẩn bị xem kịch hay.
Vị chân thiên kim kia quả nhiên phô trương thanh thế, mặc đồ đỏ rực, dung mạo nổi bật, được mọi người cung phụng rước vào trong.
Ta đang thong thả cắn hạt dưa xem trò vui, nàng ta bỗng quay đầu nhìn ta, mắt lóe lên sự đề phòng. Ngay giây sau, nàng ta mỉm cười đi tới, nắm lấy tay ta rất thân mật:
"Đây chắc là vị tỷ tỷ được nuôi trong phủ nhiều năm qua nhỉ?"
"Quả nhiên khí chất khác hẳn, nhìn là biết chưa từng phải chịu khổ cực."
Ta ngơ ngác, chưa kịp phản ứng gì thì nàng ta đột nhiên nắm tay ta tự kéo về phía mình, rồi cả người nàng ta ngã oạch xuống đất, nước mắt rơi như mưa:
"Tỷ tỷ... sao tỷ lại đẩy muội?"
"Muội biết tỷ không thích muội quay về... nhưng muội chỉ muốn gặp cha nương một lần thôi..."
"Nếu tỷ ghét muội như vậy, muội đi là được chứ gì..."
Mọi người xung quanh lập tức trừng ta cháy mặt. Ta cúi đầu nhìn "chân thiên kim" đang khóc lóc thảm thiết dưới đất, hạt dưa trên tay rơi sạch.
Dưỡng nữ gì cơ? Ta chỉ là một Trường công chúa thích hóng hớt thôi mà!