Tôi bứt rứt vỗ nhẹ lên cơ n.g.ự.c Hứa Tuyển, ao lại quên bén mất chuyện này chứ?
Nào ngờ Du Tiêu nhìn thấy động tác ấy của tôi thì m.á.u nóng càng dồn lên não, trực tiếp gầm lên: "Lâm Mộc Mộc, bỏ cái tay của cậu khỏi người cậu ta ngay!"
Tôi bị tiếng thét của cậu ta làm cho hoảng sợ rút tay về.
Hứa Tuyển nhíu mày, hoàn toàn thu lại vẻ dịu dàng thường ngày trước mặt tôi. Cậu ấy lạnh lùng nhìn thẳng vào Du Tiêu: "Cút ra ngoài."
Nhưng với cái tính tình dễ nổ của Du Tiêu, cậu ta lập tức lao thẳng vào trong, bộ dạng như muốn ăn thua đủ với Hứa Tuyển.
Tôi vội vàng đứng dậy định chắn trước mặt Hứa Tuyển, ngặt nỗi lực bất tòng tâm. Thể lực vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, đôi chân mềm nhũn chẳng có lấy chút sức lực. Vừa chạm đất, tôi liền lảo đảo suýt ngã nhào như một con tôm luộc.
Sắc mặt Du Tiêu đại biến, vội giơ tay muốn đỡ lấy tôi. Nhưng rõ ràng Hứa Tuyển nhanh tay hơn cậu ta một bước. Cậu ấy vươn dài cánh tay kéo trọn tôi vào lòng.
Tôi giống như lọt thỏm vào vòng tay của Hứa Tuyển, toàn thân bị bao bọc bởi hơi thở và mùi hương của cậu ấy. Tấm lưng áp sát vào những thớ cơ săn chắc đang phập phồng mạnh mẽ của cậu ấy. Luồng nóng rực ban nãy chưa tan hết lại cuồn cuộn dâng trào.
Du Tiêu cũng nhận ra điều đó. Cậu ta tức đến mức mất lý trí, mặc kệ tất cả mà thô bạo túm lấy bạt tay tôi, định kéo tôi ra khỏi người Hứa Tuyển.
Lực tay cậu ta quá mạnh khiến bắp tay tôi đau nhói lên từng cơn: "A, đau!"
Hứa Tuyển lập tức sầm mặt xuống, giơ tay khống chế cổ tay Du Tiêu, lạnh lùng lên tiếng: "Cậu không thấy em ấy đang khó chịu à?"
Sắc mặt Du Tiêu cứng đờ, nhưng miệng vẫn ngoan cố không chịu lép vế nhận thua trước mặt Hứa Tuyển. Cậu ta căm phẫn gằn giọng: "Giả vờ cái gì đấy hả? Mày buông cậu ấy ra xem cậu ấy có còn đau nữa không?"
Hứa Tuyển bị cậu ta chọc tới mức cười giận dữ. Tôi cảm nhận được cánh tay đang ôm c.h.ặ.t vòng eo mình hơi nới lỏng ra, lực đạo mang lại cảm giác an toàn ấy như muốn rời đi. Lòng tôi thắt lại, theo bản năng giơ tay ôm c.h.ặ.t lấy cậu ấy.
Động tác của Hứa Tuyển lập tức khựng lại. Du Tiêu thấy vậy liền tức giận gào lên gọi tên tôi: "Lâm Mộc Mộc!"
Hứa Tuyển khẽ động cánh tay, ôm tôi càng thêm c.h.ặ.t chẽ. Tôi nghe thấy tiếng cười khẽ vang lên đỉnh đầu, cậu ấy nói: "Cậu không thấy sao? Người em ấy chọn là tôi."
11.
Du Tiêu mặt mày tối sầm, trân trân nhìn chằm chằm vào người tôi suốt mấy giây. Cậu ta hít sâu một hơi, đè nén sự bực bội trong lòng lên tiếng: "Được rồi, hôm nay làm phiền cậu rồi, từ nay chuyện của Lâm Mộc Mộc cũng không cần cậu xen vào nữa, ở đây có tôi, không đến lượt cậu bao đồng."
