Hứa Tuyển nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy tôi. Một tay vòng qua ôm lấy eo tôi, tay kia giữ c.h.ặ.t bờ vai kéo tôi sát vào n.g.ự.c.
Gần như toàn bộ trọng lượng cơ thể đều dồn hết lên người cậu ấy. Trán tôi áp vào xương quai xanh của cậu ấy, theo bản năng cọ cọ vài cái. Hơi nóng thiêu đốt làm mặt đỏ bừng, nhưng quả thực đã dễ chịu hơn lúc nãy đôi chút.
"Còn đi được không?" Cậu ấy trầm giọng hỏi.
Tôi lắc đầu, cảm giác toàn thân nhũn ra như nước. Không hiểu sao trước đây phản ứng chưa từng kịch liệt thế này, mà hễ cứ ở bên cạnh Hứa Tuyển là người cứ như sắp tan thành bùn nhão.
Tôi nghe thấy tiếng Hứa Tuyển thở dài, cánh tay đang vòng ở eo dùng sức bế xốc cả người tôi lên, "Tôi bế em qua đó."
09.
Du Tiêu cúp học tiết tự học buổi tối, về nhà tắm rửa thay quần áo xong cậu mới thong thả ra ngoài.
Cậu ngồi lấp ló trong quán cà phê gần nhà Lâm Mộc Mộc một lát, tính toán về thời gian sẽ lên muộn hơn mọi ngày nửa tiếng. Cậu vốn nghĩ Lâm Mộc Mộc sẽ liên tục nhắn tin giục giã mình. Nhưng mà nửa tiếng trôi qua, một tin nhắn cũng không có.
Sự mong chờ le lói trong lòng Du Tiêu lập tức tan thành mây khói. Thật ra sau khi về nhà vào buổi chiều, nghĩ đến vẻ bám dính của Lâm Mộc Mộc trước kia, cậu chỉ cảm nhận Trần Thanh đã nhìn nhầm.
Trần Thanh là bạn cùng bàn của cậu, tính cách ôn hòa lương thiện. Sau khi nhận ra Lâm Mộc Mộc thích cậu và bản thân cậu cũng có chút cảm tình với Lâm Mộc Mộc, cô ấy không kỳ thị ngược lại còn chủ động đề nghị làm quân sư cho cậu.
Cô ấy bảo tính tình Lâm Mộc Mộc quá kiêu ngạo, cần phải kìm hãm bớt để cậu ấy biết điều hơn. Lại còn nói Lâm Mộc Mộc quá đỏm dáng, làm học sinh cấp Ba mà không ngoan ngoãn, bây giờ đã khiến một số nam sinh liếc mắt đưa tình rồi, lớn thêm chút nữa thì còn ra thể thống gì.
Du Tiêu ngẫm lại thấy lời cô ấy nói quả thực rất có lý, Lâm Mộc Mộc phải ngoan ngoãn một chút mới tốt. Tốt nhất là nên hiểu chuyện và biết cách quan tâm người khác giống như Trần Thanh vậy.
Du Tiêu liếc nhìn đồng hồ, tính toán thời gian rồi bước lên lầu. Cậu nghĩ, có lẽ Lâm Mộc Mộc không còn chút sức lực nào để nhắn tin cho mình nữa rồi. Nghĩ đoạn, cậu sải bước dưới lại càng lúc càng nhanh hơn.
Cậu quen tay gõ mật khẩu rồi đẩy cửa bước vào. Khi cúi người thay giày, Du Tiêu phát hiện đôi dép lê của mình không thấy đâu nữa.
Chẳng lẽ lại bị Lâm Mộc Mộc tức giận vứt đi rồi sao?
Nụ cười trong đáy mắt Du Tiêu chưa kịp tan đi, ánh mắt đã dịch chuyển xuống đôi nam giày đặt bên cạnh tủ giày. Không phải kiểu dáng cậu thích, cũng không phải kích cỡ chân của cậu. Nghĩ thế nào đi nữa, cũng không thể nào là món quà bất ngờ mà Lâm Mộc Mộc chuẩn bị riêng cho cậu được.
