Tôi nghe vậy liền cuống cuộn lên, vội vàng nắm lấy tay cậu ấy an ủi: "Cậu thật sự rất tuyệt vời rồi, điều tôi cần lo là yêu cầu của mình quá đáng khiến cậu không vui mới phải. Thật đấy lớp trưởng, may mà có cậu."
Hứa Tuyển nghe vậy liền nắm ngược lại bàn tay tôi, nở nụ cười thẹn thùng với tôi.
07.
Tiếng chuông tan học đã vang lên từ nửa tiếng trước. Tầm giờ này trong khuôn viên trường đã thưa vắng hơn phân nửa. Vì lý do sức khỏe nên tôi đã xin phép nghỉ tự học buổi tối. Hứa Tuyển bảo muốn đưa tôi về. Tôi xua xua tay khéo léo từ chối.
Tôi một mình thong thả đi chậm rãi về phía cổng trường. Khi đi ngang qua sân vận động, vừa khéo nhìn thấy Du Tiêu đang đứng bên vệ đường. Không hiểu sao sắc mặt cậu ta cực kỳ khó coi, cứ đứng im một chỗ nhìn ngó xung quanh mãi. Đến khi ánh mắt chạm vào người tôi, sắc mặt cậu ta mới dịu đi đôi chút.
Cậu ta bực dọc sải bước đi tới, giọng điệu cứng ngắc cất lời: "Lâm Mộc Mộc, cậu chạy đi đâu thế hả? Nếu một mình cậu xảy ra chuyện thì phải làm sao đây?"
Tôi lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ. Hóa ra lúc nãy cậu ta đi tìm tôi là vì chuyện này. Những ngày đi học trước đây, tôi luôn kéo cậu ta lén lút chạm vài cái mới có sức chống đỡ nổi. Nhưng hôm nay có lớp trưởng rồi, cả ngày tôi chẳng thèm tìm cậu ta lấy một lần.
Cậu ta khựng lại, hạ giọng mềm mỏng hơn: "Chỉ là buổi sáng hơi nặng lời với cậu một chút thôi, có cần phải giận lâu thế không? Tối nay về tôi bù đắp cho cậu."
Tôi đang định mở miệng giải thích rằng từ nay về sau không cần cậu ta nữa. Phía sau lưng bỗng vang lên tiếng bước chân chạy lúp xúp.
Trần Thanh hai tay ôm chiếc áo khoác của Du Tiêu đuổi theo kịp, vừa vặn nghe được câu nói đó. Nụ cười trên mặt cô ta cứng đờ trong một giây nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường. Cô ta liếc nhìn tôi một cái, cười tươi cướp lời trước: "Lúc nãy hình như tôi thấy bạn học Lâm Mộc Mộc cùng một bạn nam đi vào phòng dụng cụ, chắc là cửa đóng c.h.ặ.t quá nên cậu ấy không nghe thấy cậu gọi. Hơn nữa bạn Lâm Mộc Mộc có người đi cùng rồi mà, Du Tiêu cậu cũng đừng lo lắng quá."
Cô ta vốn định nói tiếp, nhưng nhìn thấy biểu cảm của Du Tiêu liền lập tức ngậm miệng lại. Ánh mắt Du Tiêu ghim c.h.ặ.t lên mặt tôi, cậu ta gần như nghiến răng nghiến lợi thốt lên: "Cậu vừa nãy ở trong phòng dụng cụ sao?! Lại còn với một thằng con trai nữa?!"
Nghe giọng điệu tức giận đùng đùng của Du Tiêu, tôi thầm trợn trắng mắt trong lòng. Lúc nãy tôi bận làm việc chính kia mà, lấy đâu ra thời gian mà để ý đến cậu ta chứ? Nhưng nếu nói thật ra, cái tính khí nóng nảy này của Du Tiêu lại sắp sửa làm loạn lên cho xem. Hơn nữa...