Hứa Tuyển còn chưa kịp đáp lời, tôi đã vội vàng lên tiếng: "Không được, tôi đã bàn bạc trước với lớp trưởng rồi, cậu ấy cũng đồng ý rồi."
Du Tiêu liên tiếp bị từ chối hết lần này đến lần khác, sức chịu đựng đã chạm đến giới hạn. Lúc cất lời, giọng nói thậm chí đã biến điệu: "Còn tôi thì sao? Cậu muốn thì gọi, không muốn thì vứt bỏ ngay được chắc? Lâm Mộc Mộc, cậu xem tôi là cái gì hả?"
Tôi bị tiếng gầm của cậu ta làm cho hoảng sợ, rụt người nép sâu hơn vào l.ồ.ng n.g.ự.c Hứa Tuyển.
Hứa Tuyển lập tức giơ tay chắn ngang trước mặt tôi: "Cậu nổi nóng cái gì chứ? Nếu là tôi thì tuyệt đối sẽ không đối xử với em ấy như thế này, tôi chỉ tôn trọng lựa chọn của Mộc Mộc mà thôi."
Nghe Hứa Tuyển nói vậy, cả tôi và Du Tiêu đều ngẩn người. Mặt Du Tiêu cứng đờ vì tức giận. Nhưng trong lòng tôi lại dâng lên một nỗi cảm động khó tả. Hứa Tuyển lúc nào cũng chu đáo và biết nghĩ cho tôi như thế.
Tôi liếc nhìn sắc mặt tái mét của Du Tiêu, quyết định nói ra những lời vẫn luôn bị ngắt quãng từ chiều đến giờ: "Hôm nay vốn dĩ tôi định nói rõ ràng với cậu chuyện này. Không phải tôi tìm người khác trước rồi mới bảo không cần cậu, mà là vừa hay lúc tôi quyết định thôi không làm phiền cậu nữa thì lớp trưởng xuất hiện." Nói đến đây, chút tủi thân trong lòng lại trỗi dậy.
Tôi mím môi, thốt ra những lời đã được soạn sẵn trong đầu không biết bao nhiêu lần: "Lúc tôi tìm cậu, nếu cậu không sa sầm mặt mày thì cũng mắng mỏ, chỉ trích tôi chỗ này không tốt chỗ kia có vấn đề. Dù sao cậu cũng cảm thấy người khác tốt hơn tôi, là tôi sai khi không nhận ra cậu không hề muốn giúp. Bây giờ lớp trưởng đã đồng ý giúp tôi rồi, cậu thích làm gì thì cứ làm đi, tôi sẽ không làm vướng bận cậu nữa."
Du Tiêu nghe vậy ngây người như bị ai giáng một đ.ấ.m thẳng vào n.g.ự.c, đến việc cất lời cũng trở nên khó nhọc: "Hôm nay cậu tìm tôi, là định nói lời cắt đứt với tôi sao?"
Cậu ta không dám tin vào tai mình nhưng lại chẳng thể thốt lên được lời nào để ngụy biện. Cậu ta cứ ngẩn ngơ nhìn tôi, lẩm bẩm: "Sao tôi lại xem cậu là gánh nặng chứ? Tôi thíc..."
Giọng Du Tiêu nhỏ và đầy nghẹn ngào, nhưng chẳng còn ai đợi cậu ta nói hết câu. Hứa Tuyển đã lên tiếng cắt ngang: "Được rồi."
Hứa Tuyển xoa đầu tôi, nhắc nhở: "Không phải vừa nãy em bảo nhiệm vụ học tập tối nay vẫn chưa hoàn thành sao? Bây giờ đã mười giờ rồi, còn kéo dài nữa lát nữa lại ngủ muộn đấy."
Tôi nghe thế liền cuống lên, chẳng còn tâm trí đâu để quan tâm đến mâu thuẫn trước mắt nữa. Tôi đẩy đẩy Hứa Tuyển, giục hai người họ mau ch.óng đi về. Có chuyện gì thì để ngày mai hẵng hay.