Thái dương Du Tiêu giật nảy lên một cái thật mạnh, cậu chợt nhớ lại những lời Trần Thanh nói vào buổi chiều, nhớ lại thái độ lạ lùng của Lâm Mộc Mộc suốt cả ngày hôm nay. Những điểm bất thường bị cậu cố tình phớt lờ bấy giờ ào ạt dâng trào lên.
Cậu nhớ ra chiều nay trong giờ học thể d.ụ.c, Hứa Tuyển cũng biến mất cùng một lúc. Cậu cau mày, hơi thở trở nên nặng nề, l.ồ.ng n.g.ự.c đập dồn dập đầy nặng nhọc. Như muốn vội vã phủ nhận điều gì đó, Du Tiêu sầm mặt sải bước đi thẳng về phía phòng ngủ của Lâm Mộc Mộc.
Cửa phòng ngủ Lâm Mộc Mộc không hề khép kín, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ khe cửa. Cậu nín thở, ghé tai nghe ngóng một lúc, bên trong không có tiếng động quá lớn, chỉ văng vẳng tiếng quần áo sột soạt ma sát vào nhau.
Có lẽ Lâm Mộc Mộc đang thay quần áo. Du Tiêu tự lừa mình dối người như thế, trái tim còn chưa kịp hạ xuống hẳn thì đột nhiên nghe thấy tiếng một nam sinh đè nén phát ra từ bên trong, nghe như thể sắp không chịu đựng nổi nữa.
Đầu óc Du Tiêu nổ tung một tiếng "ầm", cơn thịnh nộ bùng lên chiếm lĩnh toàn bộ l.ồ.ng n.g.ự.c. Cậu chẳng thèm nghĩ ngợi gì nữa, vung chân đạp văng cửa phòng.
Khoảnh khắc cánh cửa bị đạp tung, Du Tiêu nhìn thấy mọi thứ rõ mồn một. Cậu thấy Lâm Mộc Mộc dán c.h.ặ.t người vào n.g.ự.c Hứa Tuyển, hai bàn tay đã luồn cả vào trong vạt áo của cậu ta. Hứa Tuyển căng cứng cơ thể nhưng hoàn toàn không có động thái đẩy ra nào cả, đôi tay chỉ đặt hờ trên eo Lâm Mộc Mộc để cậu ấy có thể ngồi vững hơn.
Cậu thấy vành tai Hứa Tuyển đỏ bừng, ánh mắt đong đầy sự tập trung nhìn chằm chằm vào Lâm Mộc Mộc.
Đầu óc Du Tiêu trống rỗng trong chớp mắt. Sự bất an và phẫn nộ chưa từng có lấp đầy l.ồ.ng n.g.ự.c cậu.
10.
Cánh cửa đột ngột bị đạp mạnh vào vách tường, phát ra tiếng va đập ch.ói tai. Hứa Tuyển phản ứng cực kỳ nhanh ch.óng kéo chiếc chăn lông phủ lên người tôi, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm kẻ vừa xông vào.
Tôi túm lấy tấm chăn trên vai, vội vàng quay đầu nhìn ra sau. Không hiểu vì sao Du Tiêu tức giận đến mức toàn thân run lẩy bẩy, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn tôi như thể muốn ăn tươi nuốt sống tôi đến nơi.
Tôi bị dọa đến mức co rúm lại, Hứa Tuyển lập tức ôm tôi c.h.ặ.t hơn chút nữa, trầm giọng an ủi: "Đừng sợ."
Lúc này tôi mới chợt nhớ ra tối nay mình có hẹn nói chuyện rõ ràng với Du Tiêu, vốn dĩ định bụng nhân cơ hội này dứt khoát bảo từ nay về sau không cần cậu ta giúp nữa.