Tôi nhíu mày, ánh mắt rơi lên người Trần Thanh. Lúc đầu chú ý đến cô ta là vì Du Tiêu cứ mở miệng ra là đem cô ta ra so sánh với tôi, bảo rằng cô ta chăm chỉ hơn tôi, thanh thuần hơn tôi. Nghĩ đến đây lại thấy Du Tiêu thật trơ trẽn. Rõ ràng bản thân cậu ta là kẻ lười nhác nhất, chẳng có điểm nào thanh thuần cả. Ngoài miệng thì bảo không cho tôi chạm vào, đến lúc thật sự không chạm nữa thì lại đùng đùng nổi giận. Phiền c.h.ế.t đi được, chẳng bằng một góc ngoan ngoãn hiểu chuyện của lớp trưởng nhà tôi.
Tôi không muốn đôi co nhiều trước mặt Trần Thanh, chỉ lấp lửng xua tay với Du Tiêu: "Lúc nãy cậu tìm tôi có việc gì không? Tôi đói bụng quá rồi, có chuyện gì để tối về rồi nói sau đi."
Nói xong, tôi mặc kệ bọn họ và đi thẳng về phía cổng trường.
Du Tiêu vốn dĩ vẫn còn muốn chất vấn xem tại sao tôi lại khóa trái cửa phòng dụng cụ, tại sao không thèm đếm xỉa đến người ta, chàng trai mà Trần Thanh nhắc đến là ai. Nhưng nghĩ đến việc Trần Thanh đang đứng ở đây nên cũng không tiện hỏi nhiều, đành hít một thật sâu nén cục tức xuống, "Được. Tối nay tôi sẽ sang. Tốt nhất là cậu nên cho tôi một lời giải thích đấy."
08.
Về đến nhà, tôi liền gửi địa chỉ nhà mình cho Hứa Tuyển. Thời gian phát bệnh mỗi tối không cố định, nhưng đa phần là vào giờ tan học tự buổi tối.
Sau khi ăn cơm tắm rửa xong, tôi ngồi vào bàn học chuẩn bị học bài thì trong lòng bỗng thấy là lạ như thể vừa quên mất chuyện gì đó, nhưng ngẫm mãi lại không tài nào nhớ nổi.
Thôi kệ. Học hành vẫn là quan trọng nhất.
Tôi đang cặm cụi bơi lội trong biển kiến thức không biết đã bao lâu, một luồng nhiệt ý quen thuộc bỗng từ sâu trong cơ thể trào ngược lên. Đại não chốc lát đã bị hơi nóng làm cho mụ mị, hoàn toàn không tài nào tập trung học tiếp được nữa.
Tôi đành mở điện thoại, c.ắ.n răng dùng chút sức lực cuối cùng gõ phím giục Hứa Tuyển: [Nhanh lên.]
Hứa Tuyển đáp lại trong vòng một nốt nhạc: [Sắp tới rồi.]
Tin nhắn vừa gửi đi không bao lâu thì tiếng chuông cửa vang lên.
Để tiện cho tôi đi học, ba mẹ đã đặc biệt mua một căn hộ chung cư mini gần trường. Bình thường chỉ có một mình tôi ở. Dì giúp việc cứ tối đến nấu cơm dọn dẹp xong là sẽ về.
Tôi gượng chống cơ thể rã rời, chậm chạp lết ra cửa nhìn qua mắt mèo.
Là Hứa Tuyển.
Trên trán Hứa Tuyển lấm tấm mồ hôi mỏng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng lên xuống, hơi thở có chút dồn dập. Tôi vội vàng mở cửa ra.
Hứa Tuyển vừa bước chân vào nhà, cả người tôi đã mềm nhũn ngã nhoài lên người cậu ấy. Luồng nhiệt nóng hừng hực thiêu đốt khiến người ta mơ màng, bây giờ tôi chỉ muốn ôm c.h.ặ.t lấy cậu ấy để thỏa thuê cọ xát.